"...Kể cũng lạ. Người chồng thứ nhất của cô thì có liên quan gì đến đây đâu nhỉ. Hoàn toàn không liên quan gì cả. Chỉ đơn giản là hơn hai mươi năm trước, khi còn rất trẻ người ta có thể dễ dàng nhổ lên những rễ cây non và ném chúng đi. Bởi cứ ngỡ rằng tất cả còn đang ở phía trước và mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến trong tương lai."
[Giữa mặt đất và bầu trời (trích) - Victoria Tokareva]
Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010
Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010
Chuyện ngộ nghĩnh về "thầy phù thủy" Edison
1. ...Không những hiếu kì, ham hỏi, mà chuyện gì cũng phải hỏi cho ra nhẽ, cậu bé Edison còn rất thích tự mày mò làm thử. Một hôm, đã đến giờ ăn nhưng Edison vẫn không về nhà. Mẹ Nancy rất lo lắng, tất tả chạy đi tìm khắp nơi mà vẫn không thấy. Đến tối mịt, bà vô cùng kinh ngạc khi nhận ra Edison ở một túp lều tranh. Cậu bé nằm sấp trên một đống cỏ tranh, đầu tóc rối bù, dưới bụng là mấy quả trứng gà. Cậu cứ thế nằm im, vẻ mặt đầy chăm chú. Bà Nancy ngạc nhiên: “Edison! Con đang làm gì thế?”. Edison tươi tỉnh đáp: “Con đang ấp trứng cho gà nở thành con”. Bà mẹ phì cười. Thì ra Edison nhìn thấy gà mẹ ấp trứng nở thành gà con nên tò mò muốn thử tự mình ấp xem có nở ra gà con được không!
2. Chuyện tình cảm của Edison cũng có nhiều điểm rất thú vị. Năm 24 tuổi, Edison là chủ của một xí nghiệp khá nổi danh. Khi công việc dần ổn định, ý định xây dựng gia đình chợt hiện lên trong đầu và người đầu tiên chàng trai trẻ tuổi để ý đến là cô nàng thư kí Mary làm trong công ty. Một hôm, Edison đến trước mặt nàng Mary dịu dàng, thanh tú và nói: “Thưa cô, tôi không muốn phí thì giờ nói những câu vô ích. Tôi xin hỏi cô một câu rất ngắn gọn và rõ ràng: Cô có ưng làm vợ tôi không?”. Hoàn toàn sửng sốt và bất ngờ, cô gái không tin vào tai mình. “Ý cô thế nào, cô nhận lời tôi chứ. Tôi xin cô suy nghĩ trong vòng năm phút”. Edison nhắc lại lời cầu hôn “cấp tốc" của mình bằng vẻ mặt rất nghiêm chỉnh. “Năm phút cơ à? Thế thì lâu quá! Vâng, em nhận lời”. Mary lí nhí, đỏ mặt đáp. Đám cưới của Edison và Mary diễn ra ngay sau đó. Hai người có với nhau được 3 người con.
3. Sau khi Mary mất, Edison cưới thêm một người vợ 19 tuổi nữa tên là Mina. Họ có với nhau 3 người con. Một trong số đó sau này tiếp quản công ty của Edison và trở thành thống đốc bang New Jersey. Edison mất ở tuổi 84, những câu cuối cùng ông nói vợ mình là: “Ở ngoài kia đẹp quá”.
(Chuyện ngộ nghĩnh về "thầy phù thủy" Edison (trích) - Minh Phương (tổng hợp) - vietnamnet.vn)
2. Chuyện tình cảm của Edison cũng có nhiều điểm rất thú vị. Năm 24 tuổi, Edison là chủ của một xí nghiệp khá nổi danh. Khi công việc dần ổn định, ý định xây dựng gia đình chợt hiện lên trong đầu và người đầu tiên chàng trai trẻ tuổi để ý đến là cô nàng thư kí Mary làm trong công ty. Một hôm, Edison đến trước mặt nàng Mary dịu dàng, thanh tú và nói: “Thưa cô, tôi không muốn phí thì giờ nói những câu vô ích. Tôi xin hỏi cô một câu rất ngắn gọn và rõ ràng: Cô có ưng làm vợ tôi không?”. Hoàn toàn sửng sốt và bất ngờ, cô gái không tin vào tai mình. “Ý cô thế nào, cô nhận lời tôi chứ. Tôi xin cô suy nghĩ trong vòng năm phút”. Edison nhắc lại lời cầu hôn “cấp tốc" của mình bằng vẻ mặt rất nghiêm chỉnh. “Năm phút cơ à? Thế thì lâu quá! Vâng, em nhận lời”. Mary lí nhí, đỏ mặt đáp. Đám cưới của Edison và Mary diễn ra ngay sau đó. Hai người có với nhau được 3 người con.
