Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Ngày hôm qua là thế (trích) - Việt Anh

"..ngày hôm qua là thế, chìm khuất trong mưa xóa nhoà 
nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui. 

đợi em qua đường phố thao thức 
cả gió mưa cũng dịu dàng 
ngày hôm qua dù nắng bôi xóa, dù mưa còn rơi 

vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn 
ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh 

ngày hôm qua mình đã mơ ước, một ước mơ dẫu bình thường 
ngồi bên em, hoàng hôn đâu đó rụng rơi 

một sớm mai nắng về trên hàng cây 
và gió tha thiết 
chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao 

chỉ có em biết từng đêm, từng đêm tỉnh giấc 
chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào.  

ngày hôm qua cạn lối, chỉ có anh trước biển rộng.."

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Tình yêu tôi hát (trích) - Việt Anh

"..theo gió qua miền quê hoang vắng
cho tiếng dương cầm đêm chết lặng
em có nghe tình yêu tôi hát
khi nắng xôn xao trên hàng cây

đến bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi
chôn vùi nơi đó, bóng dáng em lặng câm
bao niềm hạnh phúc thật gần
giữa cuộc đời nhỏ nhoi

bao lần giông tố đã đi qua đời anh
bao hoàng hôn tím ngát rơi trên dòng sông
bao bình minh chói chang trên miền quê hương nắng gió

em có nghe tình yêu tôi hát
xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào.."

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

"Anonymous - Chỉ ý tưởng là bất tử"

Đọc cả bài viết tại đây: http://bookhunterclub.com/anonymous-chi-y-tuong-la-bat-tu/

"Xa hơn những gì các chính trị gia có thể nhìn thấy về các tác phẩm văn chương, đó là chúng không dừng ở mục đích chính trị. Khi đọc từng câu từng chữ, theo dõi các biến cố diễn ra… chúng ta bị đẩy vào tình thế phải đối diện với bản thân mình. Chúng ta bắt đầu hoài nghi nhiều hơn về thực tại chúng ta đang sống, và dần dần nảy sinh câu hỏi: “Thế rốt cuộc bản chất của con người là gì?”. Vậy là chúng ta bước vào chặng đường khám phá chúng ta là ai. Khi chúng ta đặt câu hỏi về chính mình và quyết tâm dành cả đời để khám phá ra chân lý ấy, không một quyền lực chính trị nào, không một niềm tin tôn giáo nào, không một sự khoa trương vàng bạc nào có thể trói buộc được." 

"Và biết đâu, những chính trị gia muốn vùi dập những tác phẩm văn chương, không hoàn toàn vì họ sợ chúng kích động người dân, có lẽ, họ sợ phải đối mặt với bản thân mình, như chính nữ hoàng Elizabeth I trong bộ phim."

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Hộp diêm sinh mệnh

















"Sinh mệnh của chúng ta giống như một hộp diêm, bên trong chứa đựng rất nhiều que diêm. Mỗi khi chúng ta thắp một que, tuy trong hộp giảm bớt một que, nhưng cũng tỏa ra ánh sáng và hơi ấm.

Người thạo dùng diêm có thể thắp lên một mảng ánh nến rực rỡ, một đống lửa trại bừng bừng; nhưng người không thạo dùng diêm có thể thiêu rụi rừng rậm núi non, hàng dãy nhà cửa; còn kẻ không biết dùng nhất thì quẹt diêm quá sớm, kết quả thoáng chốc bắt cháy cả hộp, chóng vánh rời khỏi thế gian."

(Lưu Dung - Chi dịch)

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

"Trái tim tôi thường hay tự đổ tuyết, chẳng cần chú ý thời tiết ra sao, nó toàn là đông cứng lại một cách đột ngột, chẳng thể nào thương lượng. 

Tôi hướng về phía thế giới phồn hoa, với một sự vắng mặt cố hữu. 

