Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014
Hộp diêm sinh mệnh
"Sinh mệnh của chúng ta giống như một hộp diêm, bên trong chứa đựng rất nhiều que diêm. Mỗi khi chúng ta thắp một que, tuy trong hộp giảm bớt một que, nhưng cũng tỏa ra ánh sáng và hơi ấm.
Người thạo dùng diêm có thể thắp lên một mảng ánh nến rực rỡ, một đống lửa trại bừng bừng; nhưng người không thạo dùng diêm có thể thiêu rụi rừng rậm núi non, hàng dãy nhà cửa; còn kẻ không biết dùng nhất thì quẹt diêm quá sớm, kết quả thoáng chốc bắt cháy cả hộp, chóng vánh rời khỏi thế gian."
(Lưu Dung - Chi dịch)
Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014
"Trái tim tôi thường hay tự đổ tuyết, chẳng cần chú ý thời tiết ra sao, nó toàn là đông cứng lại một cách đột ngột, chẳng thể nào thương lượng.
Tôi hướng về phía thế giới phồn hoa, với một sự vắng mặt cố hữu.
Tuyết lại bắt đầu rơi trong tim, tuyết chẳng có thanh âm nào lặng lẽ khoả lấp hết thảy, chôn vùi hoang mang, kiêu ngạo lẫn bi thương.
Ngay trong lúc an tĩnh như thế này, thế giới đột nhiên trong trẻo và rõ ràng hơn.
Cho nên, đừng vì tôi mà ưu sầu, tôi có vẻ đẹp của riêng mình, tim tôi chính là lại muốn bắt đầu … …"
Nguồn: Góc nhỏ của Cơ Mễ - http://gocnhocuacome.tumblr.com
Tôi hướng về phía thế giới phồn hoa, với một sự vắng mặt cố hữu.
Tuyết lại bắt đầu rơi trong tim, tuyết chẳng có thanh âm nào lặng lẽ khoả lấp hết thảy, chôn vùi hoang mang, kiêu ngạo lẫn bi thương.
Ngay trong lúc an tĩnh như thế này, thế giới đột nhiên trong trẻo và rõ ràng hơn.
Cho nên, đừng vì tôi mà ưu sầu, tôi có vẻ đẹp của riêng mình, tim tôi chính là lại muốn bắt đầu … …"
Nguồn: Góc nhỏ của Cơ Mễ - http://gocnhocuacome.tumblr.com
Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014
Tiểu thời đại - kết
"..Xe rẽ qua giao lộ thì dừng lại. Tôi và Cung Minh ngẩng đầu lên, thấy trước mặt dòng xe đã chắn kín. Rất nhiều xe đang chen chúc nhau không ngừng ấn còi. Ráng chiều ở phía xa xa càng thêm rực rỡ, thứ ánh sáng mê ảo này rọi hồng cả con phố, giống như Thượng đế cầm một thùng thuốc nhuộm màu hồng cực lớn đổ ụp lên cả con phố vậy.
Khi tôi quay về Thượng Hải một lần nữa, vừa hay một năm đã trôi qua.
Lần này, tôi tự lái xe chạy qua con đường hồi đó. Ráng chiều rực rỡ đã biến mất. Những tòa nhà đen như mực lúc này vẫn còn đang bao bọc bằng những giàn giáo màu xanh, nó đứng sừng sững đơn độc trong màn đêm Thượng Hải, trông giống như một tấm bia cực lớn.
Bên đường có một vài bông cúc non màu trắng mà người đi đường bỏ lại, cánh hoa mong manh bị gió thổi tung lên, rải đầy trên đất.
Tôi dừng ở giao lộ hồi đó, đổ rạp người trên vô lăng. Trên cổ tay vẫn lưu lại cảm giác ê đau nhoi nhói rõ rệt mà Cung Minh đã lưu lại cho tôi hôm đó.
Sau này, tôi thường xuyên mơ thấy cùng một giấc mơ.
Trong mơ chúng tôi vẫn ở trong ký túc xá đại học. Ngoài cửa sổ ánh mặt trời trong trẻo của ban mai, cả ký túc xá bao trùm trong một vùng ánh sáng tinh khiết bồng bềnh êm ái. Cố Ly đang đứng trước máy nước uống đổ ra những thứ thức uống kỳ dị mà nó vừa thu thập về, nó pha thành một bình chứa thứ gì đó màu xanh lục, lúc này đang rót vào bốn tách với ánh mắt sáng ngời, chuẩn bị cầm đưa cho chúng tôi thưởng thức.
Còn Đường Uyển Như thì ngồi trên ghế sofa mà mồ hôi ra như tắm, cố sức vặn nắp của chiếc bình đựng nước uống thể thao.
Còn tôi và Nam Tương thì đầu tựa đầu, mặc áo ngủ chen mình trên ghế sofa thì thầm to nhỏ với nhau, không biết là vì chuyện gì, mà cười khúc kha khúc khích không dừng, chúng tôi đều vẫn như đang ở tuổi hai mươi, gò má vẫn sáng bóng, hệt như thiếu nữ.
