Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Mắt nhân sư

Mắt Nhân Sư
Tác giả: Trần Thùy Mai
Chỉ vì cái bật lửa đó mà bọn tôi xô xát trong quán cà phê. Nó nhỏ nhắn, xinh xinh, khắc hình con nhân sư với đôi mắt lân tinh lấp lánh. Khi Ngọc rút ra châm thuốc, một thằng con trai từ bàn bên sán tới, bóp chặt cổ tay cô. Ngọc "á" lên một tiếng, cái bật lửa rơi ra.
Bọn choai choai ở đây thích dùng hàng hiệu cho ra vẻ sành điệu, vậy mà cái bật lửa này còn hơn cả hàng hiệu, nó là hàng độc, không thể có cái thứ hai.
Tôi phóng tới, nắm lấy vai thằng mất dạy. Tôi đã học mấy năm với thầy Dũng võ. Thầy dạy tôi "Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã". Thấy việc nghĩa mà không làm là hèn, hèn lắm.
Nhưng tôi không được làm việc nghĩa, vì lúc tay tôi và tay thằng kia còn gài lấy nhau thì Ngọc đã kéo áo tôi lại, trừng mắt nhìn vào đối thủ:
- Có muốn ta gọi Rôn tới hay không?
Nàng móc điện thoại ra, nhưng không phải gọi, vì thằng kia đã ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, đặt cái bật lửa xuống bỏ đi ngay. "Rôn là ai mà ghê vậy?". Tôi hỏi nàng sau khi dọn cà phê của tôi sang chung một bàn. "Anh muốn biết à, chút nữa về trường bán trú của em đi".
Chín giờ đêm, chở sau lưng một cô gái xinh xắn nhưng lòng tôi không phấn khởi mấy, tôi đang mang tâm trạng cụt hứng. Cô ta đã chứng tỏ nắm đấm của tôi không hữu hiệu hơn uy danh của một gã Rôn nào đó. Ngọc cười khúc khích: "Em biết anh có võ, nhưng thằng nhóc đó mang "hàng" trong người, anh không thấy sao?". "Hàng là gì?". Ngọc chồm ra trước nhìn vào mặt tôi: " Ôi, Mặt Sữa ơi, vậy mà đòi đánh nhau. "Hàng" là mã tấu đó, khi nó cúi xuống em thấy ống quần nó cộm lên, biết liền". Tôi cũng bất giác quay lại nhìn những nét thơ ngây trên khuôn mặt Ngọc. Ngọc hiểu ý: "Anh đang hỏi em còn nhỏ sao mà biết nhiều chuyện phải không? Rôn dạy em đấy".
Tôi chở nàng lên ngã ba Thánh giá, qua những vùng mồ mả nhấp nhô rồi đến ngôi nhà ba tầng trên dốc vắng.
Ngôi nhà ấy có những đường nét cổ xưa, hiện ra trong ánh vàng ủ ê của chiếc trụ đèn trước sân. Trông có vẻ là nơi ở của loài dơi hơn là của người, tôi nghĩ thế khi bước lên lối đi sát thềm nhà, giẫm chân trên cỏ dại mọc len trong các khe gạch hoa cương. Rôn ngồi trên tầng hai trước ly rượu, mình mặc áo đen, một tay buông thõng xuống, một tay đặt trên mặt bàn. Cây đèn chong có chụp lụa màu nhuộm ánh sáng đỏ quanh chỗ y ngồi. Màu đen và vẻ lặng lẽ của người đàn ông trong đêm làm y giống con cú thu mình trên cành cây rậm. Thấy Ngọc, mắt y sáng lên. Tôi quan sát vẻ mặt y: hốc hác nhưng không xấu, trái lại có một vẻ đẹp góc cạnh đầy bí ẩn.
"Fan mới của em đấy à?", Rôn hỏi Ngọc. Ngọc mỉm cười, vẻ nũng nịu và tự hào. Rôn hỏi tôi: "Cậu đến đây làm gì?". Câu hỏi của y đi cùng nụ cười thân thiện nên không giống một lời tra hỏi, mà giống một tiếng mời chào. Tôi khó trả lời được Rôn, khi tôi cũng không biết ma lực nào đưa chân tôi tới đây. Tôi bỗng buột miệng hỏi:
- Tối nay em ở lại đây được không?
Rôn đưa mắt nhìn Ngọc, một cái nhìn sắc lạnh. Ngọc hơi nhăn mặt, nhưng tôi đã vội nói cho nàng khỏi hiểu lầm:
- Em chỉ ngồi ở cửa phòng Ngọc thôi mà.
Rôn cười:
- Ta biết rồi, cậu thuộc týp người thích mùi rượu hơn là uống rượu.
Tôi ở lại. Tôi còn rất trẻ, cánh cửa nào mở ra trước mặt tôi cũng muốn đi vào xem thử bên trong có gì. Có thể sau mỗi cửa động là hàng đống xương người mà cũng có thể là hàng kho châu báu, biết đâu.
Ngọc cởi chiếc áo khoác jean, ném lên lưng ghế. Rồi nàng ngồi xuống giường, tháo dây đôi giày păng-túp da lộn. Chừng như để cho sướng tay, nàng quăng hai chiếc vào hai góc phòng rồi ngả mình trên nệm.
Tôi ngồi bệt bên giường nàng. "Sao em lại đến đây ở ?". "Thích. Mà em có ở hẳn đâu, thích đi là đi, thích về là về!". Tôi lặng nhìn sống mũi thanh tú, cái cổ cao, đôi môi kiêu kỳ của Ngọc, nét nào trên mặt nàng cũng giản dị và cao sang, nhất là khi giờ đây nàng chỉ mặc một cái áo hai dây đơn sơ trên chiếc quần jeans ngắn. Một cô bé rất bụi, bụi một cách rất tiểu thư, vậy mới ngược đời.
Ngọc bật lửa châm thuốc, hai mắt con nhân sư nhấp nháy như nhìn tôi. "Mẹ cho em cái bật lửa này trước khi ra đi. Mẹ bảo, khi nào mắt nhân sư sáng rực khác thường là vận may sắp đến".
- Mẹ đi đâu?
- Sang Đức. Đi với dượng Michael - Ngọc nói, giọng tự hào - Bốn mươi tuổi, mẹ em kết hôn với một người đàn ông mà nhiều cô gái hai mươi nằm mơ cũng không thấy.
Tôi ngạc nhiên. Ngọc kể tiếp:
- Chỉ có em là quỷnh. Ngày cưới mẹ, em hát tặng bài Mẹ yêu, rồi bỗng nhiên em khóc. Thật vô lý. Dượng Michael đến ôm em, dượng bảo sẽ không quên em. Em xin lỗi dượng, em rất ân hận đã làm cho mọi người bớt vui.
Tôi cầm lấy cái bật lửa, nhìn sâu vào đôi mắt nhân sư, cố tìm xem có tia sáng nào khác thường không. Ngọc như hiểu ý tôi, bảo:
- Chưa đâu. Phải vài năm nữa, vận may mới tới. Mẹ em đã hứa rồi, mẹ sẽ về, đem em qua bên đó. Em sẽ được đi học ở trường Đại học Dresden.
Ngọc nheo mắt, lim dim mê đắm như đang nằm mơ.
"Mẹ có biết em đi bụi thế này không?". Ngọc cười ranh mãnh: "Còn lâu mới biết".
Ở tầng dưới có nhiều tiếng ồn ào, tiếng ca hát của người say. Ngọc bảo tôi:
- Tụi nó về rồi đó, anh đóng giùm em cánh cửa.
Dưới cầu thang, một lũ vong vị đang trở về từ các quán nhậu, chúng rôm rả hào hứng với nhau một lúc rồi chia nhau ngả lưng trên những tấm nệm cũ. Chúng lè nhè: "Ngọc ơi, sao em bỏ tụi anh". Tôi quay vào với Ngọc. "Tại sao cả thằng vong lúc nãy bắt nạt em cũng có mặt ở đây?". Ngọc cười:
- Nó là thằng Tín, hiệu là Tín ke. Nó say em như say thuốc.
- Có bao giờ tụi nó lên đây chọc ghẹo em không?
- Rôn không bao giờ cho ai động tới em. Em không thuộc về ai cả.
- Thế nghĩa là em thuộc về Rôn.
- Không hẳn thế - Ngọc nhún vai - Không phải như anh nghĩ.
- Ai tin được?
Ngọc nhìn vào mặt tôi: "Này anh, tin hay không tùy anh thôi. Bây giờ hoặc là anh về, hoặc là ra hành lang cho em ngủ".
Đêm ấy tôi ngồi thâu đêm ở cầu thang, nhìn qua khoảng trống ốp kính, ngắm những vì sao trên trời. Vào khoảng hai giờ sáng, có tiếng chân nhẹ như tiếng dơi vỗ cánh đằng sau lưng tôi. Tôi quay đầu nhìn: người đàn ông áo đen đứng lặng lẽ nhìn tôi trong ánh sáng đỏ nhờ đang tỏa xuống. Rôn. Y đến bên tôi, ngồi xuống, rút thuốc ra mời.
- Cảm ơn anh, em không hút.
Ban đầu tôi có ý nghĩ là Rôn muốn vào phòng Ngọc, nhưng thấy tôi nên ngại. Nhưng sau đó tôi hiểu là không phải thế. Trong thế giới kỳ quặc này làm gì có chuyện ngại ngần hay nể nang, chỉ có thích hay không thích, thế thôi.
Rôn khoác tay qua vai tôi, bàn tay với những ngón dài đeo một cái nhẫn bạc. Y vừa quàng vai tôi vừa cầm điếu thuốc bằng một bàn tay. Lúc bấy giờ tôi mới nhận ra tay bên kia của Rôn bị cụt. Tôi băn khoăn: Làm sao một người đàn ông chỉ có một tay lại đủ sức mạnh để thống trị cả bầy lâu la dưới kia, đủ sức mạnh để độc chiếm một người con gái mà có thể hắn ta không hề động đến?
Nhưng tôi không nghĩ ngợi được nhiều vì Rôn đã hút hết thuốc, bàn tay mềm của y đang luồn vào trong áo sơ mi tôi mơn trớn. Tôi bảo: "Đừng anh, em nhạy nhột lắm". Rôn khựng lại, rồi hắn phá ra cười, tiếng cười nghe như tiếng gương vỡ trong đêm.
