Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Ngày hôm qua là thế (trích) - Việt Anh

"..ngày hôm qua là thế, chìm khuất trong mưa xóa nhoà 
nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui. 

đợi em qua đường phố thao thức 
cả gió mưa cũng dịu dàng 
ngày hôm qua dù nắng bôi xóa, dù mưa còn rơi 

vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn 
ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh 

ngày hôm qua mình đã mơ ước, một ước mơ dẫu bình thường 
ngồi bên em, hoàng hôn đâu đó rụng rơi 

một sớm mai nắng về trên hàng cây 
và gió tha thiết 
chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao 

chỉ có em biết từng đêm, từng đêm tỉnh giấc 
chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào.  

ngày hôm qua cạn lối, chỉ có anh trước biển rộng.."

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Tình yêu tôi hát (trích) - Việt Anh

"..theo gió qua miền quê hoang vắng
cho tiếng dương cầm đêm chết lặng
em có nghe tình yêu tôi hát
khi nắng xôn xao trên hàng cây

đến bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi
chôn vùi nơi đó, bóng dáng em lặng câm
bao niềm hạnh phúc thật gần
giữa cuộc đời nhỏ nhoi

bao lần giông tố đã đi qua đời anh
bao hoàng hôn tím ngát rơi trên dòng sông
bao bình minh chói chang trên miền quê hương nắng gió

em có nghe tình yêu tôi hát
xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào.."

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

"Anonymous - Chỉ ý tưởng là bất tử"

Đọc cả bài viết tại đây: http://bookhunterclub.com/anonymous-chi-y-tuong-la-bat-tu/

"Xa hơn những gì các chính trị gia có thể nhìn thấy về các tác phẩm văn chương, đó là chúng không dừng ở mục đích chính trị. Khi đọc từng câu từng chữ, theo dõi các biến cố diễn ra… chúng ta bị đẩy vào tình thế phải đối diện với bản thân mình. Chúng ta bắt đầu hoài nghi nhiều hơn về thực tại chúng ta đang sống, và dần dần nảy sinh câu hỏi: “Thế rốt cuộc bản chất của con người là gì?”. Vậy là chúng ta bước vào chặng đường khám phá chúng ta là ai. Khi chúng ta đặt câu hỏi về chính mình và quyết tâm dành cả đời để khám phá ra chân lý ấy, không một quyền lực chính trị nào, không một niềm tin tôn giáo nào, không một sự khoa trương vàng bạc nào có thể trói buộc được." 

"Và biết đâu, những chính trị gia muốn vùi dập những tác phẩm văn chương, không hoàn toàn vì họ sợ chúng kích động người dân, có lẽ, họ sợ phải đối mặt với bản thân mình, như chính nữ hoàng Elizabeth I trong bộ phim."