Tuyết lại bắt đầu rơi trong tim, tuyết chẳng có thanh âm nào lặng lẽ khoả lấp hết thảy, chôn vùi hoang mang, kiêu ngạo lẫn bi thương. 

Ngay trong lúc an tĩnh như thế này, thế giới đột nhiên trong trẻo và rõ ràng hơn. 

Cho nên, đừng vì tôi mà ưu sầu, tôi có vẻ đẹp của riêng mình, tim tôi chính là lại muốn bắt đầu … …"

Nguồn: Góc nhỏ của Cơ Mễhttp://gocnhocuacome.tumblr.com 

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Tiểu thời đại - kết

"..Xe rẽ qua giao lộ thì dừng lại. Tôi và Cung Minh ngẩng đầu lên, thấy trước mặt dòng xe đã chắn kín. Rất nhiều xe đang chen chúc nhau không ngừng ấn còi. Ráng chiều ở phía xa xa càng thêm rực rỡ, thứ ánh sáng mê ảo này rọi hồng cả con phố, giống như Thượng đế cầm một thùng thuốc nhuộm màu hồng cực lớn đổ ụp lên cả con phố vậy. 

Tôi và Cung Minh mở cửa xe bước xuống, nhìn quanh trước mặt. Sau vài phút quan sát, tôi đột nhiên thét lên một cách rồ dại, rồi lao nhanh về phía trước. 

Cung Minh níu chặt tay tôi, bóp siết lấy cổ tay tôi tạo thành một vệt thâm bầm.

Tôi ngồi bệt ra đất, đầu gối lết rách một đường dài rướm máu. 

***

Khi tôi quay về Thượng Hải một lần nữa, vừa hay một năm đã trôi qua. 

Lần này, tôi tự lái xe chạy qua con đường hồi đó. Ráng chiều rực rỡ đã biến mất. Những tòa nhà đen như mực lúc này vẫn còn đang bao bọc bằng những giàn giáo màu xanh, nó đứng sừng sững đơn độc trong màn đêm Thượng Hải, trông giống như một tấm bia cực lớn. 

Bên đường có một vài bông cúc non màu trắng mà người đi đường bỏ lại, cánh hoa mong manh bị gió thổi tung lên, rải đầy trên đất. 

Tôi dừng ở giao lộ hồi đó, đổ rạp người trên vô lăng. Trên cổ tay vẫn lưu lại cảm giác ê đau nhoi nhói rõ rệt mà Cung Minh đã lưu lại cho tôi hôm đó. 

Sau này, tôi thường xuyên mơ thấy cùng một giấc mơ. 

Trong mơ chúng tôi vẫn ở trong ký túc xá đại học. Ngoài cửa sổ ánh mặt trời trong trẻo của ban mai, cả ký túc xá bao trùm trong một vùng ánh sáng tinh khiết bồng bềnh êm ái. Cố Ly đang đứng trước máy nước uống đổ ra những thứ thức uống kỳ dị mà nó vừa thu thập về, nó pha thành một bình chứa thứ gì đó màu xanh lục, lúc này đang rót vào bốn tách với ánh mắt sáng ngời, chuẩn bị cầm đưa cho chúng tôi thưởng thức. 

Còn Đường Uyển Như thì ngồi trên ghế sofa mà mồ hôi ra như tắm, cố sức vặn nắp của chiếc bình đựng nước uống thể thao. 

Còn tôi và Nam Tương thì đầu tựa đầu, mặc áo ngủ chen mình trên ghế sofa thì thầm to nhỏ với nhau, không biết là vì chuyện gì, mà cười khúc kha khúc khích không dừng, chúng tôi đều vẫn như đang ở tuổi hai mươi, gò má vẫn sáng bóng, hệt như thiếu nữ. 

Mái tóc của hai chúng tôi vừa đen vừa bóng, thướt tha mềm mại rủ xuống, quấn quýt lấy nhau, như không thể nào chia tách."