Trường bán trú của Ngọc nhanh chóng trở thành trường bán trú của tôi. Rôn vẫn bảo cả bọn: "Lên đây với anh. Việc gì phải ngồi nhà với những bữa cơm đầy nước mắt". Phần lớn bọn con trai lẵng nhẵng đi theo Ngọc về đây, rồi khi về đây thì chúng phát hiện ra một thiên đường. Nơi đây không có những lời đay nghiến, những bài rao giảng, không có sự chịu đựng lẫn nhau. Chỉ có những bài học về thú vui và tự do tuyệt đối.
Tôi thì không mặn mà những bài học của Rôn cho lắm. Tôi chỉ muốn luôn ở bên Ngọc. Nàng sôi nổi và mỏng manh, một vật thể rất giòn và dễ vỡ. Có lần nhìn hai má hồng rực của Ngọc, tôi hỏi đùa: "Em có xài doping không ?". Ngọc cười: "Không rảnh". Những lúc không có tôi, nàng đùa với những món đồ chơi linh tinh vứt trong phòng. Khi tôi đến, tôi kéo cái mặt nạ quỷ ra khỏi mặt nàng; chất cao su đặc chế lành lạnh, trơn trơn trong tay tôi. Ngọc níu lại, rồi như muốn trêu tức tôi, nàng áp cái mặt nạ đen đủi gồ ghề vào mặt mà hôn lấy hôn để. "Hàng ngoại đây anh, vài trăm đô một chiếc đó, không tồi mà cũng không dễ mua được". Tôi bảo: "Em tiêu tiền như phá". Ngọc phá ra cười: "Mẹ bảo cứ mua bất cứ cái gì em thích. Anh không thấy nó đẹp à? Gu của em là vậy, em không chịu được cái gì trơn tru tròn trặn". Tôi nhìn Ngọc, lần đầu tiên nhận ra vẻ giằng xé lạ kỳ trong mắt nàng, đấy là sự cứng cỏi pha lẫn với khổ ải, kiêu sa lẫn với nhục nhằn, giống như mắt một con thú rừng bị trói. Tôi mù mờ nhận ra những gì ẩn náu bên trong nàng: tâm trí nàng bị loạn chuẩn, nàng không có chuẩn mực nào để dựa vào, vì thế nàng đã dựa vào Rôn.
"Ít nhất thì em cũng đã thích được một thứ không dữ dằn góc cạnh", nàng nghĩ ngợi một lát rồi bảo. "Nó là cái gì anh biết không? Là Mặt Sữa của anh". Nàng nói rồi cười khúc khích, nhả khói thuốc quanh tôi, mùi khói thơm làm tôi ngây ngất. "Sao em mời mãi mà anh không hút?". "Không, anh không hút. Chỉ nhìn em hút ngày này qua ngày khác cũng đủ lắm rồi". "Có phải trong mắt anh, em nhiều cái hư lắm phải không? Em hư vầy mà sao anh cứ thương?". Tôi áp đầu tóc tơ mịn của Ngọc vào lồng ngực tôi: "Không biết". Ừ, tôi cũng không hiểu nữa. Mấy tháng trôi qua, ngày nào cũng ở bên Ngọc, niềm hưng phấn như từ nàng ngấm vào tôi. Tôi chợt nhận ra có những ngày tôi chỉ ăn một bữa mà không hề thấy đói, không hề thấy mệt, chỉ nhìn thấy Ngọc, ngửi mùi khói thuốc quanh nàng là tim tôi nhảy múa như ngày hội.
Nhưng sau ba tháng, sự hưng phấn trong tôi bỗng biến dạng. Tôi chớm cảm thấy sự nô dịch vô hình mà nàng tròng lên cổ tôi. Đúng vào thời điểm đó, một hôm ba tôi bỗng có một buổi tối rảnh rang, phòng mạch của ông hôm đó không hiểu vì sao vắng khách. Một sự việc có vẻ rất đơn giản và nhỏ nhặt thế mà đã tác động rất lớn đến cả đời tôi: hôm đó tình cờ cũng là một buổi tối hiếm hoi tôi có mặt ở nhà. Ba tôi phát hiện ra hai bàn tay tôi một bên ướt đẫm mồ hôi còn một bên khô ráo. "Con có dùng ma túy không?".
Những chuyện xảy ra sau đó chẳng có gì đáng nhắc lại. Đó là chuỗi ngày khủng khiếp nhất của tôi. May mà tôi chỉ bị nhốt trong nhà chứ không phải vào trại cai nghiện. Dù ở đâu thì đấy cũng là những tháng ngày đày ải, thì ra lâu nay thân thể tôi đã trở nên trống rỗng. Những làn khói nàng thổi vào tôi đã tràn vào trong khoảng trống đó đầy ắp, giờ đây không có nữa, cơ thể tôi yếu ớt lạ kỳ, không còn sức sống. Tưởng chừng chỉ một cái búng nhỏ, là toàn thân tôi vỡ tan.
Khi tôi bình phục, ba tôi vẫn chưa yên tâm, bắt tôi phải đi thật xa. Ngày tôi sắp đi, bỗng mẹ tôi bảo có người muốn gặp. Bỗng nhiên, tim tôi đập thình thình, rất có thể đấy là Rôn.
Nhưng không phải Rôn mà là Ngọc. Nàng ngồi trong phòng khách, thanh tú, cao sang và vẫn cái vẻ dễ vỡ như ngày nào.
"Đi một vòng lần cuối đi anh".
Tôi lạnh người, sợ hãi, không muốn một lần nữa rơi vào sự nô dịch.
Ngọc nhìn tôi khẩn khoản:
- Đi đi, em hứa hôm nay em không hút.
Tôi rùng mình. Ba tôi thường bảo: Con là đồ dại gái. Hình như đúng thế thật. Giờ đây, tôi không còn làm nô lệ cho chất khói mỏng mảnh ấy. Nhưng sức hút tỏa ra từ Ngọc là sức hút của chính nàng.
Tôi và Ngọc thuê một chiếc thuyền thiên nga, đạp ra giữa sông. Ngọc dựa đầu vào vai tôi. "Mặt Sữa, anh đi Singapore phải không?". "Ừ, anh đi học". Ngọc thở dài: "Lại thêm một người bỏ đi". Bỗng nhiên tôi áy náy khôn cùng. "Khi nào về...". Tôi rất muốn nói: "Khi nào về sẽ gặp em", nhưng kịp dừng lại. Ngọc hiểu, nàng bảo:
- Không cần, chừng anh về thì có thể em đã sang cùng mẹ rồi. Sang bên ấy em sẽ cai, nghe nói bên ấy cai không phải chịu đau đớn.
Nàng cười như biết lỗi: "Em sợ đau lắm. Chỉ vì sợ đau mà em ra nông nỗi này. Anh biết không, trong đời có những lúc toàn thân như bị đè dưới nghìn cân đá. Lúc đó mình có thể làm bất cứ điều gì... Biết hít là chết nhưng cũng còn lâu mới chết, còn hơn là đứt phựt dây thần kinh chết ngay".
Tôi lặng yên, một lần nữa áp mái tóc tơ mịn của nàng vào ngực tôi. Tôi biết mình cũng như tất cả những thằng cùng cảnh ngộ đã bị nàng thu hút về ngôi nhà đó - ngôi nhà mà Rôn ngự trị, nơi hắn dùng nàng như một con mồi để bắt giữ những gã trai mới lớn về cho hắn ôm ấp và mớm cho chất bột trắng. Bao giờ thì Ngọc mới thoát khỏi sợi dây thòng lọng của Rôn ? Biết bao giờ tôi mới đủ sức mạnh của một người trưởng thành để nâng đỡ được nàng? Tôi nhớ lại khuôn mặt của Rôn khi lần đầu mới gặp, chợt nhớ lại mình đã đọc ở nơi nào đó: người ta cứ tưởng tượng ra những tội phạm với bộ mặt xấu xí, nhưng thật ra đa số những người phạm vào tội ác lại có khuôn mặt đẹp.
Dưới chân Ngọc và tôi nước sông trong vắt, tung những cuộn bọt lăn tăn quanh bàn đạp nước. Ngọc rụt rè rút điếu thuốc, mắt nàng nhìn tôi với vẻ năn nỉ. Tôi chụp lấy bật lửa trong tay nàng, bỏ vào túi. "Em đã hứa với anh rồi mà".
Ngọc thở dài:
- Nhớ rồi, hôm nay em không hút, anh cất cái bật lửa ấy đi. Nhớ thỉnh thoảng xem chừng. Có thể khi nào mắt con nhân sư sáng rực lên, là em đã đi rồi đấy.
Tôi gật đầu, tự nhủ: Khi tôi về, nếu Ngọc chưa ra khỏi ngôi nhà ấy, thì chính tôi sẽ dắt nàng ra. Tôi không muốn một mình thoát ra, bỏ mặc nàng.
Mấy năm sau quay về, tôi đi tìm ngôi nhà cũ. Nhà đã bị niêm phong. Rôn đã ngồi tù, mãi đến khi Rôn vào tù người ta mới biết y không phải là chủ ngôi nhà ấy. Chủ nhân ngôi nhà đang ở một thành phố lớn, ông ta sở hữu nhiều biệt thự rải rác trên cả nước, và cả một hòn đảo nhỏ ở Nha Trang. Khó mà truy ra được người ấy là ai, bởi ông chưa hề bước chân đến ngôi nhà mà Rôn cai quản.
Bọn con trai đã tan tác hết. Người duy nhất tôi còn gặp lại là thằng Tín ke, vừa từ trại cai nghiện trở về. Tôi hỏi thăm: "Ngọc đi chưa?". "Rồi, hơn nửa năm, mày không được tin tức gì à?".
Trên chóp đồi cao nhất trong nghĩa trang thành phố, tôi đặt hoa hồng đỏ trên mộ Ngọc. Trong tấm ảnh trên bia nàng vẫn thế, chiếc mũ bê-rê đội lệch trông thật bụi, bụi một cách rất tiểu thư. Tín ke bảo: "May cho mày. Không phải nhìn mặt Ngọc vào những ngày cuối. Nó không chịu nổi buồn nên chích nhiều quá, cả người teo quắt lại". Tôi rút bật lửa đốt những tờ giấy vàng cho Ngọc. Chiếc bật lửa lâu nay tôi vẫn ngắm nhìn nhưng chưa hề thấy đôi mắt nhân sư rực sáng, trái lại qua thời gian hai chấm lân tinh cứ phai dần và trở nên mờ đục. Có lẽ đây chỉ là một huyền thoại mà mẹ nàng đã để lại cho con trước lúc ra đi.

