Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

"Very early in my life, it was already too late."

[The lover - Marguerite Duras]
"I already forget how I used to feel about you."

[Eternal sunshine of the spotless mind]

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

"Khi cô giảng bài êm như ru thì bạn A ngồi ở bàn đầu đang...chống cằm nhìn ra khung cửa sổ, nhìn nắng, nghe chim hót; bạn B ngồi ở góc tường đang mơ màng xem lát về nhà sẽ được mẹ...cho ăn món gì; bạn C ngồi bàn cuối đang tưởng tượng ra cảnh mình đang nằm ngủ trong phòng máy lạnh với tiếng nhạc du dương...; bạn D thì đang ước được online..."

[từ báo Mực tím]

mình là bạn ABCD =))

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Truyện cổ tích

Truyện cổ tích

Nguyễn Bính

Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm
Kén nhân tài mở Điệp lang khoa.
Vua không lấy Trạng, vua thề thế
Con bướm vàng tuyền đậu Thám Hoa.

Vua liền gọi gả con gái yêu
Nàng đẹp như em, chả nói điêu!
Vua nuông hai vợ chồng phò mã
Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.

Một hôm hai vợ chồng quan Thám
Mê mãi xem hoa lạc lối về.
Vợ khóc: "Mình ơi! Em hãi lắm!"
Trời chiều lạc lối tới vườn lê.

Vườn đầy hoa trắng như em ấy!
Bỗng một bà tiên hiển hiện ra.
Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại!
Nữ chúa vườn lê đi thăm hoa.

Bà thấy vợ chồng con bướm dại
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê
Đến bên âu yếm, bà thương hại:
"Ý hẳn hai con lạc lối về?"

"Đây về nước Bướm đường thì xa,
Về tạm nhà ta ngủ với ta.
Có đủ chăn thêu cùng gối gấm,
Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa..."

Đêm ấy chăn êm và gối êm,
Vợ chồng ăn bánh với bà tiên
Ăn xong thoắt chốc liền thay lốt,
Chồng hóa thành anh, vợ hóa em.

1938

__________________________


xDDDD kể chuyện thật có duyên

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009

"Trong một thành phố phức tạp vẫn có thể sống rất đơn giản."

[trích Bên nhau trọn đời - Cố Mạn]

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Gió thu

Gió thu

Tản Đà

Trận gió thu phong rụng lá vàng
Lá rơi hàng xóm lá bay sang
Vàng bay mấy lá năm già nửa
Hờ hững ai xui thiếp phụ chàng.

Trận gió thu phong rụng lá hồng
Lá bay tường bắc lá sang đông
Hồng bay mấy lá năm hồ hết
Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không.

_______________________________
nói ra thì thấy kì lạ. nhưng khi đọc bài thơ này, mình cảm thấy mình đã ở đó. mình đã là người đó. da mình đã chạm gió thu, mắt mình đã chứa lá bay.

tay mình đã buông
đầu mình đã quay
và mắt không cay..

thật kì lạ. mình còn nghĩ đến xiêm áo và màu tường rêu phủ.

thật kì lạ. mọi thứ ảo mà rõ, rõ mà không có..

luân hồi

ôi. chỉ là một bài thơ.
"Lòng ta là những hàng thành quách cũ
Tự ngàn năm bỗng vẳng tiếng loa xưa."

(Vũ Đình Liên)