(trích Tiểu thời đại 3.0 - hết - Quách Kính Minh)

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

lẳng lặng tự nói với chính mình

“Rồi có một ngày, ngươi sẽ phải nếm trải cảm giác đau khổ tột cùng, tan nát cõi lòng chỉ muốn chết đi. Ông trời sẽ không để ngươi tiêu dao như thế, nhất định sẽ có một ngày!” 

“Ngươi sẽ vì không có được mà trằn trọc trăn trở, sau khi có được rồi lại ngày đêm sợ hãi mất đi!”

“Rồi sẽ có một ngày, ngươi trả giá bằng cả tấm chân tình, lại bị người giày xéo vứt bỏ. Yêu mà phải biệt ly, cầu mà không được, khiến ngươi phát điên, cả thể xác và tinh thần đều vỡ nát!” 

Ta sẽ không. 
Dung Chỉ lẳng lặng tự nói với chính mình. 

Sống chết, yêu hận, đều là tự chính bản thân ta lựa chọn. Ta không hối hận, cũng không đau khổ. 

Đây là con đường do ta lựa chọn, không cần ai thương hại, cũng không hề do dự băn khoăn. 

Sống do ta, chết cũng do ta. 
Thắng vui vẻ, bại cũng ung dung.

(trích Phượng tù hoàng - từ tumblr của thuongmang)

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Câu chuyện chị em P.2 (trích)

Thiên Bình

"..Có lẽ tới tận kiếp sau, em sẽ vẫn còn oán trách sự tàn nhẫn của mình. Cả những đòi hỏi quá đáng của một tình yêu nguyên vẹn đến đau lòng. Chị sẽ ở lại, mãi mãi không hiểu nổi sự ích kỷ trong em. Và những dằn vặt, đau đớn mà có lẽ đến cuối đời, chị không bao giờ nguôi ngoai. Ở căn nhà cũ, chị đập nát đi khung cửa lớn. Rồi lắp vào ô cửa nhỏ, lặng lẽ trồng các cây con. Có những chiều, chị cứ ngồi im vậy. Chị nghĩ rằng, giả như chị ngồi đây hoài, ngày qua ngày, qua những cơn mưa, cơn nắng, thì chắc chị sẽ thấy được cách mà cái cây trổ mầm, dần cao lớn, rồi đơm lá… Chị sẽ hiểu được cảm giác của một kẻ trồng cây. Như em ngày xưa vậy. Và khi đám cây cao lớn, rậm rạp, em sẽ trở về, có đúng không?
Sự buồn bã không buông tha chị. Hàng tối, chị ngủ một mình. Chị không can đảm nằm trên cái nệm lớn. Chị mua về một băng nệm nhỏ thay thế, lèn hai bên chặt nào gối ôm, nào chăn. Thế là không sợ khoảng trống mỗi lần giật mình quay sang bên. Buổi chiều, chị đi làm về, chị kể chuyện cho ấm nước nghe. Những câu chuyện vớ vẩn, rời rạc ở văn phòng. Nó kêu réo, đáp trả chị. Rồi cà phê thật nóng, thật ấm. Nhưng nó không ngon. Chị nhớ cà phê em pha. Cả cái cảm giác khi đứng chờ thang máy, chuẩn bị thở hắt ra vì sau một ngày mệt mỏi, cuối cùng cũng được gặp em, và cười với em.

Cuộc sống trở về phẳng lì, như nó vốn có. Chị thấy chị thôi sống nữa. Những ngày còn trẻ vừa qua, chị có nhiều ước mơ, dự định. Chị điên cuồng vì nó. Vì nó, chị bỏ quên ánh mắt em thiết tha, quên cả cách yêu thương một người. Vì chị nghĩ cuộc đời dài rộng, mình còn bên nhau lâu. Còn giờ, chỉ ước gì thời khắc ấy, chị ở đó với em. Em sẽ không đau nữa. Chị cũng như được giải thoát. Chúng ta đều được giải thoát.
[...]

