"Khống chế và chiếm hữu, đều rất yếu đuối. Cô biết, trong hướng đi của quan hệ cuối cùng, chỉ có ân ái, cam kết và bao dung mới có thể quyết định tất cả."
Nguyệt đường ký - An Ni Bảo Bối. Vinh Chi Nguyen dịch.
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013
Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013
Hãy yêu một chàng trai thật giàu
http://www.19day.info/hay-yeu-mot-chang-trai-that-giau/
mới khám phá ra cái tạp chí này hay quá :x chủ đề đa dạng, nhiều bài viết hóm hỉnh thông minh, rất hợp ý mình :x cái bài "Hãy yêu một chàng trai thật giàu" này là để phản hồi cho bài "Hãy yêu một cô gái biết nấu ăn" từng nổi đình nổi đám. nó diễn tả khá trọn vẹn những suy nghĩ của mình, hay quá đi, thích quá :x
bề nổi thì vô vàn lắm :)) quan trọng là động lực mà thôi.
mới khám phá ra cái tạp chí này hay quá :x chủ đề đa dạng, nhiều bài viết hóm hỉnh thông minh, rất hợp ý mình :x cái bài "Hãy yêu một chàng trai thật giàu" này là để phản hồi cho bài "Hãy yêu một cô gái biết nấu ăn" từng nổi đình nổi đám. nó diễn tả khá trọn vẹn những suy nghĩ của mình, hay quá đi, thích quá :x
bề nổi thì vô vàn lắm :)) quan trọng là động lực mà thôi.
Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013
“Và bị ngập lụt lâu ngày, người ta thèm khát một sự khô ráo cô độc, không bị những cuộc điện thoại làm phiền hay những yêu cầu lúc vui thì đáng yêu nhưng lúc mệt thì đúng là rách việc. Đàn ông và đàn bà luôn như vậy, tìm nhau hoài, dò từng chân tơ kẽ tóc, có khi mộng mơ đầu gối tay ấp, nhưng nào có hiểu gì nhau.”
Giày Đỏ - Dương Bình Nguyên
Giày Đỏ - Dương Bình Nguyên
Mưa rào mùa hè
Mưa rào mùa hè
Thùy Vi
Năm đó, anh hai ba tuổi, tóc ngắn cũn sát đầu, da rám nắng. Ngông ngênh, bướng bỉnh, không sợ trời, không sợ đất. Cuộc sống mỗi ngày là một sự chuyển dịch không ngừng. Đi đến một nơi xa lạ, sống, trải nghiệm những điều mới mẻ và đối mặt với khó khăn. Đó không hẳn là thói quen cũng không hẳn là đam mê. Thảng hoặc, có vài người hỏi “ Sao lại đi nhiều vậy?”. Anh chỉ biết lắc đầu cười, ừ còn trẻ vầy không đi, mốt già rồi sức đâu nữa mà lết.
Học xong Đại học, anh cứ thế vác balo lên vai mà đi. Bố mẹ, bạn bè ngăn cản gì cũng mặc. Chỉ là lúc đó anh cô đơn quá. Không biết vì sao nữa. Chỉ thấy cô đơn đến phát khóc. Nhưng không được. Đàn ông đâu thể dễ dàng rơi nước mắt. Ai bảo thế nhỉ? Không nhớ nữa. Chỉ biết anh đã bắt đầu cười vào mặt những gã đàn ông đang khóc, dù bằng tất cả sự ghen tỵ và nhói đau rã rời.
Chuyến du hành đầu tiên được thực hiện chỉ với mong muốn được lấp đầy tất cả những năm tháng bất định. Và tìm thấy một người thấu hiểu tất cả. Nghe được tiếng thở dài len lén của nhau giữa một biển người xa lạ. Nhưng đến sau này, khi bắt đầu quen với việc dịch chuyển và hòa mình vào một nhịp sống mới, anh mới thấy mọi thứ thật vô nghĩa. Những nơi từng đặt chân đến gần như là một khoảng nhạt nhòa và mờ mịt. Vào lúc đó mới chợt nhận ra, ra đi đối với anh chỉ là sự trốn chạy không hơn.
Mùa Hè, anh mua vé máy bay đến Sài Gòn theo lời mời của thằng bạn học cấp Ba. Rồi buổi tối đầu tiên tại cái thành phố nhiệt đới mưa nắng thất thường ấy, anh gặp cô. Mưa to không dứt. Anh tựa người vào mái hiên xa lạ, bình thản ngắm dòng người đang lao đi vội vã. Cô xuất hiện. Hệt như một đoạn slow motion đầy ám ảnh. Váy trắng mỏng manh, tay đung đưa đôi giày cao gót, chân bước xiêu vẹo trên phố. Rồi quay sang nhìn anh, mặt mũi đỏ hoe, cười toe toét như một con ngốc.