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

pieces

"Xuyên qua Thiên đường của Tội lỗi sẽ đến Địa ngục của Đức hạnh."

(Franz Kafka)

“Nhiều khi, một người lựa chọn ra đi, không phải vì dục vọng, cũng không phải vì bị quyến rũ. Chỉ đơn giản bởi nghe thấy tiếng lòng của mình. 

 Để tôn trọng cuộc sống âm thanh trong nội tâm chính mình, chúng ta từng phải trả những cái giá quá lớn.”

(Anni Baobei)

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

"Chúng ta được cái gì, chúng ta mất cái gì. Những thứ chúng ta mất đi, cuối cùng đổi lại được cái gì."

(Tiểu thời đại 1.0 - Quách Kính Minh)

về tiêu đề "vũ trụ trong vỏ hạt dẻ"

In this context, it is the title of this book that raises the most fundamental questions. Hawking takes it from Hamlet – “I could be bounded in a nutshell and count myself the king of infinite space…” 

 “Hamlet may have meant,” comments Hawking, “that although we human beings are very limited physically, our minds are free to explore the whole universe, and to boldly go where even Star Trek fears to tred – bad dreams permitting.” 

 At one level, this poignantly evokes the condition of the man himself – wheelchair bound with a body wrecked by motor neuron disease and yet supporting a mind still able to roam the stars. But the reading of the quote is plainly wrong. Hamlet adds, as Hawking acknowledges without comment, “were it not that I have bad dreams.” The qualification – as clear a sign of genius as anything in Shakespeare – changes everything. Hamlet’s bad dreams reveal that, in the nutshell, the space of which he is king is an illusion and a petty one at that.

source: http://bryanappleyard.com/stephen-hawkings-universe-in-a-nutshell/ 

Rio Lâm's

http://www.bmmua.com/2012/06/loi-ai-dieu-cho-loai-nguoi/

mình thích bài thơ này. thích nhất là hai câu
"Và cũng không ai cứu được bầy thỏ trên cung Trăng
Ngày nước Mỹ thọc lá cờ lên cơ thể chị Hằng"

dù với lý trí, khi kẽ hở của lập luận đập vào mắt, trong đầu sẽ lập tức nảy sinh phản biện.

nhưng cuối cùng, tựu chung lại, mặc xác đống kẽ hở và phản biện đó, mặc xác những khiếm khuyết, mình vẫn thích. thích là thích. thích là rất thích. thích là qua bao nhiêu thời gian vẫn thích.

thích là không nghi ngờ.

^______^

thôi, thì cũng phải cảm ơn thế giới đó, nhờ nó mình mới được đọc những gì bạn viết.

aaa.. có lẽ lại rơi vào cái bẫy của hội chứng stockholm rồi..

chậc, lại tự phản biện..




Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Im lặng và yêu thương

http://www.bmmua.com/2013/01/im-lang-va-yeu-thuong/

"Thế giới này đã tồn tại quá nhiều chiến tranh nhưng chưa bao giờ nó khốc liệt bằng cách lòng người chiến tranh với bản thân. Những thành lũy người ta xây lên chưa bao giờ vững chắc bằng thành lũy vô hình người ta xây trong tim mình."