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Tuổi thơ

Tuổi thơ

An Ni Bảo Bối, Chi dịch

Ông ngoại trồng nhiều khoai lang trong ruộng. Khoai lang thu hoạch phơi khô xắt thành sợi nhỏ màu trắng, trên mặt có mạt phấn li ti. Gom góp lại, có thể ăn trong thời gian rất dài. Lá khoai lang dùng để nuôi lợn, bà ngoại dùng lá khoai bí đỏ và cám nuôi con lợn lớn. Tro bếp sau khi củi khô cháy hết vẫn còn sức nóng, vùi sâu vò gốm đựng khoai lang khô và đậu đỏ vào giữa đống tro, ủ một đêm, buổi sáng lấy vò gốm ra, cháo bên trong ấm nóng mà chín nhừ, cho một muổng đường trắng vào, quấy cháo, qua họng xuống bụng, tỉ mỉ thỏa đáng. Họ đều thích ăn ngọt. 

Bà ngoại luôn dậy sớm. Khoảng hơn năm giờ trời chưa sáng, bà đã thức dậy qua lại như con thoi giữa nhà bếp và gian phòng. Bà giống như mỗi người phụ nữ nông thôn thời đó, cần cù xoay mòng mòng, việc nhà làm không hết. Lúc sắp Tết, đặc biệt bận rộn, xay nếp thành bột, làm bánh tổ, rang hạt dưa đậu phộng và bánh cốm gạo, tất cả bánh trái đều tự mình làm, từng vỉ từng vỉ hấp chín. Hai loại bánh thường làm dịp Tết, một loại là bánh nếp nhân đậu, đậu giã nhuyễn thêm đường trắng và hoa quế, rất là ngọt ngấy, mặt bánh rắc hạt gạo màu đỏ, ở giữa nhuộm màu đỏ, gọi là “hồng đoàn đoàn”. Còn có một loại là nhân sợi củ cải dưa muối đậu phụ khô, lớp nếp hơi cứng, khi nhai càng thoang thoảng mùi thơm. 

Tinh mơ ngày đông giáp Tết, bà ngoại sáng dậy vô cùng bận rộn. Lò lửa trong bếp, củi khô nhét vào, ngọn lửa chập chờn, cành thông và cây bụi phát ra tiếng nứt giòn lách tách. Tiếng múc nước từ giếng trời trong sân đổ vào lu nước. Tiếng gà vịt và lợn kêu. Tiếng mâm bát. Tiếng bước chân bận rộn mà nhanh nhẹn… Đủ thứ âm thanh, kinh động một buổi sớm bình thường. Chăn bông hơi nặng, nhưng rất ấm áp, chỉ có khuôn mặt lộ ra ngoài lạnh buốt. Dù tỉnh giấc cũng không muốn lập tức thức dậy mặc áo, nằm trong lam quang hừng đông tờ mờ, ngắm ánh sáng của ngọn lửa nhấp nháy trong bóng tối, bên tai đan xen những tiếng động rộn ràng nhưng không nhốn nháo, trong lòng chỉ cảm thấy cực kỳ yên tĩnh. Lại chỉ cảm thấy mình sẽ mất đi thời khắc như vậy, thời thơ ấu trong lòng đã có rầu rĩ. 

Mùa xuân, cây hạnh trồng trong sân nở hoa, cánh hoa màu hồng rơi rắc đầy đất. Đầu hạ, hoa dành dành nở hàng trăm đóa, đến kỳ nở rộ, hái hoa xuống chia tặng hàng xóm. Chưng trong phòng, cài bên áo, giắt trên tóc, đều thật là thơm. Hương thơm phưng phức. Chiều hè nóng nực nắng gắt, từ trong sân khẽ khàng đi ra, đến bên khe suối, giẫm đá cuội dưới suối mát lạnh, cá nhỏ tôm nhỏ quờ quạng va vào mu bàn chân, dùng lưới bắt chúng. Cuối thu bầu trời xanh thăm thẳm, không khí cũng lành lạnh. Còn tuyết lớn đêm đông luôn đến một cách im lìm, sớm mai đẩy cửa sổ, mới kinh ngạc phát giác trời đất đã trắng xóa mênh mang. 

