Thứ Năm, 27 tháng 8, 2009
Thứ Hai, 17 tháng 8, 2009
Nữ ma đầu của tôi.
Đình Hòa.
Mẹ mất sớm nên tớ sống với bố. Hồi đó tớ ốm yếu hoài vì đau phổi. Bố tớ là nhân viên ngân hàng. Năm 11 tuổi, tớ theo bố lên Đà Lạt. Sáng đầu tiên đi học trường mới, tớ xỏ giày vải, mặc áo ấm, quàng cái khăn to xù quanh cổ, lảo đảo bước trên triền dốc đến trường. Một con nhỏ trùm áo liền mũ chạy sượt qua. Sáng cao nguyên giá rét. Tớ vừa thở khó nhọc vừa lê bước, đôi mắt kính phủ mờ hơi nước.
Đám bạn mới lạnh nhạt. Giờ ra chơi, đám con trai chạy đâm sầm vào tớ, hất tớ ngã văng ra sân. Cả bọn cười rộ. Đang mò mẫm tìm mắt kính, tớ bỗng nghe phía trên vang lên một giọng con gái: "Ê, sao tụi nó ăn hiếp mày vậy?" "Mình không biết đâu..." - Tớ rên rỉ. Một bàn tay mạnh mẽ tóm cổ áo tớ, lôi lên, trả lại kính. Chính là con bé mặc áo trùm liền mũ ban sáng. Đôi mắt lạnh lẽo hơi nheo lại: "Đừng như mèo ướt nữa. Có nhỏ Sa đây, khỏi đứa nào dám đụng tới mày!".
Ít lâu sau, tớ hiểu Sa không khoác lác. Dù là con gái, nó không ngại lao vào các cuộc chiến đấu. Dũng mãnh và lì lợm, nó luôn giành phần thắng. Vài đứa gọi lén Sa là... nữ ma đầu!
Trong giờ, khi tớ đọc bài, nếu đứa nào cả gan cười vì giọng tớ lạ tai, tức khắc bị Sa dùng dây chun bắn đạn giấy. Một đứa gọi tớ là "bốn mắt", liền bị Sa thụi vài quả vào bụng.
- Tại sao chúng nó không ưa hai đứa mình vậy? - Tớ rầu rĩ.
Sa tỉnh rụi:
- Vì bố mày làm ngân hàng. Chúng nó nghĩ chắc nhà mày giàu lắm. Mày đi học, khăn áo lùm xùm trông thấy ghét. Ở đây ai cũng nghèo mà. Còn tao không để ai ăn hiếp mình, nên cũng bị ghét nốt.
Tôi hít một hơi dài, nín thinh. Trên đoạn đường dốc về nhà, Sa bước phăm phăm. Có hôm tớ mệt quá, ngồi trên gốc cây gãy, thở hổn hển. Nó lấy khuỷu tay thúc vào lưng tớ, cộc cằn: "Sao yếu quá vậy!". Tớ loạng choạng thêm vài bước rồi ngã vật ra, lăn lông lốc trên triền dốc. Nhanh thoăn thoắt, Sa xốc tớ lên lưng, hì hụi cõng về ngôi nhà trên đồi. Nó mở ổ khóa bằng một cái căm xe đạp bẻ cong. Loay hoay một lúc, nó đã nấu nước nóng cho tớ uống thuốc.
- Tủ thuốc nhà mày đầy nhóc - Sa tò mò - Mày bị bịnh gì vậy, Hòa?
- À, mình bị đau phổi - Tớ nói khẽ - Nhưng Sa đừng nói ai biết bí mật này nha!
- Không đâu! - Sa kêu lên. Đột ngột nó kéo tay áo, để lộ vết sẹo dài - Tao cũng có bí mật cho mình mày biết. Hồi đó tao ăn trộm trái cây trong chợ, bị rượt, té thành sẹo đó.
- Ăn trộm à? - Tớ thảng thốt.
- Hồi nhỏ thôi. Giờ hết rồi. Tao là dân chợ mà! - Sa khịt mũi.