Này, sao anh lại đứng đây một mình? Bị đá đúng không?
Cô cười sặc sụa, vỗ vai anh bôm bốp, mặt làm vẻ nghiêm trọng
Tôi biết mà, tôi cũng vừa bị đá này. Ha ha. Đời thật đểu đúng không? Hứa hẹn rồi bỏ đi như chưa từng có gì cả.
Anh lúc đó chẳng nói gì. Rốc cuộc chỉ là hai người xa lạ. Vậy mà, khi cô ngã khuỵu xuống bên cạnh, anh lại dịu dàng cõng trên lưng bước đi trên con phố dằng dặc. Ngốc nghếch quá đi mất. Mà hình như anh cũng từng như vậy thì phải. Rất lâu rồi. Khi Chi quay lưng ra đi lạnh lùng. Em yêu anh nhưng em cần thực hiện ước mơ của mình. Tựa như bị đông cứng, anh im lặng đứng nhìn người con gái mình yêu thương thắt lòng từng bước từng bước rời xa. Anh những muốn chạy đến ôm cô, ôm thật chặt, mãi mãi không buông tay. Rốt cuộc lại chỉ có thể lặng lẽ buông tay. Nếu đó là con đường cô lựa chọn, anh chấp nhận.
Quá khứ này anh tưởng mình đã chôn chặt lắm rồi. Nhưng mà quên lãng chưa bao giờ là một việc dễ dàng. Bởi trái tim và tâm trí vốn dĩ hạn hẹp. Kỉ niệm còn đó, tình cảm cũng chưa hề lợt lạt, đến cả hơi ấm vẫn ủ đầy tay. Chỉ chờ một ai đó chạm đến là tất cả lại ùa về. Cũng giống như đêm nay, khi cô gái nhỏ trên lưng nghoẹo đầu , môi mấp máy “ Vầy tốt quá, ấm quá, anh đừng rời xa em nữa nhé. Đau lắm”, mọi thứ trước mắt tự dưng nhòe nhoẹt và chao đảo.
Anh vẫn thường rất ghét mùa hè, vì nắng, vì nóng, vì cả bức bối cảm xúc. Nhưng cô bảo Sài Gòn chỉ hai mùa mưa nắng thôi à. Anh cười. Hình như điều đó không quan trọng nữa, bởi vì bây giờ cho dù là mùa nào thì anh cũng thấy nó rất đẹp.
Điều kỳ diệu ấy là anh chợt nhận ra vào một trưa nóng đến ngạt thở. Mồ hôi ướt cả lưng áo dù đã bật tung tất cả cửa sổ trong căn phòng mười lăm mét vuông. Cô tan học ghé ngang, tóc rối tung, vai vẫn xóc balo nặng trĩu nhưng miệng cười toe toét, mang theo một mầm non xanh bé tí. Chăm sóc nó cẩn thận nhé, nhìn nó lớn lên từng ngày, anh sẽ thôi cô độc đấy. Sao em biết. Em từng như vậy mà. Giây phút đó anh ôm cô vào lòng bằng tất cả sự dịu dàng và nâng niu mà bản thân có thể. Đây có phải là điểu anh kiếm tìm bấy lâu? Cô cười, môi cong cong như đứa trẻ. Anh nhìn thấy không, bầu trời xanh ngắt luôn, chỉ có mùa hè mới được chiêm ngưỡng nhé. Anh trêu. Không phải em bảo Sài Gòn không có mùa hè sao?
Cả những sáng Chủ nhật an lành, cô lui cui trong bếp trổ tài nấu nướng. Dù thành quả chỉ là một nồi mì gói tổ chảng. Anh thường gạt đi, bảo đâu cần vất vả vậy, để anh chở em đi ăn phở hay hủ tiếu gì đó. Cô nói chỉ thích cùng anh chụm đầu vào ăn thứ gì đó. Thế tại sao lại là mì gói? Cô chu mỏ, đó là thứ thực phẩm lãng mạn nhất thế giới. Gì cơ? Anh nhướn mày, tưởng mình nghe nhầm. Thì trong tất cả phim Hàn, những đôi tình nhân đều ăn mì gói còn gì. Anh phì cười, nhìn niềm vui giản dị đọng trên gương mặt trẻ thơ. Xong bữa, cô đứng lên, xắn cao tay áo rửa nồi. Bàn tay thoăn thoắt giữa đám bọt xà phòng, mùi chanh mát lành lan nhẹ trong không khí. Đó là giây phút an yên nhất trong cuộc đời mãi mãi đọng lại trong hồi ức anh những năm tháng sau này.
Cô bảo
Khoảnh khắc mà mọi vết thương trong lòng em đều biến mất là giây phút anh ôm em chặt thật chặt, đến nỗi không có cơn gió nào luồn qua được giữa hai ta.