Vẻ đẹp của thiên nhiên, xưa nay đều phong phú đoan trang. Trịnh trọng tự kiềm chế. Giống như một dạng trật tự, một lẽ đạo lý.     

Tôi thuở nhỏ, thi thoảng nằm ở chỗ phơi sân thượng ngóng trông núi cao, mải nhìn ven rìa đỉnh núi chót vót bên trên xa không tới được, trong lòng hướng về chúng, khao khát có thể leo lên đỉnh núi, thăm dò chốn sâu trong núi, biết ở đó rốt cuộc có những thứ gì. Nhưng khi đứng trên đỉnh núi, nhìn thấy vẫn là dáng thần bí sâu xa khôn lường này. Ngụ ý của nỗi khiếp sợ trước uy lực thiên nhiên chưa bao giờ cùng tận. 

Một đứa trẻ có tuổi thơ trải qua ở làng quê, là tao ngộ may mắn. Sống không gò bó giữa trời đất, tựa như cỏ dại sinh trưởng mạnh mẽ, sức sống rất mực thịnh vượng. Núi cao, đồng ruộng, thản nhiên như thường giữa trời đất, càng chẳng có liên quan đến nhân thế xao động. Tình cảm của một người đối với đất đai và thiên nhiên, khiến anh ta giữ khoảng cách nhỏ bé mà siêu thoát với thế gian. Sẽ không giống người khác.

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Em vẫn như ngày xưa

Trần Tiến

Biển chiều đầy sóng vỗ 
Chúng ta hát ca vui như trẻ thơ 
Bao năm dưới mái trường mộng mơ 
Ta như con sóng nô đùa. 

Biển chiều đầy sóng vỗ 
Giấc mơ đã xa bao giờ, bao giờ 
Ai cách xa xóa mờ nỗi nhớ 
Em vẫn như ngày xưa. 

Biển chiều đầy sóng vỗ 
Tóc em xoã bay mênh mang biển xa 
Em đã đến bên tôi hồn nhiên 
Đôi chân giỡn sóng xô bờ. 

Biển chiều đầy sóng vỗ 
Giấc mơ đã qua bao giờ... bao giờ 
Bao cách xa xóa nhòa năm tháng 
Em có quên chiều xưa. 

Bạn đừng quên nơi ấy 
Chúng ta sống bên nhau vui hồn nhiên 
Em trốn dưới bóng cây thần tiên 
Cho tôi ngơ ngác đi tìm. 

Biển chiều đầy thương nhớ 
Giấc mơ đã qua bao giờ 
Xa mãi xa cánh buồm xanh thắm 
Ôi giấc mơ tuổi thơ. 

Bao cách xa xóa nhòa năm tháng 
Em có quên chiều xưa..


Ai cách xa phai mờ nỗi nhớ 
Em vẫn như ngày xưa..

Bài thơ cuộc đời

(trích)

Olga Bergoltz

Em nhớ lại chuyện ngày quá khứ
Khúc hát thơ ngây một thời thiếu nữ
Ngôi sao cháy bừng trên sông Nhê-va
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện đã qua rồi, anh xa cách thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa..

Lũ trẻ lớn lên, giờ lại tiếp theo ta
Lại nhắp lại vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Nhê-va, chiều tà, sóng nước..
Nhưng nghĩ cho cùng, chúng có lỗi đâu anh!


Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

gửi tuổi thanh xuân

"Gương mặt phóng túng của anh như sắc trời chập tối
Mái tóc ướt của em như ánh lửa trong lòng
Niềm vui thoáng chốc mà ngỡ là mãi mãi
Chia ly đằng đẵng là buổi tiệc tuổi thanh xuân


Bàn tay lạnh buốt đêm đông như lời thề bỏng cháy
Đôi mắt em ánh lên chút niềm tin yếu ớt
Những năm tháng đam mê bị vô tình trả lại
Trái tim kiêu hãnh đành tan biến theo khói mây

Đã cuồng loạn
Đã mệt mỏi
Đã đớn đau
Vở hài kịch nhân gian...


Đã cười
Đã gào thét
Đã trốn chạy
Tuổi thanh xuân rực rỡ

Ngày vui cảnh đẹp nay còn đâu?
Vì ai mà đau khổ? Vì ai mà ngọt ngào?
Tuổi thanh xuân trôi đi như dòng nước
Đến một cõi trời riêng

Ngày vui cảnh đẹp nay còn đâu?
Vì ai mà đau khổ? Vì ai mà ngọt ngào?
Tuổi thanh xuân trôi đi như dòng nước
Đã hiểu rồi, thời gian....."

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

miên không

"Khi cây hạnh nở hoa, cành cây trắng như tuyết nhẹ rung trong gió. Anh nhắc đến trong thơ, ngày xưa cùng bạn bè tụ tập dưới cây, uống rượu, thổi tiêu, thiếu niên mặc áo trắng sau đó qua đời. Cây hoa và tấm áo màu trắng dưới ánh trăng, cảnh tượng sôi nổi đẹp đẽ nhường nào đã không thể biết được. Rất nhiều năm sau, anh đi qua ngõ hẻm nơi đất khách xa xôi, đèn lồng của quán rượu chưa tắt. Anh đã trở thành người của một thời đại khác, không làm thơ, dễ uống say, chỉ đi xa. 

Cảnh xuân dễ hoài phí, chi bằng sớm gặp nhau."  

(Trích "Miên Không", An Ni Bảo Bối, Chi dịch)

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

"…Tình bạn khi đã trưởng thành chỉ có thể dành cho nhau một ít thời gian. Chúng tôi đều tỉnh táo như vậy. Nhìn thấy được giới hạn của thời gian. 

Tình bạn ào ạt như nước vỡ bờ thời trẻ đã không còn nữa. Trải qua bao gập ghềnh của số phận và nỗi thê lương của kiếp người, đã không còn cần phải quá thành tâm tìm kiếm kết cục của tương lại. Chúng ta đều biết rằng rút cục chúng ta đã lớn. Đau đớn rồi sẽ qua. 

Nhưng những người từng yêu cũng tan biến."

(Đảo Tường Vy, An Ni Bảo Bối)

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu 
(Bài Nhân Gian Thứ Nhất) 

Du Tử Lê

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Đôi mắt người hồ như biển đông 
Có mưa-tôi-cũ về ngang đó 
Tự buổi thiên đàng chưa lập xong 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Mái tóc người hồ như rừng cây 
Có mây che lối về cho lá 
Và những con đường thật riêng tây 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như vết thương 
Có đêm ngó xuống bàn tay lạnh 
Và chỗ em ngồi đã bỏ không 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như tấm gương 
Thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết 
Và bóng đo dài nỗi tủi thân 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như hạt sương 
Có bông hoa đỏ chiều tâm khúc 
Tôi thấy từ em: một quê hương 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như tiếng chim 
Theo cơn bão rớt về ngang phố 
Tôi học từ em: niềm lãng quên 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như ấu thơ 
Đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối 
Và thấy buồn như mẹ ở xa 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi biết người mang một nỗi buồn 
Biết ta cuối kiếp tim còn lạnh 
Cùng nỗi sầu bay đâu hư không 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
tôi xin người sớm phục sinh tôi.

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

từ Thiên Lam's tumblr

"Thật sự rất hy vọng, vào một lúc nào đó đột nhiên tỉnh dậy, phát hiện bản thân đang ngồi trong phòng học thời cấp 3 mà ngủ gục. Hiện tại đã trải qua chỉ như một giấc mộng mà thôi.