Một điều gì mơ hồ chen vào giữa tớ và Sa. Dần dần, tớ tìm cách kết thân vài thằng bạn cùng lớp. Một đứa ra điều kiện: "Cậu phải nghỉ chơi nhỏ Sa trước!". Tớ nghĩ rất lung. Hôm ấy, chạy qua chỗ tớ đứng, Sa dừng lại, chìa ra một mẩu khoai nướng. Tớ lắc đầu.
- Sao vậy? - Sa nheo mắt, hỏi luôn.
- Vì bạn không tốt. - Tớ lùi lại, cảm nhận tia nhìn thôi thúc của mấy đứa bạn mới.
- Bằng chứng đâu? - Giọng Sa khàn khàn.
- Vết sẹo trên tay bạn ấy! - Tớ lí nhí. Tụi bạn cười rồ lên.
Sa không nhìn tớ nữa. Cái niềm chơi với tụi mới rồi phai nhạt. Đôi lúc, tớ nghĩ Sa giống như ngọn lửa nóng đáng ngại, nhưng đã che chở sưởi ấm tớ những ngày lạnh giá đầu tiên trên cao nguyên, chẳng kể tớ là ai. Một hôm, tách khỏi đám bạn, tớ đứng chờ Sa trước cổng trường, để nói: "Cho mình xin lỗi. Tụi mình lại bạn thân, được không?". sa bước đi, như không nghe gì. Chợt nó ngoảnh lại, nhìn thẳng vào tớ: "Có những thứ làm mất rồi không lấy lại được đâu!". Tôi đã đánh mất nữ ma đầu của tôi vĩnh viễn.
Có một dòng sông đã qua đời.
Trịnh Công Sơn
1 - Mười năm xưa đứng bên bờ dậu
Ðường xanh hoa muối bay rì rào
Có người lòng như khăn mới thêu
Mười năm sau áo bay đường chiều
Bàn chân trong phố xa lạ nhiều
Có người lòng như nắng qua đèo.
Tóc người - dòng sông xưa ấy đã phai
đã lênh đênh biển khơi
Có lần bàn chân qua phố thấy người
sóng lao xao bờ tôi.
2 - Mười năm chân bước trên đường dài
Gặp nhau không nói không nụ cười
Chút tình dường như hiu hắt bay
Mười năm khi phố khi vùng đồi
Nhìn nhau ôi cũng như mọi người
Có một dòng sông đã qua đời.
Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009
Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009
La Rô và tôi (trích)
Nếu tôi thả lọng cho nó, nó thả bộ tới đồng cỏ và đưa chiếc mõm hâm hấp lướt nhẹ trên những đóa hoa nhỏ màu hồng, vàng hay xanh biếc…
Nếu tôi gọi khẽ: "La Rô", nó tiến lại phía tôi bằng bước chân lóc cóc nhỏ nhẹ reo vui như tiếng cười, như một thứ nhạc ngựa lý tưởng nào không hiểu…
Tôi cho nó cái gì, nó ăn cái đó. Nó thèm ăn quýt, nho xạ, trái sung màu tím nhạt có giọt mật thủy tinh nhỏ xíu.
Nó đằm thắm dịu dàng như đứa bé, như bé gái…; nhưng nó rắn rỏi và khô khan, ở bên trong như hòn đá. Khi nào ngày chủ nhật, tôi với nó đi qua mấy con hẻm cuối cùng trong làng, bọn người thôn dã, chậm chạp, đỏng đảnh, dừng bước lại nhìn nó:
"Thân hình bằng thép, không bằng…"
Bằng thép, thật đấy. Bằng thép pha với chất bạc của cung trăng."
[La Rô và tôi - Juan Ramón Jiménez]
Mãi mãi đứng về phe trứng.
Bài diễn văn của nhà văn Haruki Murakami nhân dịp nhận giải Jerusalem tại Israel (15/2/2009)
Bản dịch: khuyết danh.