3. Sau khi Mary mất, Edison cưới thêm một người vợ 19 tuổi nữa tên là Mina. Họ có với nhau 3 người con. Một trong số đó sau này tiếp quản công ty của Edison và trở thành thống đốc bang New Jersey. Edison mất ở tuổi 84, những câu cuối cùng ông nói vợ mình là: “Ở ngoài kia đẹp quá”.
(Chuyện ngộ nghĩnh về "thầy phù thủy" Edison (trích) - Minh Phương (tổng hợp) - vietnamnet.vn)
Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010
Tức "nổ đom đóm mắt" vì nàng dâu nhiều chữ
Tức "nổ đom đóm mắt" vì nàng dâu nhiều chữ
Bà chị gái tôi có dâu mới, là dâu đầu, trí thức bằng cấp cao, làm ở viện này viện nọ nên chị rất hãnh diện với bà con chòm xóm. Nhưng cái mừng qua mau, cái bực đến gấp.
Đấu khẩu
Cứ vài ba hôm chị lại tìm sang tôi kể tội con dâu, không sang được thì gọi điện thoại.
Chị kể, ai đời chị thấy con trai dạo này sút quá. Chị vừa nói bóng gió xa xôi, ý chừng nghi con bé bắt thằng bé phục vụ chăn gối nhiều quá nên nó mới như thế, thì cô con dâu đã chắp tay khấn: “Nam mô a di đà Phật! Xin đức Phật xá tội cho mẹ con vì bà đã ngờ oan cho con”.
Lại có lần chị giận con dâu không kiềm chế được, gầm lên: “Thằng kia, mẹ chết thì mất chứ mất vợ này thì cưới vợ khác con ạ!”, thì nó thản nhiên bảo chị: “Xin mẹ cứ bảo câu ấy với bố con”. Chị mắng: “Mày học đâu ra cái thói mất dạy thế kia, hả?”, thì nó ngọt nhạt: “Con đọc trong Mùa lá rụng trong vườn của Ma Văn Kháng. Trong ấy có bà mẹ chồng y như mẹ và nàng dâu y như con”.
Nàng dâu này còn không biết sợ hãi là gì. Khi cô nàng cứ đối đáp như thế khiến chị tức ôm ngực, muốn lên huyết áp, chồng giơ tay định tát, thì cô nàng giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn chồng: “Bạo lực là lời thú nhận của sự bối rối và bất lực”.
Chị bảo chị ức lắm, chỉ muốn xúi con bỏ vợ, chứ dâu con như thế, không khác gì có con quỷ lùn trong nhà, chuyện gì nó cũng biết và phán xét nhoen nhoẻn, không cho ai cãi vào đâu được.
Tôi hiểu tâm trạng của bà chị tôi lắm. Bà ấy sắc sảo giỏi giang, thông minh bẩm sinh nhưng ít học, chữ nghĩa không nhiều, giờ cứ mỗi lần muốn răn dạy con dâu, thị uy vai mẹ chồng thì lại biến thành một màn đấu chữ. Đấu chữ thì chị thua. Cứ phải nhận vai kẻ thua cuộc mãi như thế, chị đâm ra uất rồi hận, chuyển sang căm ghét con dâu, muốn tống đi cho rảnh mắt.
Chị cũng thú nhận con dâu lợi khẩu quá, ứng đối nhanh nhẹn xuất quỷ nhập thần, lời nào lời nấy “có nanh có vuốt”, mà hình như nó chả phải nghĩ gì cả, cứ mở mồm ra thì chữ đã có sẵn ở đấy rồi. Còn chị thì nhanh mồm nhưng chậm nghĩ, nghĩ ra cho được một câu trả đũa thật sâu cay thì sự việc đã qua mất rồi, khơi lại chuyện để nói cho hả dạ thì... vô duyên, mà cho qua luôn thì thấy uất ức. “Còn thì ngoài cái tội ấy ra, nói cho công tâm sòng phẳng thì nó không có tội gì khác”, chị tôi bảo thế.