Kể lại giấc mơ ấy cho bạn ngồi kế bên nghe, nghe xong còn nói mình ngu ngốc, nên tập trung nghe giảng bài thì tốt hơn. Nhìn ra cửa sổ, sân trường, bóng cây, mọi thứ đều quen thuộc, mọi thứ đều còn tràn ngập hy vọng."


Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

"Chuyện xưa như khói, mộng cũ khó tìm. Những điều hồi trẻ chúng ta tưởng rằng không thể chịu đựng, chúng ta đã chịu. Những thứ hồi trẻ chúng ta cho rằng không thể đánh mất, chúng ta đã mất."

(cl&dh)

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

đáng tiếc không phải anh

"Nhắm mắt lại anh nhớ đến ai nhất, mở mắt ra người cạnh bên là ai..
  
Nếu tình yêu là một giấc mơ, thì khi bình minh lên, anh đã thức dậy còn em thì chưa. Trên con đường tình yêu, đáng tiếc không phải là anh, chỉ có những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn nhưng vẫn còn đó những hạnh phúc muộn màng."

(Diệp Tử)

---
chả đúng với mình nhưng mình thấy hay :3

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Hoa ngâu

Hoa ngâu
- Lê Thị Kim -

Em có chồng rồi.., ta vắng nhau.
Một hôm chợt gặp giữa vườn ngâu
Em đi gót nhẹ hơn ngâu rụng
Sợ chạnh lòng ai những nỗi đau

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

red

"Hãy mô tả màu ĐỎ mà không được dùng từ "Đỏ" ?" 
 ......... 

"Khi bạn dìu nàng vào khoảng mênh mông của sàn nhảy, đó chính là màu của chiếc váy nàng mang. Khi nàng thì thầm những lời yêu thương vào tai bạn, đó chính là màu của đôi môi. Khi bạn ân ái, đó chính là màu của dấu vết bạn muốn nàng để lại trên khắp cơ thể. Khi nàng đặt bàn tay lên ngực bạn, ở vị trí con tim, đó chính là sắc màu lưu luyến của những đầu ngón tay hằn in lên da thịt rồi chợt biến mất tựa như một câu thơ viết chưa hết lời. Khi bạn nhìn thấy nàng trên giường với một kẻ khác, đó chính là màu sắc của hơi thở ngột ngạt bạn sở hữu. Khi bạn đập nát chiếc bình pha lê cũ ngoài hành lang, đó chính là sắc màu cảnh báo bạn tránh xa những mảnh vỡ sắc lẹm không thể chữa lành. 

Khi bạn gào lên những tiếng đau thương đốt cháy buồng phổi, đó chính là sắc màu xé nát bầu không khí thinh lặng. Khi nàng nghe thấy, đó chính là màu nhịp đập của mạch máu đang căng trên làn da nàng trắng xanh. Khi bạn nhìn nàng lần cuối sâu tận đáy mắt, đó chính là màu sắc phai nhạt của con tim bạn đánh rơi dưới đôi chân quỵ ngã. Đó chắc chắn không phải là sắc màu khi bạn nhìn nàng rời xa, đó là sắc màu của những đêm không ngủ, của những chập chờn, của những cơn say…" 

From BeP - Mann up's Facebook.

---

là sắc màu sưởi ấm tôi khi đọc những dòng này.

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

hihi haha hihi

từ cười nhỏ nhỏ đến cười to to.. và ngược lại :">

---

Để giữ được nàng, hãy đối xử với nàng như với chiếc smartphone của mình. 

source: http://dep.com.vn/Binh-luan/Ngan-va-vui-so-10-Hay-sac-pin-hang-dem-cho-nang/29178.dep  

1. Để giữ được nàng, hãy đối xử với nàng như với chiếc smartphone của mình, đó là: 

- Chạm, vuốt liên tục. 
- Ngắm không rời mắt màn hình.
- Luôn luôn giữ bên mình không rời. 
- Giật mình lo lắng mỗi khi tưởng mất. 
- Và cuối cùng, nhớ cắm sạc pin hằng đêm. 