Hôm nay tôi đến Jerusalem với tư cách là một nhà tiểu thuyết, tức là với tư cách là một người làm nghề nói dối. Dĩ nhiên không chỉ nhà tiểu thuyết mới nói dối thôi. Nhà chính trị cũng làm chuyện này, như chúng ta đều biết vậy. Nhà ngoài giao và quân nhân cũng nói dối theo kiểu của họ. Còn người bán xe cũ, hàng thịt và doanh nhân kiến trúc cũng vậy. Nhưng lời nói dối của nhà tiểu thuyết khác với những người khác, tại vì chẳng có ai phê bình nhà tiểu thuyết nói dối là hành vi không đạo đức. Thậm chí, lời nói dối của ông ấy càng hay, càng lớn, cách tạo ra lời dối gian càng độc đáo, ông ấy càng có thể được khen ngợi bởi công chúng và các nhà phê bình. Tại sao vậy?
Câu trả lời của tôi là như sau: thông qua kể lại lời dối gian tinh xảo, tức là thông qua tạo ra một câu chuyện hư cấu nhưng lại trông như thật, nhà tiểu thuyết có thể mang cái thật đến một nơi mới, và cho nó một quan niệm mới. Trong phần lớn các trường hợp, gần như không có khả năng nào hiểu được và miêu tả được một sự thật một cách chính xắc với hình dạng nguyên sơ. Cho nên chúng tôi dụ sự thật ra khỏi cái hang ẩn nấp của nó, di chuyển nó vào nơi hư cấu, và thay thế nó bằng hình dạng hư câu nhằm tóm được cái đuôi của nó. Song, để đạt được mục đích này, chúng ta phải biết rõ chúng ta đang đứng ở chỗ nào của sự thật. Tạo ra lời dối gian hay, đó là một năng khiếu quan trọng.
Nhưng hôm nay tôi không muốn nói dối. Tôi sẽ cố gắng trung thực. Trong năm có mấy ngày tôi không nói dối, hôm nay tình cờ là một trong những ngày đó. Cho nên cho tôi nói với các bạn một sự thật. Nhiều người đã đề nghị tôi không đến đây để lãnh giải Jerusalem. Thậm chí có người cảnh cáo tôi rằng, nếu tôi đến, họ sẽ lên kế hoạch tẩy chay sách của tôi. Nguyên nhân dẫn đến chuyện này dĩ nhiên là cuộc chiến đang hoành hành ở dải Gaza. Theo thông tin từ Liên Hiệp Quốc, hơn một nghìn người đã thiệt mạng trong thành Gaza đang bị phong toả, trong đó không ít người là công dân vô tội - trẻ em và người già.
Sau khi tôi nhận được thông cáo rằng tôi đã đoạt giải, tôi đã nhiều lần hỏi bản thân mình, tôi sang Isreal và nhận một giải văn học vào thời điểm này có thích đáng không? Liệu chuyến đi này sẽ tạo ra một ấn tượng khiến người ta nghĩ rằng tôi ủng hộ một phe trong cuộc xung đột và tôi đồng tình với chính sách thả ra lực lượng quân sự mang tính áp đảo của một nước nào đó? Dĩ nhiên tôi không muốn tạo ra ấn tượng này cho người ta. Tôi không đồng tình với bất cứ chiến tranh gì, tôi không ủng hộ bất cứ nước nào. Và tất nhiên tôi cũng không muốn thấy sách tôi bị tẩy chay. Nhưng cuối cùng, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, tôi quyết định đến đây. Một trong những lý do khiến tôi làm ra quyết định này là: quá nhiều người đề nghị tôi không đến đây. Có lẽ như nhiều nhà tiểu thuyết khác, tôi có khuynh hướng hành động trái với những gì mà người ta muốn tôi làm. Nếu người ta bảo tôi rằng, nhất là khi họ cảnh cáo tôi, "đừng đến nơi đó", "đừng làm chuyện đó", thì tôi sẽ có ý muốn đến nơi đó và làm chuyện đó. Các bạn có lẽ sẽ nói rằng, đó là bản năng của tôi là một nhà tiểu thuyết. Nhà tiểu thuyết là kẻ dị thường. Họ không thể thật sự tin được bất cứ cái gì mà họ chưa tận mắt nhìn thấy và tận tay chạm vào. Đó là lý do tôi đang ở đây. Tôi thà đến đây, chứ không muốn đứng ở chỗ xa. Tôi thà đến đây để nhìn thấy, chứ không phải là không nhìn. Tôi thà phát biểu với các bạn, chứ không phải là không nói gì hết. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đến đầy nhằm truyền đạt thông tin chính trị. Tất nhiên, làm ra phán đoán về sự đúng hay sai là một trong những chức trách quan trọng nhất của nhà tiểu thuyết. Song, cách truyền đạt những sự phán đoán này cho người khác là do mỗi nhà văn tự quyết định. Tôi thì muốn chuyển chúng thành câu chuyện, câu chuyện có khuynh hướng siêu hiện thực. Vì vậy, hôm nay tôi không định đứng trước mặt các bạn mà trực tiếp truyền đạt thông tin chính trị. Nhưng tôi xin phép đưa ra một thông tin rất riêng tư. Đó là thứ mà tôi luôn luôn để trong lòng khi viết tiểu thuyết. Tôi chưa bao giờ viết ra nó trên giấy và dán lên tường, mà tôi muốn khắc nó trên bức tường của trái tim tôi. Nó như dưới đây:
"Giữa một bức tường cứng rắn và một quả trứng đang đụng vào nó, tôi mãi mãi đứng về phe trứng."
Đúng vậy, bất cứ tường đúng đắn như thế nào, trứng sai lầm đến mức nào, tôi luôn luôn đứng về phe trứng. Những người khác phải quyết định cái gì là đúng, cái gì là sai. Thời gian hay lịch sử có lẽ sẽ quyết định được điều đó. Nếu có một nhà tiểu thuyết, bất cứ vì lý do gì mà các tác phẩm của ông ấy đều đứng về phe tường, vậy tác phẩm như vậy có giá trị gì? Ý nghĩa của ẩn dụ này là gì? Trong một số trường hợp, đó quá đơn giản và hiển nhiên. Máy bay ném bom, xe tang, tên lửa và đạn photpho trắng là bức tường cứng rắn đó. Trứng là những dân thường vô tội bị giày nát, bị thiêu đốt, bị bắn chết. Đây là một trong các ý nghĩa của ẩn dụ này. Nhưng đây không phải là tất cả. Nó còn có hàm ý sâu sắc hơn. Hãy nghĩ như vậy đi. Mỗi người chúng ta ít nhiều đều là một quả trứng. Mỗi người chúng ta đều là một linh hồn độc nhất vô nhị không thể thay thế được, được bao bọc trong một lớp vỏ mỏng manh. Tôi là vậy, tất cả mọi người các bạn cũng vậy. Mỗi người chúng ta ít nhiều đều phải đối mặt với một bức tường cứng rắn. Bức tường này có một cái tên: Chế độ (The System). Chế độ này nên bảo vệ chúng ta, nhưng có khi nó không bị bất cứ ai kiểm soát nữa, và nó bắt đầu giết hại chúng ta, và bắt chúng ta giết hại người khác -- một cách vô tình, hiệu quả và có hệ thống.
Tôi chỉ có một lý do để viết tiểu thuyết, đó là làm sáng tỏ phẩm giá của linh hồn mỗi người và chiếu sáng nó. Câu chuyện nhằm vào mục đích báo động, khiến một chùm ánh sáng nhắm vào Chế độ, để đề phòng nó làm linh hồn chúng ta đắm đuối trong mạng lưới của nó mà hạ thấp giá trị của linh hồn. Tôi hoàn toàn tin rằng, nhiệm vụ của nhà tiểu thuyết là thông qua việc sáng tác câu chuyện mà cố gắng lọc ra tính duy nhất của linh hồn mỗi người -- câu chuyện về sự sống và cái chết, câu chuyện về tình yêu, câu chuyện khiến người đọc rùng mình hay cười vỡ bụng. Đó là lý do tại sao chúng ta mỗi ngày tạo ra những câu chuyện hư cấu với thái độ nghiêm túc.
