Trường An dịch.
Đỏ - Như kết cục ngoan cố của tường vi
Đỏ - Như giọt máu oán độc đọng trên môi
Trong bóng tối đen đặc có một giấc mộng đẹp
Trong kính nhìn không thấu một phần đớn đau
Em tựa hồng trần thoáng qua nặng trĩu
Trái tim rối bời
Chìm vào lửa nóng lịm dần
Đã chạm vào chưa nếm đã say
Độ nóng ấy chưa hề giảm bớt
Em là vết thương tuyệt sắc nhất, có lẽ...
Đỏ - Như vẻ mỹ lệ của hoa niên rực rỡ
Đỏ - Như kỷ niệm đã trôi về với tà dương
Là gương mặt tươi cười của tôi và em
Như đường chỉ sinh mệnh trong tay tôi và em kết nối
Cũng là vẻ tươi đẹp của hồng trần phù du bay khuất
Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015
Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015
Gặp gỡ.
"- Tôi tìm được mấy căn phòng ở phố Baker, rất thích hợp cho chúng ta. Tôi mong rằng ông không sợ mùi thuốc lá nặng.
- Tôi cũng hút một thứ thuốc rất nặng.
- Thế thì được rồi. Tôi quan tâm nhiều đến hóa học và đôi khi phải làm những thí nghiệm tại nhà. Điều đó có làm phiền ông không?
- Hoàn toàn không.
- Xem nào! Tôi còn tật xấu nào nữa không? Đôi khi tôi lầm lì, mấy ngày liền không hé răng nói một lời nào. Những khi như vậy, cứ để mặc tôi, chẳng bao lâu tôi sẽ lại vui vẻ. Còn ông, ông có điều gì cần nói không?
- Tôi cũng có một vài cố tật nhỏ. Tôi không thích ồn ào. Tôi dậy vào những giờ rất khác thường, ngoài ra tôi rất lười nhác. Khi tôi khỏe mạnh, tôi lại có một loạt những tính xấu nho nhỏ khác. Hiện thời, đó là những nét chính.
- Trong chữ "ồn ào" có gộp cả tiếng đàn vĩ cầm không?
- Tiếng đàn của người chơi giỏi chỉ làm cho người nghe khoan khoái, chơi tồi thì..
- Ồ, thế thì được rồi! Như vậy đã ổn thỏa, nghĩa là nếu ông ưng chỗ ở.
- Khi nào thì ta đi xem?
- Mười hai giờ trưa mai, mời ông đến đây, chúng ta cùng đi xem.
- Xin đúng hẹn, mười hai giờ trưa mai."
(Sherlock Holmes - Conan Doyle - NXB Văn học 2012)
- Tôi cũng hút một thứ thuốc rất nặng.
- Thế thì được rồi. Tôi quan tâm nhiều đến hóa học và đôi khi phải làm những thí nghiệm tại nhà. Điều đó có làm phiền ông không?
- Hoàn toàn không.
- Xem nào! Tôi còn tật xấu nào nữa không? Đôi khi tôi lầm lì, mấy ngày liền không hé răng nói một lời nào. Những khi như vậy, cứ để mặc tôi, chẳng bao lâu tôi sẽ lại vui vẻ. Còn ông, ông có điều gì cần nói không?
- Tôi cũng có một vài cố tật nhỏ. Tôi không thích ồn ào. Tôi dậy vào những giờ rất khác thường, ngoài ra tôi rất lười nhác. Khi tôi khỏe mạnh, tôi lại có một loạt những tính xấu nho nhỏ khác. Hiện thời, đó là những nét chính.
- Trong chữ "ồn ào" có gộp cả tiếng đàn vĩ cầm không?
- Tiếng đàn của người chơi giỏi chỉ làm cho người nghe khoan khoái, chơi tồi thì..
- Ồ, thế thì được rồi! Như vậy đã ổn thỏa, nghĩa là nếu ông ưng chỗ ở.
- Khi nào thì ta đi xem?
- Mười hai giờ trưa mai, mời ông đến đây, chúng ta cùng đi xem.
- Xin đúng hẹn, mười hai giờ trưa mai."
(Sherlock Holmes - Conan Doyle - NXB Văn học 2012)
