Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017

Thơ Hàn Mặc Tử

Những bài thơ dưới đây đều của Hàn Mặc Tử.


Một miệng trăng

Cả miệng ta trăng là trăng
Cả lòng ta vô số gái hồng nhan
Ta nhả ra đây một nàng 

Cho mây lặng lờ, cho nước ngất ngây
Cho vì sao rụng xuống mái rừng say
Gió thổi rào rào như lá đổ
Suối gì trong trắng vẫn đồng trinh
Bóng ai theo dõi bóng mình
Bóng nàng yêu tinh 
Nhịp cười như tiếng vỡ pha lê

Thưa, tôi không dám say mê
Một mai tôi chết bên khe Ngọc Tuyền
Bây giờ tôi dại, tôi điên
Chấp tay tôi lạy cả miền không gian

Hẹn tôi tảng sáng đi tìm mộng
Mộng còn lưởng vưởng bến xa mơ
Tiếng gà gáy rung trăng đầu hạ
Tôi hoảng hồn lên, giận sững sờ



------------
Trăng tự tử

Lòng giếng lạnh! Lòng giếng lạnh 
Sao chẳng một ai hay 
Nghe nói mùa thu náu ở chỗ này 
Tất cả âm dương đều tụ họp 
Và ta ưng mây ngừng lại ở nơi đây 
Để nghe, à để nghe 
Bao giờ bí mật đêm thời loạn 
Bao giọng buồn thương gió đã thề 
Bao lời ai oán của si mê 
Mà trai gái tự tình bên miệng giếng 
Miệng giếng há ra 
Nuốt ực bao la 
Nuốt vì sao rơi rụng 
Loạn rồi! Loạn rồi, ôi giếng loạn 
Ta hoảng hồn, hoảng vía, ta hoảng điên 
Nhảy ùm xuống giếng vớt trăng lên.


---------------
Những giọt lệ

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi? 
Bao giờ tôi hết được yêu vì, 
Bao giờ mặt nhật tan thành máu 
Và khối lòng tôi cứng tựa si? 

Họ đã xa rồi khôn níu lại, 
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa... 
Người đi, một nửa hồn tôi mất, 
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ. 

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu? 
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu? 
Sao bông phượng nở trong màu huyết, 
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?



-------------------------
Trăng vàng Trăng ngọc

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng! 
Ai mua trăng tôi bán trăng cho 
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò... 
Bao giờ đậu trạng vinh quy đã 
Anh lại đây tôi thối chữ thơ. 


Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng. 
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng 
Tôi nói thiệt, là anh dại quá: 
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang. 



Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! 

Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi 

Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi 

Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi 
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời 
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!


-----------------
Đây thôn Vĩ Dạ

Sao anh không về chơi thôn Vĩ? 
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên. 
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc 
Lá trúc che ngang mặt chữ điền. 

Gió theo lối gió, mây đường mây, 
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay... 
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó, 
Có chở trăng về kịp tối nay? 


Mơ khách đường xa, khách đường xa 
Áo em trắng quá nhìn không ra... 
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh 
Ai biết tình ai có đậm đà?



----------------
Mùa xuân chín

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan, 
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. 
Sột soạt gió trêu tà áo biếc, 
Trên giàn thiên lý: Bóng xuân sang.


Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời 
Bao cô thôn nữ hát trên đồi; 
- Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, 
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi...


Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, 
Hổn hển như lời của nước mây, 
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc, 
Nghe ra ý vị và thơ ngây...


Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, 
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng: 
- “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc 
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?"

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

The simplified truth

"Cảm xúc mạnh mẽ nhất không phải là tình yêu. Mà đó là sự dũng cảm, là việc làm đúng đắn, một việc mà lí trí và lương tâm bạn mách bảo đó là đúng."

(Brightside)

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

Uyên ương Hồ điệp mộng

Uyên ương Hồ điệp mộng 

Ngày hôm qua như dòng nước chảy về Đông 
Mãi xa ta không sao giữ lại 
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta 
Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh 
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm 
Gió sớm mai thổi đi bốn phương 
Xưa nay chỉ thấy người nay cười 
Có ai nghe thấy người xưa khóc đâu 

Hai tiếng ái tình thật cay đắng 
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô 
Chỉ có thể biết nhiều hay ít sao có thể biết cho đủ 
Giống như đôi uyên ương bươm bướm trong những năm tháng khó khăn này 
Ai có thể thoát được mối sầu nhân thế 
Trong thế giới phù hoa đó 
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ 
Sao còn muốn lên tận trời xanh? 
Chi bằng hãy cùng ngủ yên trong sự dịu êm..

(Người dịch: Khuyết danh)

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

Mắt của trời xanh


Mắt của trời xanh
- Lưu Quang Vũ -

Tóc của đêm dài, mắt của trời xanh 
mắt của phương xa, tay của đất nâu lành 
người yêu như lửa và như lụa 
bản nhạc ngày xưa, con tàu xứ lạ 
Nắng cuối mùa đông, hoa chớm thu... 

Bánh xe lăn bờ biển cát bao la 
con ve xanh mưa rào ướt đẫm 
đôi mắt to nóng bỏng 
nói chi lời tàn nhẫn để anh đau? 

Ru em bên hồ sâu 
lòng đêm rừng thăm thẳm 
mặt trời - chiếc mũ vàng chói sáng 
nghiêng một ngày xuống ngủ ở vai em. 

Anh muốn làm cánh cửa để em quên 
ngọn gió nhỏ trên trán em kiêu hãnh 

làm cốc nước em cầm trưa nắng gắt 
làm con đường quen thuộc để em qua. 

Vì em, anh viết những bài thơ 
gương mặt ấy không gì thay được cả 
mặc ai bảo tình yêu giờ đã cũ 
như vầng trăng như ngọn thuỷ triều... 

Anh vẫn dựng ngôi nhà theo quy luật của tình yêu 
chẳng cần những lâu đài lạnh giá 
chỉ tin nơi nào có em đến ở 
chỉ sống bằng hơi thở của em thôi.

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

Bạn ở quê ra chơi

Bạn ở quê ra chơi
- Vũ Duy Thông -

Quê ra bạn vẫn quần áo vá
Trẻ con hàng xóm ngỡ ăn mày
Xúm xít cầu thang đứng nghiêng ngó
Chú Thông có khách đến là hay

Chào bác đi con đây bạn bố
Ngày xưa còn học ở Vĩnh Yên
Mùa hạ tắm ao đông đắp chiếu
Thắp đèn dầu cơm chan canh tương

Mở bị ra bạn cho quà tết
Một đấu gạo nếp ca đỗ xanh
Tiền công chăn vịt người ta gán
Đã mấy tháng nay vẫn để giành

Biết cậu ở xa không về được
Mộ các cụ mình qua thắp hương
Dân quê có mấy ai sung sướng
Mình lại con đông cực đủ đường

Thương thân lắm lúc buồn muốn khóc
Biết rằng bè bạn chẳng khinh nhau
Thôi cũng đành liều thăm một chuyến
Yến thóc bán đi đủ suất tàu

Ngồi nghe bạn kể mà ngùi ngẩm
Mấy năm quê kiểng nhớ gì đâu
Phù du phận mỏng ham trời thẳm
Tìm mặt trời dưới đáy sông sâu

Biết chẳng cùng nhau giao thừa được
Rượu đây ta tết trước người ta
Bạn về để dấu chân bùn đất
Rời mặt sàn êm tới quê nhà
                          1990

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Có thể một ngày chúng ta sẽ lại yêu

Có thể một ngày chúng ta sẽ lại yêu
(Khuyết danh)
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…
Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?