Cha tôi mất vào năm ngoái, thọ 90 tuổi. Cha là một giáo viên đã nghỉ hưu, kiêm nhà sư đạo phật. Lúc học nghiên cứu sinh, cha đi nghĩa vụ và được phái đi Trung Quốc tham chiến. Tôi là con sinh ra sau chiến tranh. Tôi thường thấy cha cầu nguyện thành tâm rất lâu trước bàn thờ trước buổi ăn sáng mỗi ngày. Có lần tôi hỏi cha tại sao làm như vậy. Cho cho tôi biết rằng, cha đang cầu nguyện cho những người đã chết vì chiến tranh. Cha nói, cha cầu nguyện cho tất cả mọi người, bất cứ là chiến hữu hay kẻ thù. Tôi nhìn lưng của cha đang quỳ trước bàn thờ, tôi cảm thấy hình như bóng của cái chết đang trùm lấp lên cha.
Cha tôi đã mất, cha đã đem đi ký ức của mình, ký ức mà tôi sẽ không bao giờ biết được. Nhưng mùi vị của cái chết lẩn trốn ở xung quanh cha thì đã ở lại trong ký ức tôi. Đó là một trong những thứ hiếm hoi mà tôi thừa kế từ cha tôi, và là một trong những thứ quan trọng nhất.
Hôm nay tôi chỉ muốn truyền đạt cho các bạn một thông tin. Mọi người chúng ta đều là con người, là cá nhân vượt qua quốc tịch, chủng tộc, tôn giáo, chúng ta đều là trứng mỏng manh và đang đối mặt với một bức tường cứng rắn có tên là "Chế độ". Chúng ta hiển nhiên không có hy vọng gì để chiến thắng. Bức tường này quá cao, quá mạnh, và quá lạnh. Giả sử chúng ta có chút hy vọng, thì nó chắc chắn đến từ lòng tin tưởng của chúng ta đối với tính duy nhất và tính không thể thay thế của linh hồn mình và của linh hồn người khác, và đến từ sự ấm áp do linh hồn chúng ta tụ tập tại một chỗ. Hãy tốn chút thời gian để ngẫm nghĩ điều này đi. Mỗi người chúng ta đều có một linh hôn chân thật và đang sống. Còn Chế độ thì không có. Chúng ta nhất định không thể cho Chế độ lợi dụng chúng ta. Chúng ta nhất định không thể cho Chế độ hoàn toàn trốn khỏi sự kiểm soát. Chế độ không tạo ra chúng ta, là chúng ta tạo ra Chế độ. Đây là những gì tôi muốn nói với các bạn. Tôi rất hân hạnh được đoạt giải Jerusalem. Tôi rất hân hạnh vì sách của tôi đang được đọc bởi những người đến từ nhiều nơi trên thế giới. Tôi cũng rất vui vì hôm nay có cơ hội diễn thuyết cho các bạn.
_____________Chuyện của nước
Thái Hà
Vì phải giải quyết một số rắc rối về giấy tờ nên nó vào học muộn hơn các bạn ba ngày. Lớp nó là lớp điểm của trường. Trày da tróc vảy lắm nó mới được có tên trong danh sách của lớp này qua một kì thi căng thẳng. Buổi đầu tiên đến lớp, mọi người dường như đã làm quen với nhau hết rồi. Khi cô dẫn nó vào, mấy đứa ngồi gần nhau chụm vào, nhìn nó, xì xào và cười cười. Nhưng có vẻ gì đó lạ lắm…
Một học kì qua, nó cũng như bao đứa học sinh khác, cũng làm quen, cũng lao đầu vào học, cũng tán phét khi có thể. Thế mà cả lớp chẳng ai đối xử với nó như với một đứa bạn bình thường. Xăm xoi, ngấm nguýt, thậm chí có những cái bĩu môi khi nó đi ngang qua. Mãi rồi nó mới biết thì ra mọi người nghĩ nó là cái đứa phải xin xỏ, chạy chọt vào lớp này. Đơn giản là do nó đã vào lớp muộn ba ngày.