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Gia đình là số 1

có chút liên quan nào không? có thể lắm chứ. giữa hằng hà sa số những yếu tố phức tạp của kinh tế tài chính (mà mình chả bao giờ hiểu), câu chuyện này lại thuyết phục mình đến không ngờ. 

 mình tin vào tinh thần của bài viết này. và yêu mến nó. 

http://docbao.vn/tin-tuc/15-09-2013/Ca-phe-sang-Gia-dinh-la-so-1/68/195583/

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

tử đằng ra hoa trời tàn đất tận

"Ta muốn làm viên đá giữa hồng trần 
làm bờ nước, đê xanh, cầu gỗ 
Chờ đến luân hồi ước hẹn 
gặp nhau dưới trăng tàn 
khi tử đằng ra hoa. 
Tử đằng ra hoa 
trời tàn đất tận.

Chỉ nguyện mười năm đưa đò, 
trăm năm chung gối, 
ngàn năm se duyên.” 

(Thương Ương Gia Thố - Tiểu Tần dịch)

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

màu sắc

"Tôi vốn là người nhạy cảm với màu sắc, đối với một người mà nói, nhất định có một màu sắc sẽ cầm giữ chúng ta suốt đời, không thể trốn thoát được. Tôi thích màu trắng, nó tạo cho tôi cảm giác tinh khiết vô tội, như một đứa bé vô cớ bị tổn thương. Sau này đọc một bài viết của Tiểu Hứa mới biết được màu trắng vốn dĩ là tan vỡ, là bơ vơ lang bạt. “Màu trắng thể hiện nhiệt tình mãnh liệt, nhưng lại dễ dàng bị phá hủy.” Tiểu Kiệt Tử lại thích màu xanh, màu xanh thuần nhất như màu của một buổi trời trong quang đãng. Tiểu Bội thích màu hồng, cô nói thích màu sắc của nắng hồng ấm áp. 

 Tiểu A thích màu đen, lại chẳng vì lý do gì. 

 Màu đen là màu của tiết chế, trầm buồn, màu khó xác định nhất. Có những người đã trải qua nhiều thương tổn sẽ chỉ mặc quần áo màu đen. Vì nó làm người khác khó mà nhìn thấy được những nỗi đau của họ.” 

(Quách Kính Minh)

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Mưa đời sau.

Mưa đời sau

Trần Thùy Mai

Những chiều đầu hè tôi thường ngồi một mình trong sân vắng. Lúc hoàng hôn xuống tiếng ễnh ương ran lên như giàn hợp xướng của ao hồ. Chu thường về muộn, buổi chiều anh đi uống với bạn. Từ lúc Nhím đi, chỉ còn tôi với những khóm tầm xuân đầy hoa tím mà ngày nào con bé đã trồng. Đã đi xa mấy năm, mỗi lần email về cho tôi, nó luôn nhắc: Mẹ ơi, nhớ tưới giùm con những cây tầm xuân. 

Từ năm 40 tuổi, những lúc ngồi dựa vào gốc cây bạch mai nhìn ra hồ, tôi thường thấy những ảnh ảo hiện ra, lôi kéo tâm trí tôi. Tôi lại thấy Nhím khi còn nhỏ, đi học về dưới mưa phùn mùa xuân. Tôi mắng con: "Sao con không mặc áo mưa". Nhím nũng nịu: "Con thích cho tóc ướt". Và, mười lần như một, con bé ào vào, thấm khuôn mặt lấm tấm nước vào áo tôi. Hai mẹ con cười rúc rích..

Rồi trí nhớ tôi lùi xa hơn, tôi thấy lại Tuấn dưới những tàn cây muối. Tôi đi học về trong chiếc áo dài trắng, tóc và má lấm tấm mưa. Tuấn hỏi: "Em quên đem áo à? Anh đã dặn trăm lần". Tôi vịn vai Tuấn, nhón chân vênh mặt gần mũi anh: "Anh không thấy mưa thơm sao?" Tuấn cười, anh dúi mặt tôi vào vai áo, vai anh thấm hết những giọt mưa. Cả hai đứa, bao giờ cũng thế, chẳng ai có lấy một mẩu mùi soa nhỏ.

Sau này khi Nhím lớn lên, có lần tôi kể về Tuấn. Nhím hỏi: "Về sau tại sao me lại gặp ba?" Tôi cố nhớ lại: "Có lẽ là do cái óc khoa bảng của người Huế. Cái nghiệp âm nhạc của chú Tuấn nó bấp bênh, ông ngoại con không yên lòng". Năm đó Nhím mới mười sáu tuổi, vậy mà nó nhìn tôi như nhìn một đứa trẻ: "Sao thế, mẹ không có ý kiến riêng à?" "Ông bà đã sinh ra mẹ". "Nhưng chính mẹ mới sống cuộc đời của mẹ chứ". 

Bây giờ thì có lẽ con gái tôi cũng định nói như thế, "Chính con sẽ sống cuộc đời con". Cuộc điện của Nhím từ Schiltigheim làm tôi choáng váng. Rồi sẽ nói thế nào với Chu? Mới tuần trước, khi nghe con gái đã tốt nghiệp sắp về nước, anh vui sướng, mãn nguyện bàn với tôi: “Dịp này vợ chồng ta sẽ tổ chức lễ bạc”. "Lễ bạc?", tôi ngạc nhiên. Có bao giờ Chu nhớ ngày kỷ niệm cưới đâu. Vả ngày ấy qua đã lâu, từ tháng 2 âm lịch. Chu bảo: "Cần gì đúng ngày". "Thế thì tổ chức để làm gì?", "Đi dự bao nhiêu lễ vàng lễ bạc của người ta, nay phải có cái gì đáp lại chứ. Mình lấy nhau hai mươi lăm năm, sống yên ổn, con cái thành đạt. Không đáng cho thiên hạ trông vào à?" Tôi ngần ngừ, thoáng mỏi mệt. Ngày xưa, hồi mới cưới, thầy bói bảo số chúng tôi khắc khẩu. Hai mươi lăm năm chung sống, chưa bao giờ Chu và tôi cãi nhau quá hai câu. Thực ra lời tiên đoán không sai, chúng tôi khắc khẩu trong lặng lẽ. 

"Con nhớ hầu như ba mẹ chỉ cãi nhau một lần, lúc con sắp đi". Năm ấy là năm cuộc sống của tôi hoàn toàn đảo lộn. Trong một đêm văn nghệ sinh viên, Nhím gặp Kim, nhân viên của một hội nghiên cứu châu Á ở Pháp. Kim bảo: "Cô là một tay piano đầy triển vọng. Cô muốn sang Pháp học nhạc không? Tôi sẽ giúp cô". "Với điều kiện?" "Tôi đang tìm hiểu về nhạc Việt. Cô sẽ ký một hợp đồng với Archipel Adigo, theo đó cô phụ tá cho tôi. Bằng cách đó cô sẽ có tiền, có chỗ ăn ở và... ". Nhím nhăn mặt: "Sợ không đủ khả năng". "Xưa nay tôi chưa đánh giá sai bao giờ. Vả lại... ". Kim nói một câu làm Nhím quyết định: "Vả lại, khả năng đến sau, cơ hội đến trước". 

Chu bứt tóc: "Tốn bao nhiêu công sức nó mới thi đậu vào trường Y. Sao bây giờ thả mồi bắt bóng?" Anh giận điên khi thấy tôi năn nỉ cho Nhím. "Bà cứ tưởng đi Tây là sướng sao? Phiêu lưu!". Chu nguyền rủa Kim như người ta nguyền rủa quỷ sứ. "Bao giờ dân xứ này mới bỏ được hội chứng mê Việt kiều? Mới nghe hú một tiếng, thế là bỏ tất cả chạy theo nó". Tôi không biết làm sao giải thích cho anh hiểu, không phải vì Kim mà Nhím ra đi. Tiếng gọi mà Nhím nghe thấy không phải từ một người đàn ông, nó đã bắt nguồn từ những chiều yên tĩnh xa xưa, khi Nhím còn rất nhỏ, học bấm những gam đầu tiên trong hiên vắng, có tôi luôn ngồi bên, lắng nghe. Chu bảo: "Học chơi cho biết thôi, đừng nên đam mê. Cái gien đàn ca này, con giống ai?" Tôi biết. Nhím cao dong dỏng, đến mười chín tuổi mà thân hình còn dài ngoằng chưa nẩy nở, nhưng con bé có đôi mắt to mơ mộng và cái nhìn như lửa cháy. Thân thể, thịt da nó là của Chu, nhưng đôi mắt và tâm hồn con bé là của tôi, nó khao khát những gì tôi khao khát. 