Mái tóc của hai chúng tôi vừa đen vừa bóng, thướt tha mềm mại rủ xuống, quấn quýt lấy nhau, như không thể nào chia tách."
(trích Tiểu thời đại 3.0 - hết - Quách Kính Minh)
Tôi và Cung Minh mở cửa xe bước xuống, nhìn quanh trước mặt. Sau vài phút quan sát, tôi đột nhiên thét lên một cách rồ dại, rồi lao nhanh về phía trước.
Cung Minh níu chặt tay tôi, bóp siết lấy cổ tay tôi tạo thành một vệt thâm bầm.
Tôi ngồi bệt ra đất, đầu gối lết rách một đường dài rướm máu.
***
Khi tôi quay về Thượng Hải một lần nữa, vừa hay một năm đã trôi qua.
Lần này, tôi tự lái xe chạy qua con đường hồi đó. Ráng chiều rực rỡ đã biến mất. Những tòa nhà đen như mực lúc này vẫn còn đang bao bọc bằng những giàn giáo màu xanh, nó đứng sừng sững đơn độc trong màn đêm Thượng Hải, trông giống như một tấm bia cực lớn.
Bên đường có một vài bông cúc non màu trắng mà người đi đường bỏ lại, cánh hoa mong manh bị gió thổi tung lên, rải đầy trên đất.
Tôi dừng ở giao lộ hồi đó, đổ rạp người trên vô lăng. Trên cổ tay vẫn lưu lại cảm giác ê đau nhoi nhói rõ rệt mà Cung Minh đã lưu lại cho tôi hôm đó.
Sau này, tôi thường xuyên mơ thấy cùng một giấc mơ.
Trong mơ chúng tôi vẫn ở trong ký túc xá đại học. Ngoài cửa sổ ánh mặt trời trong trẻo của ban mai, cả ký túc xá bao trùm trong một vùng ánh sáng tinh khiết bồng bềnh êm ái. Cố Ly đang đứng trước máy nước uống đổ ra những thứ thức uống kỳ dị mà nó vừa thu thập về, nó pha thành một bình chứa thứ gì đó màu xanh lục, lúc này đang rót vào bốn tách với ánh mắt sáng ngời, chuẩn bị cầm đưa cho chúng tôi thưởng thức.
Còn Đường Uyển Như thì ngồi trên ghế sofa mà mồ hôi ra như tắm, cố sức vặn nắp của chiếc bình đựng nước uống thể thao.
Còn tôi và Nam Tương thì đầu tựa đầu, mặc áo ngủ chen mình trên ghế sofa thì thầm to nhỏ với nhau, không biết là vì chuyện gì, mà cười khúc kha khúc khích không dừng, chúng tôi đều vẫn như đang ở tuổi hai mươi, gò má vẫn sáng bóng, hệt như thiếu nữ.
Mái tóc của hai chúng tôi vừa đen vừa bóng, thướt tha mềm mại rủ xuống, quấn quýt lấy nhau, như không thể nào chia tách."
(trích Tiểu thời đại 3.0 - hết - Quách Kính Minh)
Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014
lẳng lặng tự nói với chính mình
“Rồi có một ngày, ngươi sẽ phải nếm trải cảm giác đau khổ tột cùng, tan nát cõi lòng chỉ muốn chết đi. Ông trời sẽ không để ngươi tiêu dao như thế, nhất định sẽ có một ngày!”
“Ngươi sẽ vì không có được mà trằn trọc trăn trở, sau khi có được rồi lại ngày đêm sợ hãi mất đi!”
“Rồi sẽ có một ngày, ngươi trả giá bằng cả tấm chân tình, lại bị người giày xéo vứt bỏ. Yêu mà phải biệt ly, cầu mà không được, khiến ngươi phát điên, cả thể xác và tinh thần đều vỡ nát!”
Ta sẽ không.
Dung Chỉ lẳng lặng tự nói với chính mình.
Sống chết, yêu hận, đều là tự chính bản thân ta lựa chọn. Ta không hối hận, cũng không đau khổ.
Đây là con đường do ta lựa chọn, không cần ai thương hại, cũng không hề do dự băn khoăn.
Sống do ta, chết cũng do ta.
Thắng vui vẻ, bại cũng ung dung.
(trích Phượng tù hoàng - từ tumblr của thuongmang)
“Ngươi sẽ vì không có được mà trằn trọc trăn trở, sau khi có được rồi lại ngày đêm sợ hãi mất đi!”
“Rồi sẽ có một ngày, ngươi trả giá bằng cả tấm chân tình, lại bị người giày xéo vứt bỏ. Yêu mà phải biệt ly, cầu mà không được, khiến ngươi phát điên, cả thể xác và tinh thần đều vỡ nát!”
Ta sẽ không.
Dung Chỉ lẳng lặng tự nói với chính mình.
Sống chết, yêu hận, đều là tự chính bản thân ta lựa chọn. Ta không hối hận, cũng không đau khổ.
Đây là con đường do ta lựa chọn, không cần ai thương hại, cũng không hề do dự băn khoăn.
Sống do ta, chết cũng do ta.
Thắng vui vẻ, bại cũng ung dung.
(trích Phượng tù hoàng - từ tumblr của thuongmang)