“Bó tay”
Càng nghe chị kể tội con dâu, tôi lại càng thấy con bé này láo xược quá thể, đã dám tranh cãi với mẹ chồng thì chớ, lại còn nói với cái giọng cá mè một lứa, lấy chữ đè người. Nhưng phải công nhận là nó thông minh đáo để. Kiểu đối đáp ấy của nó mà đưa vào phim truyền hình thì cũng nâng cao, cải thiện chất lượng cho lời thoại lên được nhiều lắm chứ không ít.
Để bày tỏ sự thông cảm với chị, tôi chủ động tìm đến đứa cháu dâu, khuyên giải nó đôi điều. Tôi khuyên nó phận làm con, không nên tranh hơn thua với bố mẹ chồng. Mẹ chồng nói đúng sai gì, cứ bảo vâng con xin lỗi mẹ, con biết lỗi rồi, thế là vui vẻ cả nhà, có hơn không. Nó lại thưa: “Dì bảo, con mất ròng rã 24 năm trời để xóa mù, đẩy lùi dốt nát, giờ mỗi đêm về vẫn phải thức khuya đọc sách, chỉ để biết thế nào là đúng sai, tốt xấu, chân lý và cận chân lý, giả chân lý... Thế mà giờ đây con giả ngu giả dại, giả ngô giả nghê chỉ để đẹp lòng mẹ chồng ư? Con không muốn nhận lỗi một cách giả dối như thế đâu dì ạ. Con muốn tất cả đều phải thật tâm, nhất là với người nhà”. Lời nó nói êm ái dễ nghe, lý lẽ vững chắc không bẻ vào đâu được.
Tôi tìm đến chồng nó. Thằng chồng bứt tóc bứt tai, kêu trời kêu khổ: “Ai ngờ về đây thì mẹ con căng thẳng quá với vai mẹ chồng, lại tự ti mình ít chữ sợ con dâu nhiều chữ coi thường, nên muốn dùng quyền mẹ chồng để chèn ép cô ấy. Mà cô ấy lại là con cưng trò giỏi thâm niên, đâu có chịu cho ai bắt nạt mình dễ thế. Trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết, dì ạ”, nó rên rỉ.
Đến nước này tôi đành bảo chị tôi cho chúng nó ra riêng, cho khỏe nó nhẹ mình thì chị nhất quyết không chịu. Chị sợ con bé này thông minh đáo để quá, không có chị bên cạnh nó sẽ ăn hiếp con trai chị.
Không biết ai có thêm cao kiến gì chăng chứ thế này thì tôi bó tay, lại trở về cái vai hết sức thụ động là nơi cho chị trút nỗi ấm ức về nàng dâu nhiều chữ.
Theo Thanh Niên
Bà chị gái tôi có dâu mới, là dâu đầu, trí thức bằng cấp cao, làm ở viện này viện nọ nên chị rất hãnh diện với bà con chòm xóm. Nhưng cái mừng qua mau, cái bực đến gấp.
Đấu khẩu
Cứ vài ba hôm chị lại tìm sang tôi kể tội con dâu, không sang được thì gọi điện thoại.
Chị kể, ai đời chị thấy con trai dạo này sút quá. Chị vừa nói bóng gió xa xôi, ý chừng nghi con bé bắt thằng bé phục vụ chăn gối nhiều quá nên nó mới như thế, thì cô con dâu đã chắp tay khấn: “Nam mô a di đà Phật! Xin đức Phật xá tội cho mẹ con vì bà đã ngờ oan cho con”.
Lại có lần chị giận con dâu không kiềm chế được, gầm lên: “Thằng kia, mẹ chết thì mất chứ mất vợ này thì cưới vợ khác con ạ!”, thì nó thản nhiên bảo chị: “Xin mẹ cứ bảo câu ấy với bố con”. Chị mắng: “Mày học đâu ra cái thói mất dạy thế kia, hả?”, thì nó ngọt nhạt: “Con đọc trong Mùa lá rụng trong vườn của Ma Văn Kháng. Trong ấy có bà mẹ chồng y như mẹ và nàng dâu y như con”.
Nàng dâu này còn không biết sợ hãi là gì. Khi cô nàng cứ đối đáp như thế khiến chị tức ôm ngực, muốn lên huyết áp, chồng giơ tay định tát, thì cô nàng giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn chồng: “Bạo lực là lời thú nhận của sự bối rối và bất lực”.