Chưa biết lí do thì nó trăn trở, khổ sở lắm. Nhưng biết rồi thì nó thấy hẫng. Và ức nữa. Thời gian đầu, nó cũng cố gắng để chứng tỏ khả năng của mình, để xóa hết mọi sự hiểu lầm. Nhưng về sau, nó như bị “nhờn” thuốc. Với nó, những lời nói móc, chê bai, những lời xì xào, ngấm nguýt cũng chẳng có nghĩa lí gì. Càng giục nó làm nhanh, nó lại càng cố tình rềnh ràng. Càng cấm đoán nó, nó lại càng cố làm cho kì được. Mọi người bảo nó học chỉ vì điểm, đã thế nó lại càng lao đầu vào học, học ngày học đêm. Người ta nói có “vênh”, ừ thì “vênh”, khiêm tốn thì khó chứ “vênh” thì dễ ợt. Nó tập một tuần là làm được ngay. Càng ngày nó càng vênh tợn.
Bây giờ thì nó còn được gắn thêm tính “trơ”. Nó trơ thì cũng trơ thật, nhưng trơ không có nghĩa là nó không buồn. Giờ ra chơi, nó hay trèo tường vào khu vườn trường đã bỏ hoang từ lâu. Tường kín vây quanh, cây cối lại rậm rạp, chẳng sợ ai dòm ngó, nó thường chui vào một góc và … khóc. Chẳng hiểu từ bao giờ nó học được cách khóc lạ thế. Không nghẹn ngào, không sụt sịt, nước mắt cứ thế chảy ra, lăn dài trên má. Hình như không phải nó đang khóc mà chỉ là nước mắt đầy quá mà tràn ra thôi. Được một lát là nó lại trèo tường ra, lại vào lớp, lại “vênh” như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cuối năm, cô giáo chủ nhiệm giao cho nó chức tổ trưởng, mặc sự phản đối của cả lớp. Thế là nó làm tổ trưởng, không một chút hồi hộp hay hào hứng. Công việc tổ trưởng cũng khá đơn giản. Hàng ngày nó chỉ phải kiểm tra bài tập, đánh dấu những ai vi phạm kỷ luật.
Nó là một tổ trưởng khá gương mẫu và nghiêm khắc. Vì thế, cô giáo luôn xếp những thằng con trai nghịch ngợm vào tổ nó. Trong đó có Hoàng. Hoàng luôn là người đầu têu ra mọi trò vui của lớp. Thiếu Hoàng một ngày, cả lớp xôn xao, còn nó thì khác. Nó có nghỉ học cả tuần chắc cũng chưa ai hỏi han đến nửa lời. Hoàng khá thông minh nhưng học hành lại quá lãng tử. Hôm ấy, cô giao bài tập tiếng Anh đặt câu với cặp quan hệ từ “tuy…nhưng”. Theo lệ thường, nó kiểm tra bài của Hoàng. Lần này Hoàng làm đầy đủ, thật lạ. “Tuy ông Hoàng đã già nhưng ông Hoàng vẫn đẹp trai”. Nó phá lên cười, chưa bao giờ nó thoải mái như thế. Đã lâu rồi, nó luôn cố giữ cái khuôn mặt thản nhiên, lạnh lùng và vô cảm. Hình như suýt nữa nó quên mất cách cười. Mọi người dồn ánh mắt về phía nó. Có thể lát nữa, bọn con gái lại có thêm đề tài để đưa chuyện nhưng nó mặc kệ.
Nôen, lần đầu tiên trong đời nó nhận được một món quà. Tan học, Hoàng chạy theo và đặt vào tay nó một hộp quà kèm lời chúc Giáng Sinh vui vẻ. Sững sờ, nó chẳng kịp nói lời cảm ơn. Nhưng nó vui lắm. Một ai khác có thể cũng vui nhưng chẳng vui như nó khi nhận một món quà. Tại sao à? Bạn đã bao giờ chịu cảm giác lạc lõng khi mọi người cùng nhau vui đùa còn mình thì lủi thủi một góc chưa? Bạn đã bao giờ có cảm giác tủi thân khi mình nói bất cứ điều gì, làm bất cứ việc gì đều bị phản đối chưa? Nó thì có đấy. Hoàng đã cho nó cảm giác được sẻ chia từ một người bạn khi một mình nó đang phải ngồi trên chiếc bập bênh mà bên kia là cả bốn mươi ba con người.