Cứ như thế, họ đã cùng nhau bước qua những ngày Hè ngập nắng và cả những cơn mưa rào bất chợt.
Ngày tháng trải dài không đong đếm. Trái tim vốn dĩ là một thứ ngốc nghếch. Khi yêu rồi thì kẻ thông mình nhất cũng hóa khờ dại. Mặc dù đã biết trước chuyện tình cảm nào cũng chỉ có hai cái kết, nếu không đi đến cuối cùng thì là hai người đôi ngả. Không thể không ngừng hoảng sợ. Nhưng rồi vẫn lựa chọn nhắm mắt yêu. Thế mà tất cả sự đánh đổi đó cũng không đáng giá bằng cái ký ức chết tiệt anh luôn giữ gìn.
Cô nhận ra tất cả điều đó vào ngày hộp mail của anh xuất hiện ba chữ “ Em nhớ anh”. Từ Chi. Anh ngồi đó nhìn mãi vào màn hình máy tính, hóa trong suốt, phát hiện bản thân không thể biểu đạt bấy kỳ âm thanh nào
Không cần nói rõ nhưng cô biết hết. Linh cảm của con gái không chệch đi đâu được cả. Nhưng cô cố gắng níu chặt tay anh. Ai cũng có một quá khứ để buồn, để đau, để tiếc. Nhưng cô là hiện tại mà. Người ta chỉ sống cho những thứ trước mắt chứ làm sao sống cho những điều đã qua.
Vậy mà, cô đau thật. Khi nhìn thấy mắt anh ngẩn ngơ lúc tóc ai đó xõa tung, thơm dịu dàng mùi táo xanh vô tình lướt qua. Và cả những đêm mưa rào lạnh buốt, cho dù siết chặt tay anh bao nhiêu nó vẫn lạnh toát. Giot nước mắt nóng hổi rơi xuống. Anh vội ôm cô. Xin lỗi em. Cô hoang mang, lồng ngực thắt chặt trong tuyệt vọng và lo âu. Đừng rời xa em nhé. Cô níu chặt vai anh. Níu chặt tay anh. Níu chặt cả tình yêu. Níu chặt tất cả những gì có thể. Nhưng vô vọng. Hình như tất cả những yêu thương đã- từng sắp lặng lẽ rời bỏ cô.
Anh biết anh làm cô tổn thương thật nhiều. Ngoài trời mưa bay lất phất trong khi nắng vẫn lấp lánh xuyên thẳng qua kẽ lá xanh biếc. Anh ngồi cạnh cửa sổ, mắt miên man mãi một nơi nào xa lắm. Buồn quá. Bóng cô vẫn ở đâu đó len lỏi tận sâu thẳm. Có buổi chiều nào đó như thế này, cô như hơi nước mát lạnh tràn vào, xóa tan tất cả cái không khí nặng nề đang len lỏi. Mắt cười, miệng luyên thuyên, jeans rách, dù trong suốt… Anh nhìn ra, hình như chờ đợi điều gì đó.
Cuộc sống vẫn trôi chảy với nhịp độ bình thường. Cô bình thản đến giảng đường rồi về nhà. Chỉ đôi lúc vào những trưa ngột ngạt lại thấy nhớ lúc cùng nhau uống chanh đá mát lạnh và ngắm bầu trời xanh ngắt sau khung cửa mở toang. Vội vội vàng vàng mở tủ lạnh, lục mãi lục mãi mà chẳng có trái chanh nào cả. Một cái gì đó rơi tõm xuống lồng ngực. Nặng trĩu. Rồi cô cứ ngồi thế, hình như rất lâu, trước cánh cửa mở toang, hơi lạnh phả đầy mặt. Nhưng sao nó không thể đông cứng nỗi buồn trong lòng? Cô nhớ anh nhiều. Nhưng không thể chạy đến và ôm chặt anh bằng tất cả tình yêu cô cất giữ. Cô sợ nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của anh. Ngoài kia, nắng vẫn thênh thang trải dài phố. Nhưng trong này cô buồn bã và cô độc quá chừng. Cô co người sát vào tủ lạnh, tay trái quẹt lấy quẹt để mấy giọt nước cứ rơi ra từ khóe mắt, tay phải kéo cánh cửa sát vào người. Cô chỉ muốn nắm tay anh thôi, cái bàn tay to to giữ chặt cô trên lưng, im lặng bước đi trong mưa ngày nào.
Tối muộn, mưa từ đâu ào xuống như trút nước. Gio lạnh thổi rạp cả những nhánh cây ven đường ngả về một phía. Anh nhìn đồng hồ, chạy như bay đến văn phòng. Cửa sổ quên đóng, mầm cây bé tí ướt đẫm nước.