Khi Nhím ra sân bay, Chu không đi tiễn. Một giờ trước khi lên đường, con bé bỗng ngã lòng: "Mẹ ơi, con không đi nữa". Một giờ đồng hồ sau Nhím đã nín khóc: "Con nhớ lại rồi, không có ai dễ thuyết phục như ba. Mẹ nhớ giúp con, bảo rằng con rất yêu ba, con sẽ về". Con bé bắt đầu tươi lên: "Bao giờ cũng thế, con sợ ba nhưng ba thì sợ mẹ". Tôi lườm con và tiếp lời: "Còn mẹ thì lại sợ con". 

Khi tôi từ sân bay về, Chu đang khóc. Anh cảm thấy bất lực, hụt hẫng, anh nuôi nấng một con sơn ca mà chưa bao giờ kịp nghĩ đến ngày nó sẽ vuột bay đi. Tôi dỗ dành anh: "Nhím rất yêu anh, nó sẽ về". Chu lắc đầu: "Nếu nó yêu tôi thì đã nghe lời tôi". 

Nhím đi rồi, khoảng trống giữa tôi và Chu bỗng như vô tận. Anh luôn nói: "Mình đã mất đứa con". Tôi không cảm thấy mất con, mà thấy mình đã mất mình..

Nhím lên Paris, nạp đơn thi vào nhạc viện. Con bé viết thư về: "Con mới đàn thử cho thầy nghe lần đầu, thầy lắng nghe rất kỹ rồi khen "Joli". Mẹ đừng ngạc nhiên, đó là thầy khen tiếng đàn, chứ không phải khen con". Tôi khấp khởi mừng, trong khi Chu vẫn hy vọng con sẽ bỏ cuộc. Anh bảo: "Từ nhỏ nó đã bao giờ có đến một ngày chịu cực đâu". Nhưng rồi Nhím thi đậu, được học bổng của nhạc viện. Chu tuyệt vọng. Con gái sẽ không về. 

Người quen đến thăm, ai nghe Nhím bỏ trường Y cũng chắt lưỡi tiếc rẻ. Chu càng đau hơn. Nhưng rồi những lời tiếc rẻ cũng thưa dần đi, nhất là khi phong trào du học rần rần nổi lên. Cuối cùng Chu cũng đã bị thuyết phục. Giờ đây đi đâu anh cũng khoe con gái anh tháo vát, can đảm. Anh thay đổi cả cách nhìn về Kim. "Nhím có nói gì với em về thằng Kim? Sao không thấy nó xin cưới?". Tôi bật cười: "Anh đào đâu ra cái ý nghĩ ấy? Giữa chúng nó chỉ có công việc". “Hừ, anh không tin". Lần này, Chu có lý. Cuối năm Nhím thư cho tôi: "Anh Kim ngỏ lời với con. Con bảo con không yêu, anh ấy trả lời y chang hồi nào: "Tình yêu đến sau, cơ hội đến trước". Con dị ứng, bảo: "Không giống như chuyện công việc. Bốn năm qua, tình yêu đã không đến thì mãi mãi sẽ không đến". 

Tôi mỉm cười. Sao tôi lại đặt tên con là Nhím nhỉ? Nó luôn luôn xù lông. Ai có thể vuốt ve con Nhím ấy mà không bị thương? Ngày xưa, người chấm tử vi đã báo trước: cô bé này cao số. Tôi lo sợ e nó không lấy được chồng. 

Nhưng bây giờ, Nhím đã gọi điện cho tôi để xin kết hôn. Chú rể không phải là Kim, mà là một người đàn ông bốn mươi bảy tuổi..

Giờ đây con người ấy đang ngồi trước mắt tôi. Theo lời Nhím, ông ta lớn hơn tôi hai tuổi. Tại sao Nhím lại không có mặt ở nhà khi ông ta đến? Con bé không muốn nhìn thấy sự lúng túng của cả tôi và cả ông ta? Cả Chu cũng không có mặt. "Anh mệt mỏi lắm rồi, vả lại chiều nay, anh có cuộc họp quan trọng". Anh thắt cà vạt và đi. "Nói con bé chọn đi, hoặc là cha mẹ hoặc là con người đó". 

Tôi biết tính Nhím. Nó không phải là người không dám chọn lựa. Nhưng nó sẽ không chọn lựa, bởi với Nhím, thật điên rồ khi bi kịch hóa mọi chuyện. "Con yêu ba mẹ và con cũng yêu ông Lãm, hai điều đó không loại trừ nhau". Tôi giận dỗi hỏi con: "Trên đời hết đàn ông rồi sao?" Nhím mở to mắt như muốn soi thấu cả tim can tôi: "Mẹ đã biết, nhân loại rất đông nhưng chẳng có ai thay thế được ai". 

Bây giờ, dưới gốc cây bạch mai hoa trắng, tôi ngồi đối diện với người khách lạ. Lặng yên một lúc, cuối cùng tôi đành thú nhận sự lúng túng: "Không biết gọi anh bằng gì". Người đàn ông không bối rối như tôi, anh ta mỉm cười chững chạc: "Chị đừng băn khoăn. Tiếng xưng hô chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài quan hệ". Anh ta tiếp lời: "Qua Thể Tú, tôi biết chị là người nhạy cảm. Thật đáng tiếc vì tôi đã làm chị buồn lo, nhưng không thể khác". 

Thực kỳ lạ, ông ta lại là người an ủi tôi. Lớn hơn tôi hai tuổi nhưng trông ông trẻ hơn, vẻ đi đứng nói năng cũng nhanh nhẹn hơn. Tuy vậy cũng chỉ là một người đàn ông rất bình thường. Một người như thế mà con tôi phải đi hàng ngàn dặm mới gặp được sao? Tôi thấy xót. "Tôi là thầy dạy của Thể Tú. Tôi sống ổn định nhưng không giàu có. Con người tôi, ngoài âm nhạc, chẳng có gì đáng nói. Cả đời tôi chưa hề quan tâm đến hôn nhân, rồi khi gặp Thể Tú, tất cả đều khác đi". 

"Nhưng nó còn nhỏ quá". Tôi chỉ thốt ra được có thế và không cầm được nước mắt. "Tôi đã nói với Thể Tú rồi, rằng tôi sẽ chết trước cô ấy rất lâu, không thể sống trăm năm cùng già như mong muốn của người Việt Nam mình... Nhưng chị là người sinh ra Thể Tú, chị cũng biết tính cô ấy". 

“Tôi biết. Con tôi rất khác tôi. Nó sẽ lập lại mãi cái điều nó đã nói: Nếu phải chọn giữa một hạnh phúc mong manh và một bất hạnh vững bền, nên chọn cái gì hơn? 

Trời âm u, chuyển mưa. Vài hạt nước rơi từ cao, làm rụng xuống giữa chúng tôi những cánh bạch mai trắng nõn. Vài giọt rơi xuống khu vườn, rồi cơn mưa sa xuống trên cây cỏ. Tôi đứng dậy đi vào hiên, ông Lãm đi sau tôi. Cả hai chúng tôi ngồi yên lặng. 

"Mẹ ơi!". Nhím đã về, con bé đi vào, gọi tôi. Tóc và áo Nhím lấm tấm ướt, chắc trên đường về nó đã chạy đua với cơn mưa bóng mây. 

Tôi vội lau nước mắt, sợ con nhìn thấy. Bất giác tôi đưa mắt nhìn ông Lãm như cầu cứu, ông ta hiểu ngay, tiến đến trước Nhím, vóc dáng vững chãi của ông che khuất tôi. Ôâng ta lau tóc và áo cho con tôi, như tôi vẫn làm cho nó ngày xưa. "Em không bao giờ biết phòng xa" - giọng người đàn ông trầm và âu yếm. Nhím cười hồn nhiên: "Mưa mùa này rất hiền. Anh không thấy mưa thơm mùi cỏ cây sao?". Ngược với ảnh ảo về một Nhím trẻ thơ trong tôi, Nhím bên cạnh người đàn ông trông cao lớn, mảnh mai với gương mặt ửng hồng rạng rỡ. Con gái tôi đang sống trong mùa đẹp nhất của một đời, lúc mọi cảm xúc được khơi dậy với những khả năng kỳ lạ, khiến cơn mưa chợt có mùi thơm và màu trời buổi chiều cũng có độ sâu như tiếng nhạc. 