Cô chuyển chỗ cho Hoàng xuống ngồi cạnh nó. Nó vui vui nhưng vẫn tỏ ra thật bình thường. Hoàng dạo này chăm chỉ làm bài tập hơn, và cũng ít ra khỏi chỗ hơn. Hai đứa thỉnh thoảng trao đổi bài, nói chuyện vu vơ và chơi cờ carô. Nó rất thích được giảng bài cho Hoàng, không phải vì nó được lên lớp người khác mà bởi vì Hoàng lúc ấy trông rất hiền, ngô ngố khác hẳn với Hoàng của mọi ngày. Hoàng thường sửa giúp nó cái bút bị tắc mực, nhắc nó cái mũ để quên dưới ngăn bàn. Nó rất thích cái cách sửa bút của Hoàng, chỉ cần mài mài đầu bút lên tóc là mực chảy đều ngay. Lần nào gội đầu nó cũng thấy bong bóng dầu gội nhuộm màu xanh nhàn nhạt, hay hay, lâu lắm rồi nó không vào vườn trường nữa.
Ngày 8/3, nó bị sởi, phải nằm bẹp ở nhà. Lúc này ở lớp chắc bọn con trai đang lăng xăng thổi bóng, kê bàn ghế. Bọn con gái thì tha hồ nhận hoa, nghe ca nhạc cây nhà lá vườn và tận hưởng triệt để sự galăng đột xuất của bọn con trai. Giá mà nó được đến lớp bây giờ nhỉ? A, mà nó đến lớp lúc này để làm gì cơ chứ. Nó chẳng bao giờ nhận được một bông hoa nào, nếu có thì chỉ là hoa phát chẩn. Nó cũng không muốn thấy bộ mặt ỉu xìu, miễn cưỡng của đứa con trai nào xấu số vì phải tặng hoa nó. Ở nhà đâm ra lại hay.
Chợt nó nghe thấy tiếng chuông cửa. Mẹ nó chạy ra, hé cổng sắt. Tiếng bản lề gỉ “kin kít” nghe thật ghê tai: “Cháu chào bác ạ, bác ơi, cháu đến thăm bạn Giang. Bạn Giang đã đỡ chưa ạ?”. Giọng Hoàng. Chắc chắn! “Bạn Giang bị sởi, dễ lây lắm cháu ạ!” Ôi mẹ ơi! “Bác an tâm, hồi bé cháu đã bị sởi rồi ạ”. Phù! Nó không còn nhớ mẹ nó và Hoàng đã nói những gì. Nó chỉ nhớ trước khi về, mẹ dẫn Hoàng vào phòng nó. Chẳng hiểu sao lúc đó, nó lại kéo vội chăn lên, nhắm tịt mắt lại và giữ cho hơi thật đều đặn như thể nó đang ngủ li bì. Cho dù trái tim nó đang đập thình thịch còn hai tay tuy đã nắm chặt nhưng vẫn run run. Lúc Hoàng về rồi, hai má nó vẫn ran ran còn người nó vẫn nóng bừng lên.
Mấy hôm sau, nó khỏi ốm. Những hạt đỏ li ti trên mặt và tay chân nó đã lặn hết. Nó cố đạp đến trường thật nhanh, chưa bao giờ nó lại có cảm giác hào hứng khi đến lớp như thế. Ấy vậy mà hôm đó Hoàng không đi học. Nó không hề biết rằng trước đó Hoàng chưa bao giờ bị sởi.
Ngày chia tay cuối cấp, nó chẳng nói một câu nào. Đợi đến khi mọi người trong lớp về hết nó lại lén trèo vào vườn trường. Đã lâu rồi nó không vào đấy. Nó lại ngồi vào một góc và khóc. Có cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ họng nó dần dâng lên rồi trào ra, vỡ ra thành tiếng nấc. Hai mắt nó cai xè rồi mờ dần đi, nước mắt cứ thế nhòe dần, nhòe dần. Cho dù nó cố mím chặt môi và không chớp mắt thì cũng không ngăn được tiếng nấc. Người nó run lên, lâu lắm rồi nó mới khóc như thế, khóc như bình thường. Kiểu khóc mà nó đã từng quên.