Vừa đến nơi thì anh thấy cô bước ra khỏi cổng, dáng vẻ mệt nhọc. Cô không nhận ra sự hiện diện của anh, lầm lũi bước trên con đường vắng lặng leo lét ánh sáng, không dù không áo mưa. Rồi anh nhìn thấy cô dừng lại, đứng lặng mãi trước hiên nhà năm nào, nơi họ gặp nhau lần đầu tiên. Vai rung bần bật. Anh không cầm lòng, chạy đến, ôm chặt cô từ phía sau.
Cho anh thời gian được không?
Bao lâu?
Tay anh buông thõng
Yêu thương trong cô
Cũng rơi xuống, vỡ loảng xoảng.
Anh muốn nói vẫn nhớ cô thật nhiều. Đêm nào cũng trở mình nặng nhọc trong bóng tối và chỉ chợp mắt được chút ít lúc trời chạng vạng sáng. Nhưng anh không thể thốt nên lời, không muốn cho cô hy vọng mà ngay cả anh cũng không chắc chắn. Rõ ràng, cô là nơi mà anh có thể tin tưởng gửi gắm tình cảm của mình nhưng lại không thể kìm lòng dõi mắt về nơi nào đó xa thẳm. Anh ôm chặt cô nhưng chỉ thấy lạnh buốt. Mắt cô, môi cô, tim cô và cả sự tổn thương. Đau lòng quá. Anh đã từng hy vọng cô mãi vui vẻ. Từng tự hứa phải chăm sóc cô thật tốt, yêu thương cô trọn vẹn đủ đầy.
Nhưng đến giờ anh vẫn không xác định được thứ gì là quan trọng nhất. Anh yêu cô hay chỉ yêu những khoảng trống cô lấp đầy thay Chi? Vết thương trong tim anh mãi vẫn chưa lành, cứ bị đè nén, đau đớn đến phát khóc. Tình cảm vốn dĩ là thứ đẹp đẽ và nhiều mộng tưởng nhưng cũng là thứ gây đau xót đến nhói lòng. Kỷ niệm dễ dàng quên lãng, nhớ thương dễ dàng nhạt nhòa thì chẳng hóa ban đầu đã không thành thật?
Cô bảo, anh đi đi, rời xa cô. Chúng ta thi xem ai có thể quên đối phương nhanh nhất. Cô không giữ nổi anh. Cô đã yêu anh bằng tất cả sự chân thành và nhiệt tình của tuổi hai mươi. Bằng cả sự khờ dại và nông nổi. Nhưng ánh mắt anh lúc nào cũng lơ lửng. Trái tim anh về cơ bản không thể chạm đất.
Họ im lặng. Trong lòng mỗi người đều chất chứa nỗi đau và dằn vặt. Thương xót cho nhau mà không biết cách nào xoa dịu. Chỉ có thể đứng nhìn, không thể ủi an, không thể sát gần. Ngôn ngữ cuối cùng lại chỉ có thể là câm lặng và tiếng thở dài nặng nhọc khẽ khàng. Đè nén, dồn vào tận sâu…
Những ngày cuối tháng Sáu, anh bắt đầu thu dọn hành lý. Bạn hỏi
Đi sao? Mới một mùa hè thôi mà, cái thằng này?
Nhiêu đó là đủ rồi.
Có quay lại nữa không?
Anh lắc đầu. Chắc không đâu.
Sài Gòn mùa hè. Dòng xe hối hả trôi ngược xuôi. Bầu trời sâu hun hút và nắng vàng như mật. Thành phố nhiệt đới. Nơi chôn giấu hạnh phúc, nước mắt, mệt mỏi và một phần những năm tháng tuổi trẻ. Người ta lướt qua nhau, chạm vào nhau rồi mất hút mãi mãi trong phần đời con lại. Bằng tất cả sự ích kỷ, tuyệt vọng và che giấu một tâm hồn mục ruỗng đầy lo âu.
Anh đứng ở sân bay chộn rộn, nhắm khẽ mắt. Mùa Hè ở Sài Gòn tuyệt nhất là sau những cơn mưa khi anh cảm nhận trọn vẹn được vị mát lạnh và trong trẻo của những cơn gió. Giong nói dịu dàng của cô âm vang đâu đó trên nền trời xanh nhức mắt. Xung quanh đầy người xa lạ. Anh, lần đầu tiên nhận ra mình đã đánh mất rất nhiều thứ…
Ở nơi nào đó trong Thành phố, cô cũng đứng nhìn mãi mảng xanh phía xa. Anh là gió. Không hình dạng, không hiện hữu, mãi mãi lang thang. Ở đó nhưng dường như không ở. Cuối cùng, thì vẫn chỉ mình cô nơi này. Với tình yêu tuổi hai mươi, ký ức và sự lãng quên…
Ngày cuối cùng của mùa Hè, giống như rất nhiều những người trẻ khác, lòng còn yêu nhưng họ lại chọn cách rời xa nhau…