Trời vẫn mưa, rất nhẹ. Tôi rùng mình. Cơn mưa vẫn muôn đời bao dung. Cơn mưa uyên ương một đời tôi đã quên, mong manh mà vĩnh cửu. 

Đêm xuống, khi chỉ còn mình Nhím với tôi, tôi lưỡng lự bảo con: "Nhím này, mẹ nghĩ rằng có lẽ... khi nói với ba, con nên nói giảm tuổi của ông Lãm xuống chừng mười tuổi. Ông ấy trẻ hơn tuổi nhiều mà". Nhím ôm lấy cổ tôi, reo lên: "Nghĩa là mẹ đã bằng lòng? Mẹ ơi, mẹ có tin con sẽ hạnh phúc không?". Tôi ngập ngừng không nói. "Thế tại sao mẹ chấp nhận?" 

Tôi không biết. Có một lực hút mãnh liệt cứ kéo tôi về phía Nhím. 

Đêm ấy, khi tôi vào phòng, Chu nằm khoanh trên giường với đôi mắt đỏ. Tôi bỗng thương anh. Anh luôn hụt hẫng trong mọi chuyện. "Thằng cha ấy bằng tuổi anh. Lố bịch quá, anh không thể nào chịu nổi". Tôi lạnh người. Nhím đã không nghe tôi, nó đã không nói dối. Vậy là gánh nặng trên vai tôi không hề giảm nhẹ. Nhím đã tin, cũng như mọi lần, tôi sẽ thuyết phục được Chu. 

Chu quay quắt trông tội nghiệp. Tôi nhẹ nhàng xoa trán và lưng anh để anh dịu lại. Tôi đang phải thuyết phục anh, vì Nhím. Bỗng nhiên tôi thấy một cảm giác chán nản vu vơ. Cảm giác ấy, gần hai mươi lăm năm nay vẫn hiện ra trong tôi, mỗi khi chiều xuống, nhất là khi trời chuyển mưa, cơn mưa thơm nồng mùi cỏ cây. 

Giờ đây, cũng với cảm giác ấy trong tim, tôi dự tính những gì mình sẽ nói. Tôi biết mình sẽ phải gợi cho Chu tiếp tục nghĩ đến dự định tổ chức lễ bạc, rồi việc thừa nhận Lãm trong ngày đó với tư cách chồng chưa cưới của Nhím. Một việc lố bịch mà Chu sợ hãi. Nhưng tôi phải vì Nhím. Phải vì Nhím mà vội vàng. Lãm bảo tôi: "Nếu Nhím ở lại Việt Nam sáu tháng nghĩa là tôi cũng sẽ thu xếp để về Việt Nam sáu tháng. Tôi biết có thể chúng tôi sẽ không ở bên nhau lâu dài, nên bao lâu còn có nhau chúng tôi sẽ không rời nhau". 

Tôi đứng dậy vào góc phòng, lấy chiếc giá đèn bằng bạc. Chiếc giá đèn này là của Tuấn để lại cho tôi trước khi ra đi. 

Tuấn là người không bao giờ đổi ý. Sau khi tôi nói lời tạm biệt, anh không hề quay lại. Bao nhiêu năm nay, tôi không rõ anh ở đâu, chỉ biết rằng anh đã để tôi sống bình yên với sự lựa chọn của mình. Hàng năm, chiếc giá nến này vẫn nằm trong góc, chỉ được cắm nến và thắp một lần vào đêm đầu năm dương lịch. 

Đây là lần ngoại lệ đầu tiên. Giữa đêm mưa, tôi cắm hai ngọn nến. Một ngọn để cầu cho niềm tin của Nhím và một ngọn cho sự bình yên cuối đời của tôi. Hình như những ngọn nến cũng có số phận, ngọn lửa của Nhím cháy bùng lên rực rỡ mà sao ngọn của tôi cứ leo lét bập bùng. Hơn hai mươi năm qua, tôi luôn mơ hồ nỗi sợ của người vượt trùng khơi trên chiếc tàu rệu rã, luôn nơm nớp lo một đợt sóng lớn ập tới, đập vỡ con tàu thành từng mảnh nát tan. 

Chỉ vì may mắn mà sóng dữ đã không đến. Giờ đây tôi đã có một cuộc hôn nhân tốt đẹp, được thời gian đóng dấu son chứng nhận. Nhưng chỉ mình tôi biết, thật ra con thuyền của tôi chưa cập bến bao giờ. 

Tôi nằm xuống bên Chu, cố hình dung ra bữa tiệc vui tươi của ngày lễ bạc.

---

lần đầu đọc truyện ngắn này là trên một tạp chí thời trang. có lẽ cách đây ít nhất 7, 8 năm.

có những chi tiết không quên được. không gian truyện vẫn luôn hiện hữu trong lòng mình. cơn mưa, lá cây đẫm nước, mùi hương, ngôi nhà, những khuôn mặt..

cái tên Thể Tú hay quá. mình thích tên này. và tên An Hương.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Kiểu diễn đạt của phụ nữ

http://docbao.vn/tin-tuc/01-07-2013/Ca-phe-sang-Kieu-dien-dat-cua-phu-nu/68/185907/

anh viết bài này có vợ mất rồi.. =(( haha jk. tại bài viết hay quá ._. với mình kiểu diễn đạt như vậy là một dạng guilty pleasure :"> biết mà k bỏ được, bỏ là đánh mất bản sắc huhuhu. chắc là cần học cách tiết chế thui Y_Y nói vậy chứ bạch dương nhiều lúc cũng thẳng thắn lắm chứ, thẳng phát điên ấy chứ T_T

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

Điều mình thích và nhớ nhất sau khi đọc xong Nguyệt đường ký

"Khống chế và chiếm hữu, đều rất yếu đuối. Cô biết, trong hướng đi của quan hệ cuối cùng, chỉ có ân ái, cam kết và bao dung mới có thể quyết định tất cả."

Nguyệt đường ký - An Ni Bảo Bối. Vinh Chi Nguyen dịch.

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Hãy yêu một chàng trai thật giàu

http://www.19day.info/hay-yeu-mot-chang-trai-that-giau/

mới khám phá ra cái tạp chí này hay quá :x chủ đề đa dạng, nhiều bài viết hóm hỉnh thông minh, rất hợp ý mình :x cái bài "Hãy yêu một chàng trai thật giàu" này là để phản hồi cho bài "Hãy yêu một cô gái biết nấu ăn" từng nổi đình nổi đám. nó diễn tả khá trọn vẹn những suy nghĩ của mình, hay quá đi, thích quá :x

bề nổi thì vô vàn lắm :)) quan trọng là động lực mà thôi.

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

“Và bị ngập lụt lâu ngày, người ta thèm khát một sự khô ráo cô độc, không bị những cuộc điện thoại làm phiền hay những yêu cầu lúc vui thì đáng yêu nhưng lúc mệt thì đúng là rách việc. Đàn ông và đàn bà luôn như vậy, tìm nhau hoài, dò từng chân tơ kẽ tóc, có khi mộng mơ đầu gối tay ấp, nhưng nào có hiểu gì nhau.”

Giày Đỏ - Dương Bình Nguyên

Mưa rào mùa hè

Mưa rào mùa hè
Thùy Vi
 
 
Năm đó, anh hai ba tuổi, tóc ngắn cũn sát đầu, da rám nắng. Ngông ngênh, bướng bỉnh, không sợ trời, không sợ đất. Cuộc sống mỗi ngày là một sự chuyển dịch không ngừng. Đi đến một nơi xa lạ, sống, trải nghiệm những điều mới mẻ và đối mặt với khó khăn. Đó không hẳn là thói quen cũng không hẳn là đam mê. Thảng hoặc, có vài người hỏi “ Sao lại đi nhiều vậy?”. Anh chỉ biết lắc đầu cười, ừ còn trẻ vầy không đi, mốt già rồi sức đâu nữa mà lết.
 