Chị bảo chị ức lắm, chỉ muốn xúi con bỏ vợ, chứ dâu con như thế, không khác gì có con quỷ lùn trong nhà, chuyện gì nó cũng biết và phán xét nhoen nhoẻn, không cho ai cãi vào đâu được.
Tôi hiểu tâm trạng của bà chị tôi lắm. Bà ấy sắc sảo giỏi giang, thông minh bẩm sinh nhưng ít học, chữ nghĩa không nhiều, giờ cứ mỗi lần muốn răn dạy con dâu, thị uy vai mẹ chồng thì lại biến thành một màn đấu chữ. Đấu chữ thì chị thua. Cứ phải nhận vai kẻ thua cuộc mãi như thế, chị đâm ra uất rồi hận, chuyển sang căm ghét con dâu, muốn tống đi cho rảnh mắt.
Chị cũng thú nhận con dâu lợi khẩu quá, ứng đối nhanh nhẹn xuất quỷ nhập thần, lời nào lời nấy “có nanh có vuốt”, mà hình như nó chả phải nghĩ gì cả, cứ mở mồm ra thì chữ đã có sẵn ở đấy rồi. Còn chị thì nhanh mồm nhưng chậm nghĩ, nghĩ ra cho được một câu trả đũa thật sâu cay thì sự việc đã qua mất rồi, khơi lại chuyện để nói cho hả dạ thì... vô duyên, mà cho qua luôn thì thấy uất ức. “Còn thì ngoài cái tội ấy ra, nói cho công tâm sòng phẳng thì nó không có tội gì khác”, chị tôi bảo thế.
“Bó tay”
Càng nghe chị kể tội con dâu, tôi lại càng thấy con bé này láo xược quá thể, đã dám tranh cãi với mẹ chồng thì chớ, lại còn nói với cái giọng cá mè một lứa, lấy chữ đè người. Nhưng phải công nhận là nó thông minh đáo để. Kiểu đối đáp ấy của nó mà đưa vào phim truyền hình thì cũng nâng cao, cải thiện chất lượng cho lời thoại lên được nhiều lắm chứ không ít.
Để bày tỏ sự thông cảm với chị, tôi chủ động tìm đến đứa cháu dâu, khuyên giải nó đôi điều. Tôi khuyên nó phận làm con, không nên tranh hơn thua với bố mẹ chồng. Mẹ chồng nói đúng sai gì, cứ bảo vâng con xin lỗi mẹ, con biết lỗi rồi, thế là vui vẻ cả nhà, có hơn không. Nó lại thưa: “Dì bảo, con mất ròng rã 24 năm trời để xóa mù, đẩy lùi dốt nát, giờ mỗi đêm về vẫn phải thức khuya đọc sách, chỉ để biết thế nào là đúng sai, tốt xấu, chân lý và cận chân lý, giả chân lý... Thế mà giờ đây con giả ngu giả dại, giả ngô giả nghê chỉ để đẹp lòng mẹ chồng ư? Con không muốn nhận lỗi một cách giả dối như thế đâu dì ạ. Con muốn tất cả đều phải thật tâm, nhất là với người nhà”. Lời nó nói êm ái dễ nghe, lý lẽ vững chắc không bẻ vào đâu được.
Tôi tìm đến chồng nó. Thằng chồng bứt tóc bứt tai, kêu trời kêu khổ: “Ai ngờ về đây thì mẹ con căng thẳng quá với vai mẹ chồng, lại tự ti mình ít chữ sợ con dâu nhiều chữ coi thường, nên muốn dùng quyền mẹ chồng để chèn ép cô ấy. Mà cô ấy lại là con cưng trò giỏi thâm niên, đâu có chịu cho ai bắt nạt mình dễ thế. Trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết, dì ạ”, nó rên rỉ.
Đến nước này tôi đành bảo chị tôi cho chúng nó ra riêng, cho khỏe nó nhẹ mình thì chị nhất quyết không chịu. Chị sợ con bé này thông minh đáo để quá, không có chị bên cạnh nó sẽ ăn hiếp con trai chị.
Không biết ai có thêm cao kiến gì chăng chứ thế này thì tôi bó tay, lại trở về cái vai hết sức thụ động là nơi cho chị trút nỗi ấm ức về nàng dâu nhiều chữ.
Theo Thanh Niên
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)