Có lần nó đã nghe kể câu chuyện của nước. Nước vốn là nước, lỏng và chẳng hề có hình dạng. Nhưng khi người ta đặt cốc nước vào tủ lạnh. Nước sẽ đông lại và đóng thành đá, chai lì và cứng chắc. Nhưng rồi, khi ta đặt đá vào môi trường ấm áp, đá sẽ lại tan chảy ra, trở về làm nước như ban đầu. Nó thích câu chuyện của nước bởi hình như nó cũng giống nước, hình như nó cũng từng trở thành đá lạnh và hình như nó đã lại trở về là nước. Nó cũng không chắc nữa. Dù sao nước vẫn chỉ là nước mà thôi.
Nhạc Doraemon (lời Việt)
Nhạc: Doraemon no Uta
Lời việt: nhạc sĩ Phạm Tuyên
Thật tuyệt vời được sống tuổi thơ
Bao ước mơ nối tiếp ước mơ
Điều thần kỳ là chiếc túi đây
Đưa ta đi đến mọi miền xa
Nào cùng bay lên chín tầng mây
Chong chóng đưa ta lướt tới ngay
Nào bay đi chong chóng hãy bay đi
Giúp ta bao điều mới hay
Nếu muốn du lịch khắp nơi
Đừng lo lắng bạn ơi!
Á a a
Bạn đáng yêu biết bao!
Do-ra-e-mon :D
______________
Vẽ tranh Doremi
Nhạc: Doraemon
Lời Việt: nhạc sĩ Phạm Tuyên
Hình cong cong dốc núi, vẽ cho đều giống hai hình tròn
Một nhà có mái ngói đỏ, thêm một cái phòng xinh
Xinh xinh biết bao hai cái cửa sổ tròn
Và thêm hai bạn nhỏ ngồi đó, vui chung trong mái nhà!
Long lanh sao cặp mắt ta, làm sao nói hết nỗi ngạc nhiên!
Ta sẽ tô thêm màu đen, cho mắt sáng như ngọn đèn
Trông đôi mắt đó biết ngay là
Do-re-mi-chan! ^____^
______________
hồi xưa mình có một băng cassette mua của NXB Kim Đồng có 10 bài hát về Doraemon, mình rất thích nhưng đã làm mất ._. đến giờ có hai bài trên là mình còn thuộc đầy đủ, còn vài bài khác đều rất hay mà chỉ nhớ bập bõm ._. ví dụ như bài
quanh ta hoa lá đang reo cười
như bao tiếng hát ca
có chú chim từ đâu bay đến
cánh chim tung bay giữa trời
(da da da...<--đoạn này không thuộc, chỉ nhớ nhạc T_T)
sống ở Trái Đất
muốn bay vào không trung
chúng mình mong muốn có bao bạn thân trên thế giới!
(da da da...<--cũng không thuộc T_T)
nhớ hồi học tiểu học thi hát với tụi bạn, mình cứ lôi mấy bài này ra là tụi nó chịu, không hát theo cùng chủ đề được :))
:') hơn 10 năm rồi nhỉ, tình yêu vẫn nguyên sơ.
Lúc đổi mùa
Ngày cuối tuần
Sự ồn ào phá tan không gian tĩnh mịch
Biết đi đâu, trống trải lòng buồn
Hai người bên nhau
Mà hôm nay vắng một
Gió sớm mai thổi qua
Trời bừng sáng
Dù có xa cách nhau
Nhưng tình yêu vẫn nối những tâm hồn
Hết mưa, trời nắng về trên đất mẹ
Những ngày bên nhau kỉ niệm không mờ.
Muốn khóc to lên
Khóc cho hả
Dù mưa to gió lớn
Dù nắng hạ chói chang
Dù mùa đông tuyết ngập tràn
Niềm tin vẫn dâng tràn
Hết mưa, trời lại nắng vàng
Đất mẹ ta.
(Doraemon truyện dài tập 19 - Đi tìm miền đất mới)