Học xong Đại học, anh cứ thế vác balo lên vai mà đi. Bố mẹ, bạn bè ngăn cản gì cũng mặc. Chỉ là lúc đó anh cô đơn quá. Không biết vì sao nữa. Chỉ thấy cô đơn đến phát khóc. Nhưng không được. Đàn ông đâu thể dễ dàng rơi nước mắt. Ai bảo thế nhỉ? Không nhớ nữa. Chỉ biết anh đã bắt đầu cười vào mặt những gã đàn ông đang khóc, dù bằng tất cả sự ghen tỵ và nhói đau rã rời.
 
Chuyến du hành đầu tiên được thực hiện chỉ với mong muốn được lấp đầy tất cả những năm tháng bất định. Và tìm thấy một người thấu hiểu tất cả. Nghe được tiếng thở dài len lén của nhau giữa một biển người xa lạ. Nhưng đến sau này, khi bắt đầu quen với việc dịch chuyển và hòa mình vào một nhịp sống mới, anh mới thấy mọi thứ thật vô nghĩa. Những nơi từng đặt chân đến gần như là một khoảng nhạt nhòa và mờ mịt. Vào lúc đó mới chợt nhận ra, ra đi đối với anh chỉ là sự trốn chạy không hơn.
 
Mùa Hè, anh mua vé máy bay đến Sài Gòn theo lời mời của thằng bạn học cấp Ba. Rồi buổi tối đầu tiên tại cái thành phố nhiệt đới mưa nắng thất thường ấy, anh gặp cô. Mưa to không dứt. Anh tựa người vào mái hiên xa lạ, bình thản ngắm dòng người đang lao đi vội vã. Cô xuất hiện. Hệt như một đoạn slow motion đầy ám ảnh. Váy trắng mỏng manh, tay đung đưa đôi giày cao gót, chân bước xiêu vẹo trên phố. Rồi quay sang nhìn anh, mặt mũi đỏ hoe, cười toe toét như một con ngốc.
 
Này, sao anh lại đứng đây một mình? Bị đá đúng không?
 
Cô cười sặc sụa, vỗ vai anh bôm bốp, mặt làm vẻ nghiêm trọng
 
Tôi biết mà, tôi cũng vừa bị đá này. Ha ha. Đời thật đểu đúng không? Hứa hẹn rồi bỏ đi như chưa từng có gì cả.
 
Anh lúc đó chẳng nói gì. Rốc cuộc chỉ là hai người xa lạ. Vậy mà, khi cô ngã khuỵu xuống bên cạnh, anh lại dịu dàng cõng trên lưng bước đi trên con phố dằng dặc. Ngốc nghếch quá đi mất. Mà hình như anh cũng từng như vậy thì phải. Rất lâu rồi. Khi Chi quay lưng ra đi lạnh lùng. Em yêu anh nhưng em cần thực hiện ước mơ của mình. Tựa như bị đông cứng, anh im lặng đứng nhìn người con gái mình yêu thương thắt lòng từng bước từng bước rời xa. Anh những muốn chạy đến ôm cô, ôm thật chặt, mãi mãi không buông tay. Rốt cuộc lại chỉ có thể lặng lẽ buông tay. Nếu đó là con đường cô lựa chọn, anh chấp nhận.
 
Quá khứ này anh tưởng mình đã chôn chặt lắm rồi. Nhưng mà quên lãng chưa bao giờ là một việc dễ dàng. Bởi trái tim và tâm trí vốn dĩ hạn hẹp. Kỉ niệm còn đó, tình cảm cũng chưa hề lợt lạt, đến cả hơi ấm vẫn ủ đầy tay. Chỉ chờ một ai đó chạm đến là tất cả lại ùa về. Cũng giống như đêm nay, khi cô gái nhỏ trên lưng nghoẹo đầu , môi mấp máy “ Vầy tốt quá, ấm quá, anh đừng rời xa em nữa nhé. Đau lắm”, mọi thứ trước mắt tự dưng nhòe nhoẹt và chao đảo.
 
Anh vẫn thường rất ghét mùa hè, vì nắng, vì nóng, vì cả bức bối cảm xúc. Nhưng cô bảo Sài Gòn chỉ hai mùa mưa nắng thôi à. Anh cười. Hình như điều đó không quan trọng nữa, bởi vì bây giờ cho dù là mùa nào thì anh cũng thấy nó rất đẹp.
 
Điều kỳ diệu ấy là anh chợt nhận ra vào một trưa nóng đến ngạt thở. Mồ hôi ướt cả lưng áo dù đã bật tung tất cả cửa sổ trong căn phòng mười lăm mét vuông. Cô tan học ghé ngang, tóc rối tung, vai vẫn xóc balo nặng trĩu nhưng miệng cười toe toét, mang theo một mầm non xanh bé tí. Chăm sóc nó cẩn thận nhé, nhìn nó lớn lên từng ngày, anh sẽ thôi cô độc đấy. Sao em biết. Em từng như vậy mà. Giây phút đó anh ôm cô vào lòng bằng tất cả sự dịu dàng và nâng niu mà bản thân có thể. Đây có phải là điểu anh kiếm tìm bấy lâu? Cô cười, môi cong cong như đứa trẻ. Anh nhìn thấy không, bầu trời xanh ngắt luôn, chỉ có mùa hè mới được chiêm ngưỡng nhé. Anh trêu. Không phải em bảo Sài Gòn không có mùa hè sao?
 
Cả những sáng Chủ nhật an lành, cô lui cui trong bếp trổ tài nấu nướng. Dù thành quả chỉ là một nồi mì gói tổ chảng. Anh thường gạt đi, bảo đâu cần vất vả vậy, để anh chở em đi ăn phở hay hủ tiếu gì đó. Cô nói chỉ thích cùng anh chụm đầu vào ăn thứ gì đó. Thế tại sao lại là mì gói? Cô chu mỏ, đó là thứ thực phẩm lãng mạn nhất thế giới. Gì cơ? Anh nhướn mày, tưởng mình nghe nhầm. Thì trong tất cả phim Hàn, những đôi tình nhân đều ăn mì gói còn gì. Anh phì cười, nhìn niềm vui giản dị đọng trên gương mặt trẻ thơ. Xong bữa, cô đứng lên, xắn cao tay áo rửa nồi. Bàn tay thoăn thoắt giữa đám bọt xà phòng, mùi chanh mát lành lan nhẹ trong không khí. Đó là giây phút an yên nhất trong cuộc đời mãi mãi đọng lại trong hồi ức anh những năm tháng sau này.
 
Cô bảo
 
Khoảnh khắc mà mọi vết thương trong lòng em đều biến mất là giây phút anh ôm em chặt thật chặt, đến nỗi không có cơn gió nào luồn qua được giữa hai ta.
 
Cứ như thế, họ đã cùng nhau bước qua những ngày Hè ngập nắng và cả những cơn mưa rào bất chợt.
Ngày tháng trải dài không đong đếm. Trái tim vốn dĩ là một thứ ngốc nghếch. Khi yêu rồi thì kẻ thông mình nhất cũng hóa khờ dại. Mặc dù đã biết trước chuyện tình cảm nào cũng chỉ có hai cái kết, nếu không đi đến cuối cùng thì là hai người đôi ngả. Không thể không ngừng hoảng sợ. Nhưng rồi vẫn lựa chọn nhắm mắt yêu. Thế mà tất cả sự đánh đổi đó cũng không đáng giá bằng cái ký ức chết tiệt anh luôn giữ gìn.
 
Cô nhận ra tất cả điều đó vào ngày hộp mail của anh xuất hiện ba chữ “ Em nhớ anh”. Từ Chi. Anh ngồi đó nhìn mãi vào màn hình máy tính, hóa trong suốt, phát hiện bản thân không thể biểu đạt bấy kỳ âm thanh nào
 
Không cần nói rõ nhưng cô biết hết. Linh cảm của con gái không chệch đi đâu được cả. Nhưng cô cố gắng níu chặt tay anh. Ai cũng có một quá khứ để buồn, để đau, để tiếc. Nhưng cô là hiện tại mà. Người ta chỉ sống cho những thứ trước mắt chứ làm sao sống cho những điều đã qua.
 