2. Điểm chung về tâm lý của 2 game nổi tiếng Mario và Flappy Bird đó là khuyến khích tinh thần tự cường bất diệt của đàn ông: 
- Ở Mario, đó là việc dẫm lên đầu thằng khác càng nhiều càng tốt để vươn lên. 
- Ở Flappy Bird thì là việc đưa 01 con chim qua càng nhiều cái khe càng tốt, rộng hẹp đều được tính điểm, làm sao để không gục ngã là được. 

3. Yêu đương cũng giống như việc làm, khi người ta chưa có, người ta than khóc về nó, khi người ta có rồi, người ta cũng than khóc về nó. 

4. Bộ não thật là kỳ diệu, nó hoạt động liên tục, bền bỉ không ngừng nghỉ 24/7, suốt từ lúc bạn sinh ra đến khi bạn bắt đầu yêu. 

5. Ba ước mơ lớn của mỗi người đàn ông: 
- Đẹp trai như mẹ anh ta nghĩ.
- Nhiều tiền như hồi bé anh ta nghĩ. 
- Có nhiều gái như vợ/người yêu anh ta nghĩ. 

6. Bình đẳng nam nữ muôn năm, hôn nhân hiện đại đã giúp người chồng được tự do làm bất kỳ điều gì mà vợ anh ta cho phép. 

7. Bạn có thấy đoạn đối thoại này quen không? 
- Chào em, em thật là xinh đẹp đến rung động lòng người. 
- Hừ, anh muốn ngủ với em chứ gì? 
- Uầy, đã thế lại còn thông minh nữa chứ! 

8. Và cuối cùng, xin gửi lời chúc mừng sinh nhật muộn tới Facebook. 

Mười năm trước Facebook đã đến với chúng ta, để từ đó chúng ta có thể ngồi trong nhà ấm áp, bên cốc cà phê nóng, sau màn hình và tha hồ phán xét mọi hành vi của người khác. 

Một lứa tình nguyện viên năng động cũng ra đời, nguyện đem tâm huyết của mình sửa chữa những vấn đề nhức nhối trong xã hội bằng cách like và share. 

Một lần nữa cảm ơn Facebook.

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

Trên đời này có lẽ
Chỉ nhớ một mình em

Khi bay trên những ngọn đồi xuân xanh
Ra tận bên ngoài chân trời không xám
Khi lơ lửng trên những cột đèn cột điện
Giữa công viên thơ ấu nắng vàng

Trên đời này tôi chỉ
muốn chết một mình em

Với lời hẹn ước thuở xưa
cho tôi mọc lại những cánh rộng dầy
liệng vờn trong bầu trời hè xanh bát ngát
hay chờ em đến bên ghế đá 
với hai tay những ly cốc tai đá
có quả anh đào tím thẫm đôi môi

Trên đời này dù đã tan
những ước vọng viễn vông thời son trẻ
tôi vẫn giữ mãi điều này
để tặng thưởng cho em.

(đọc ở facebook Lưu Tử)

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

"Một linh hồn khép kín tự trăm năm
Đừng cúi nhặt sẽ đau lòng biển cả
Đừng mang đi mất dấu chỗ tôi nằm."

(TTĐ)

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

troy

"Để ta nói cho nàng biết một bí mật. Một điều mà họ không dạy nàng ở các đền thờ: Các vị thần ghen tị với chúng ta bởi chúng ta là con người, bởi vì mỗi khoảnh khắc này đây đều có thể là phút giây cuối cùng. Mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ và diệu kỳ hơn bởi chúng ta có cái chết, có sự kết thúc. Nàng sẽ không bao giờ rực rỡ như phút giây này, đơn giản vì chúng ta không thể sống lại khoảnh khắc này một lần nữa."