Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

"Một linh hồn thiếu vắng sự điên rồ, linh hồn ấy không sống, linh hồn ấy đã bị cấu trúc, bị định hình, linh hồn ấy bị điều khiển. Với những chuẩn mực có sẵn về cái đẹp, một quyền lực vô hình đã được thiết lập và bao trùm nhân loại một cách tinh vi. Không lộ liễu như chính trị, không mê muội như tôn giáo, không thô thiển như kinh tế, chuẩn mực nghệ thuật giam hãm linh hồn con người trong cái lồng dát mạ vàng của những nàng Muses… Nhưng mọi sự giam hãm đều độc ác, kể cả bằng sự dễ chịu… 

Những nàng Muses luôn sợ Dionysus, bằng vòng xoáy men say của mình, Dionysus khiến các Muses loạn trí. Những chiếc lồng mạ vàng bong đi lớp sơn lấp lánh giả dối, trơ ra những khung thép gai ứa máu. 

Hỡi người nghệ sĩ thức tỉnh! Bẻ gẫy từng sợi thép gai! Hãy đối mặt với sự sụp đổ của thứ lý tưởng giả dối. Trái tim nghệ sĩ không thể bị giam hãm, dù cho đó là cái đẹp. 

[...] Và người nghệ sĩ Dionysus không quan tâm đến lý tưởng hay cái đẹp. Họ chỉ viết nên những gì tới từ sâu thẳm bên trong: mọi niềm vui, nỗi đau, sự điên rồ hay hoan lạc … tất cả đều bùng cháy. Và dù cho tất cả đều quay lưng, dù cho thế gian cười nhạo hay sợ hãi, thì người nghệ sĩ cũng đã bùng cháy và thiêu rụi tất cả những cái lồng."

(Hà Thủy Nguyên - source: http://bookhunterclub.com/su-suy-tan-cua-cai-dep/)

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

tra tấn nửa đêm ._. 

"Chắc hẳn đã có lần bạn bước đi vô thức trong bóng tối trên một con phố rất đỗi bình thường và bất ngờ bắt gặp mùi hoa nhài nở trong đêm, bạn sẽ biết được thế nào là bị mê hoặc và mất phương hướng. Bóng tối dường như sâu hơn, các ngôi sao dường như gần hơn và không khí như đặc hơn. Thật khó để bắt bạn nhớ ra lý do tại sao lại đi qua con phố này nhưng sẽ muốn ở lại mãi mãi. ALN đẹp mê hồn, hương hoa nhài thơm đến tàn nhẫn khi vừa đậm đà từ đầu đến cuối, vừa sáng rực rỡ, vừa gợi cảm, tất cả rộ lên cùng một lúc. Lần đầu tiên thử nó, cảm tưởng như cả thế giới bị tràn ngập bởi những bông hoa trắng, một lúc sau không khí vẫn rất tươi sáng và thoáng đãng. Hương hoa nhài không bao giờ mất đi, nó luôn gợi cảm, quyến rũ. Nếu ghét hoa nhài, ALN ko làm thay đổi quyết định của bạn. Tuy nhiên, nếu yêu hoa nhài thì em ấy sẽ nâng bạn trở thành tín đồ cuồng nhiệt. Hoàn toàn tuyệt vời." 

thật là một mở đầu tự nhiên đến gần như hoàn hảo với những từ ngữ đắt giá bởi độ gợi mở và chính xác. đến đoạn giữa hơi có chút mâu thuẫn, chi tiết nhỏ thôi nhưng lại quá rõ ràng với các thể loại bới lông tìm vết phù thủy mũi khoằm (như mình :)). nhưng có sao đâu, hoàn toàn thấu hiểu, bởi tất cả những thể loại nào mơ mộng bay bổng đều không thiếu mâu thuẫn do quá độ từ sự linh hoạt nhạy cảm quá đà, hay còn gọi là thất thường trên giường :)) chi tiết nhỏ đó hoàn toàn có thể được bỏ qua cũng như bị lu mờ trước cách nói đưa đẩy mà mê đắm thật lòng. đoạn kết chứa đựng ẩn ý, kiểu tui và hoa nhài tuy hai mà một, mấy loại nước hoa có thể tự tin như thế :)) có mỗi câu kết hơi làm mình thất vọng xíu. điểm cộng nhỏ nhoi là cũng có chút cổ vũ tinh thần, khuyến khích mua sắm, nhưng hơi sáo và lộ liễu nên đâm ra lại phản tác dụng và gây cụt hứng với những ai đang lâng lâng trên đà thưởng thức những ngôn từ quá tuyệt vời trước đó. 