Vậy mà, cô đau thật. Khi nhìn thấy mắt anh ngẩn ngơ lúc tóc ai đó xõa tung, thơm dịu dàng mùi táo xanh vô tình lướt qua. Và cả những đêm mưa rào lạnh buốt, cho dù siết chặt tay anh bao nhiêu nó vẫn lạnh toát. Giot nước mắt nóng hổi rơi xuống. Anh vội ôm cô. Xin lỗi em. Cô hoang mang, lồng ngực thắt chặt trong tuyệt vọng và lo âu. Đừng rời xa em nhé. Cô níu chặt vai anh. Níu chặt tay anh. Níu chặt cả tình yêu. Níu chặt tất cả những gì có thể. Nhưng vô vọng. Hình như tất cả những yêu thương đã- từng sắp lặng lẽ rời bỏ cô.
 
Anh biết anh làm cô tổn thương thật nhiều. Ngoài trời mưa bay lất phất trong khi nắng vẫn lấp lánh xuyên thẳng qua kẽ lá xanh biếc. Anh ngồi cạnh cửa sổ, mắt miên man mãi một nơi nào xa lắm. Buồn quá. Bóng cô vẫn ở đâu đó len lỏi tận sâu thẳm. Có buổi chiều nào đó như thế này, cô như hơi nước mát lạnh tràn vào, xóa tan tất cả cái không khí nặng nề đang len lỏi. Mắt cười, miệng luyên thuyên, jeans rách, dù trong suốt… Anh nhìn ra, hình như chờ đợi điều gì đó.
 
Cuộc sống vẫn trôi chảy với nhịp độ bình thường. Cô bình thản đến giảng đường rồi về nhà. Chỉ đôi lúc vào những trưa ngột ngạt lại thấy nhớ lúc cùng nhau uống chanh đá mát lạnh và ngắm bầu trời xanh ngắt sau khung cửa mở toang. Vội vội vàng vàng mở tủ lạnh, lục mãi lục mãi mà chẳng có trái chanh nào cả. Một cái gì đó rơi tõm xuống lồng ngực. Nặng trĩu. Rồi cô cứ ngồi thế, hình như rất lâu, trước cánh cửa mở toang, hơi lạnh phả đầy mặt. Nhưng sao nó không thể đông cứng nỗi buồn trong lòng? Cô nhớ anh nhiều. Nhưng không thể chạy đến và ôm chặt anh bằng tất cả tình yêu cô cất giữ. Cô sợ nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của anh. Ngoài kia, nắng vẫn thênh thang trải dài phố. Nhưng trong này cô buồn bã và cô độc quá chừng. Cô co người sát vào tủ lạnh, tay trái quẹt lấy quẹt để mấy giọt nước cứ rơi ra từ khóe mắt, tay phải kéo cánh cửa sát vào người. Cô chỉ muốn nắm tay anh thôi, cái bàn tay to to giữ chặt cô trên lưng, im lặng bước đi trong mưa ngày nào.
 
Tối muộn, mưa từ đâu ào xuống như trút nước. Gio lạnh thổi rạp cả những nhánh cây ven đường ngả về một phía. Anh nhìn đồng hồ, chạy như bay đến văn phòng. Cửa sổ quên đóng, mầm cây bé tí ướt đẫm nước.
Vừa đến nơi thì anh thấy cô bước ra khỏi cổng, dáng vẻ mệt nhọc. Cô không nhận ra sự hiện diện của anh, lầm lũi bước trên con đường vắng lặng leo lét ánh sáng, không dù không áo mưa. Rồi anh nhìn thấy cô dừng lại, đứng lặng mãi trước hiên nhà năm nào, nơi họ gặp nhau lần đầu tiên. Vai rung bần bật. Anh không cầm lòng, chạy đến, ôm chặt cô từ phía sau.
 
Cho anh thời gian được không?
 
Bao lâu?
 
Tay anh buông thõng
 
Yêu thương trong cô
 
Cũng rơi xuống, vỡ loảng xoảng.
 
Anh muốn nói vẫn nhớ cô thật nhiều. Đêm nào cũng trở mình nặng nhọc trong bóng tối và chỉ chợp mắt được chút ít lúc trời chạng vạng sáng. Nhưng anh không thể thốt nên lời, không muốn cho cô hy vọng mà ngay cả anh cũng không chắc chắn. Rõ ràng, cô là nơi mà anh có thể tin tưởng gửi gắm tình cảm của mình nhưng lại không thể kìm lòng dõi mắt về nơi nào đó xa thẳm. Anh ôm chặt cô nhưng chỉ thấy lạnh buốt. Mắt cô, môi cô, tim cô và cả sự tổn thương. Đau lòng quá. Anh đã từng hy vọng cô mãi vui vẻ. Từng tự hứa phải chăm sóc cô thật tốt, yêu thương cô trọn vẹn đủ đầy.
 
Nhưng đến giờ anh vẫn không xác định được thứ gì là quan trọng nhất. Anh yêu cô hay chỉ yêu những khoảng trống cô lấp đầy thay Chi? Vết thương trong tim anh mãi vẫn chưa lành, cứ bị đè nén, đau đớn đến phát khóc. Tình cảm vốn dĩ là thứ đẹp đẽ và nhiều mộng tưởng nhưng cũng là thứ gây đau xót đến nhói lòng. Kỷ niệm dễ dàng quên lãng, nhớ thương dễ dàng nhạt nhòa thì chẳng hóa ban đầu đã không thành thật?
 
Cô bảo, anh đi đi, rời xa cô. Chúng ta thi xem ai có thể quên đối phương nhanh nhất. Cô không giữ nổi anh. Cô đã yêu anh bằng tất cả sự chân thành và nhiệt tình của tuổi hai mươi. Bằng cả sự khờ dại và nông nổi. Nhưng ánh mắt anh lúc nào cũng lơ lửng. Trái tim anh về cơ bản không thể chạm đất.
 
Họ im lặng. Trong lòng mỗi người đều chất chứa nỗi đau và dằn vặt. Thương xót cho nhau mà không biết cách nào xoa dịu. Chỉ có thể đứng nhìn, không thể ủi an, không thể sát gần. Ngôn ngữ cuối cùng lại chỉ có thể là câm lặng và tiếng thở dài nặng nhọc khẽ khàng. Đè nén, dồn vào tận sâu…
 
Những ngày cuối tháng Sáu, anh bắt đầu thu dọn hành lý. Bạn hỏi
 
Đi sao? Mới một mùa hè thôi mà, cái thằng này?
 
Nhiêu đó là đủ rồi.
 
Có quay lại nữa không?
 
Anh lắc đầu. Chắc không đâu.
 
Sài Gòn mùa hè. Dòng xe hối hả trôi ngược xuôi. Bầu trời sâu hun hút và nắng vàng như mật. Thành phố nhiệt đới. Nơi chôn giấu hạnh phúc, nước mắt, mệt mỏi và một phần những năm tháng tuổi trẻ. Người ta lướt qua nhau, chạm vào nhau rồi mất hút mãi mãi trong phần đời con lại. Bằng tất cả sự ích kỷ, tuyệt vọng và che giấu một tâm hồn mục ruỗng đầy lo âu.
 
Anh đứng ở sân bay chộn rộn, nhắm khẽ mắt. Mùa Hè ở Sài Gòn tuyệt nhất là sau những cơn mưa khi anh cảm nhận trọn vẹn được vị mát lạnh và trong trẻo của những cơn gió. Giong nói dịu dàng của cô âm vang đâu đó trên nền trời xanh nhức mắt. Xung quanh đầy người xa lạ. Anh, lần đầu tiên nhận ra mình đã đánh mất rất nhiều thứ…
 
Ở nơi nào đó trong Thành phố, cô cũng đứng nhìn mãi mảng xanh phía xa. Anh là gió. Không hình dạng, không hiện hữu, mãi mãi lang thang. Ở đó nhưng dường như không ở. Cuối cùng, thì vẫn chỉ mình cô nơi này. Với tình yêu tuổi hai mươi, ký ức và sự lãng quên…
 
Ngày cuối cùng của mùa Hè, giống như rất nhiều những người trẻ khác, lòng còn yêu nhưng họ lại chọn cách rời xa nhau…