(review sách) Hoa bên bờ - An Ni Bảo Bối
"Ánh sáng biến mất và đã qua. Nó giống như con sông lớn, bình lặng và lao nhanh. Chúng ta đăm đắm nhìn về phía bờ bên kia, chờ đợi bơi qua. Bất chợt nhìn thấy đoá hoa bên bờ. Đó là cảm giác trống rỗng to lớn, khống chế cả những nghi ngờ về cuộc đời."
Có lúc không có ý muốn làm gì, chỉ gác chân lên bàn, trước màn hình máy tính toả ánh sáng dịu dặt. Bàn chân lạnh ngắt. Người ta bảo đầu ngón chân là nơi nhạy cảm nhất vì tập trung nhiều dây thần kinh dẫn thẳng tới não bộ. Chạm vào đầu ngón chân là cách nhanh nhất thu hút sự chú ý và khuấy động tình cảm người đối diện.
Bàn chân ngang với tầm mắt, qua những kẽ ngón chân là khoảng trắng của màn hình và những vệt sáng yếu ớt. Lúc đó, tôi nhớ đến quyển sách này, Hoa bên bờ của An Ni Bảo Bối. Có đoạn nhân vật ngồi ngắm nhìn mười đầu ngón tay chuyển động thành nhiều hình dạng dưới ánh nắng, từ từ g.i.ế.t đi thời gian.
Không rõ tại sao đọc quyển sách ấy nhiều lần. Chỉ có lần đọc đầu tiên trọn vẹn. Còn lại thường giở ra bất cứ trang nào, đọc một cơ số trang không xác định, vào một khoảng thời gian tuỳ ý.
Điều tôi thích nhất ở quyển sách này, ngoài việc tìm thấy những đồng cảm, là vì nó không lên gân, không chua cay, như nhiều quyển sách từng đọc. Quyển sách chỉ đơn giản là lời tâm tình. Lời tâm tình của một cô gái trẻ sống một mình trong một thành phố lớn: "...trong bóng tối, tháo chiếc mặt nạ, mở rộng tấm lòng."
Nhưng vì là lời tâm tình, không phải ai cũng dễ nghe và cảm. Trong Hoa bên bờ, cô đơn tuôn rơi tự nhiên như dòng nước chảy, tự nhiên như màn đêm buông xuống. Nhưng thứ bóng tối đó không đáng sợ. Nhân vật chấp nhận nó, tìm thấy vẻ đẹp của nó, yêu mến nó. Như đứng trước vẻ đẹp của hoàng hôn, tàn mà không tận. Cũng có khi ấm áp và trong trẻo đến không ngờ, mỗi lần ánh nắng và cây ngô đồng xuất hiện..
Một số ý kiến cho rằng "hoa bên bờ" ("Bỉ ngạn hoa") ám chỉ "Mạn châu sa hoa" - loài hoa mọc nơi hoàng tuyền, thấy lá sẽ không thấy hoa, thấy hoa sẽ không thấy lá, tượng trưng cho sinh ly tử biệt. Riêng với tôi, "hoa bên bờ" là hình ảnh ẩn dụ, lớp lớp cánh hoa truyền tải hương vị vô thường mà đắm say của Sinh mệnh.
"Sự vật nào có khiếm khuyết mới trở nên toàn mỹ."
"Khiếm khuyết là cửa ra của linh hồn."
Đó là quan điểm của tác giả khi viết tác phẩm này. Độc giả thấu hiểu tư tưởng "cầu khuyết không cầu đầy" có lẽ sẽ ít nhiều đồng cảm. Mọi sự tưởng chừng như khuyết thiếu, có khi là đang bị giới hạn bởi góc nhìn chủ quan, hoặc đang sẵn sàng để trở nên toàn vẹn hơn cùng những khao khát, hoặc giản dị giữ mình trân trọng bản nguyên, giảm thiểu những áp lực như những cái giá phải trả. Linh hồn được bung toả thay vì dồn ép.
Cuộc sống vì vậy biến thiên quyến rũ.
"Vết thương đau đớn nhất luôn khó kể thành lời. Chỉ có thể tìm một góc tối giấu mình."
Vậy thì tình cảm tha thiết nhất cũng vậy. Thật không dễ bày tỏ.
Tựu chung, Hoa bên bờ là một quyển sách đẹp lạ, nhưng chỉ dành cho ai có thần kinh vững vàng một chút. Để không bị cuốn theo những u ám, mà lại có thể từ từ bồi đắp nguồn nội lực tinh tế.
Năm 17 tuổi đứng ở vỉa hè ngã tư đối diện hồ, trời chuyển chạng vạng thẫm xanh. Một tay là ly sinh tố, tay kia là túi sách lớn, trong đó có quyển sách này. Tuổi thanh xuân hoang đường mâu thuẫn, có lúc sợ hãi hoang mang, có khi ngông cuồng cay nghiệt. Như hoa tươi và đ.ầu lâu đặt cạnh nhau, hương thơm của sinh mệnh nhòa lẫn trong dấu vết thời gian thối rữa, dám cười dám khóc, chưa từng dám quên.
(*Những lời trích trong ngoặc kép thuộc về tác phẩm.)