tựu chung, vẫn là một đoạn caption mình cảm thấy quá may mắn khi đọc được. cũng bởi một phần kỷ niệm với hoa nhài.

rốt cuộc vẫn chỉ là một linh hồn cánh mỏng, (tự nguyện) bị dụ ngon ơ vào cái bẫy khơi gợi của ngôn từ giăng mắc (cười)

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

The baptism

- Michael, Francis Frizzi, Do you renounce Satan?
- I do renounce him.
- And all his works?
- I do renounce them.
- And all his pomps?
- I do renounce.

(The Godfather movie - 1972)

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

"Loneliness expresses the pain of being alone and solitude expresses the glory of being alone."

Paul Tillich

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

"Vì sao bầu trời có màu xanh? 
"Vì chúng ta còn trẻ."

(BeP)

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

Đỏ - Trương Quốc Vinh

Trường An dịch.

Đỏ - Như kết cục ngoan cố của tường vi 
Đỏ - Như giọt máu oán độc đọng trên môi 
Trong bóng tối đen đặc có một giấc mộng đẹp 
Trong kính nhìn không thấu một phần đớn đau 
Em tựa hồng trần thoáng qua nặng trĩu 
Trái tim rối bời 
Chìm vào lửa nóng lịm dần 
Đã chạm vào chưa nếm đã say 
Độ nóng ấy chưa hề giảm bớt 
Em là vết thương tuyệt sắc nhất, có lẽ... 

Đỏ - Như vẻ mỹ lệ của hoa niên rực rỡ 
Đỏ - Như kỷ niệm đã trôi về với tà dương 
Là gương mặt tươi cười của tôi và em 
Như đường chỉ sinh mệnh trong tay tôi và em kết nối 
Cũng là vẻ tươi đẹp của hồng trần phù du bay khuất



Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

Gặp gỡ.

"- Tôi tìm được mấy căn phòng ở phố Baker, rất thích hợp cho chúng ta. Tôi mong rằng ông không sợ mùi thuốc lá nặng. 

 - Tôi cũng hút một thứ thuốc rất nặng. 

 - Thế thì được rồi. Tôi quan tâm nhiều đến hóa học và đôi khi phải làm những thí nghiệm tại nhà. Điều đó có làm phiền ông không? 

 - Hoàn toàn không. 

 - Xem nào! Tôi còn tật xấu nào nữa không? Đôi khi tôi lầm lì, mấy ngày liền không hé răng nói một lời nào. Những khi như vậy, cứ để mặc tôi, chẳng bao lâu tôi sẽ lại vui vẻ. Còn ông, ông có điều gì cần nói không? 

 - Tôi cũng có một vài cố tật nhỏ. Tôi không thích ồn ào. Tôi dậy vào những giờ rất khác thường, ngoài ra tôi rất lười nhác. Khi tôi khỏe mạnh, tôi lại có một loạt những tính xấu nho nhỏ khác. Hiện thời, đó là những nét chính. 

 - Trong chữ "ồn ào" có gộp cả tiếng đàn vĩ cầm không? 

 - Tiếng đàn của người chơi giỏi chỉ làm cho người nghe khoan khoái, chơi tồi thì.. 

 - Ồ, thế thì được rồi! Như vậy đã ổn thỏa, nghĩa là nếu ông ưng chỗ ở. 

 - Khi nào thì ta đi xem? 

 - Mười hai giờ trưa mai, mời ông đến đây, chúng ta cùng đi xem. 

 - Xin đúng hẹn, mười hai giờ trưa mai."

(Sherlock Holmes - Conan Doyle - NXB Văn học 2012)