Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Câu chuyện chị em P.2 (trích)

Thiên Bình

"..Có lẽ tới tận kiếp sau, em sẽ vẫn còn oán trách sự tàn nhẫn của mình. Cả những đòi hỏi quá đáng của một tình yêu nguyên vẹn đến đau lòng. Chị sẽ ở lại, mãi mãi không hiểu nổi sự ích kỷ trong em. Và những dằn vặt, đau đớn mà có lẽ đến cuối đời, chị không bao giờ nguôi ngoai. Ở căn nhà cũ, chị đập nát đi khung cửa lớn. Rồi lắp vào ô cửa nhỏ, lặng lẽ trồng các cây con. Có những chiều, chị cứ ngồi im vậy. Chị nghĩ rằng, giả như chị ngồi đây hoài, ngày qua ngày, qua những cơn mưa, cơn nắng, thì chắc chị sẽ thấy được cách mà cái cây trổ mầm, dần cao lớn, rồi đơm lá… Chị sẽ hiểu được cảm giác của một kẻ trồng cây. Như em ngày xưa vậy. Và khi đám cây cao lớn, rậm rạp, em sẽ trở về, có đúng không?
Sự buồn bã không buông tha chị. Hàng tối, chị ngủ một mình. Chị không can đảm nằm trên cái nệm lớn. Chị mua về một băng nệm nhỏ thay thế, lèn hai bên chặt nào gối ôm, nào chăn. Thế là không sợ khoảng trống mỗi lần giật mình quay sang bên. Buổi chiều, chị đi làm về, chị kể chuyện cho ấm nước nghe. Những câu chuyện vớ vẩn, rời rạc ở văn phòng. Nó kêu réo, đáp trả chị. Rồi cà phê thật nóng, thật ấm. Nhưng nó không ngon. Chị nhớ cà phê em pha. Cả cái cảm giác khi đứng chờ thang máy, chuẩn bị thở hắt ra vì sau một ngày mệt mỏi, cuối cùng cũng được gặp em, và cười với em.

Cuộc sống trở về phẳng lì, như nó vốn có. Chị thấy chị thôi sống nữa. Những ngày còn trẻ vừa qua, chị có nhiều ước mơ, dự định. Chị điên cuồng vì nó. Vì nó, chị bỏ quên ánh mắt em thiết tha, quên cả cách yêu thương một người. Vì chị nghĩ cuộc đời dài rộng, mình còn bên nhau lâu. Còn giờ, chỉ ước gì thời khắc ấy, chị ở đó với em. Em sẽ không đau nữa. Chị cũng như được giải thoát. Chúng ta đều được giải thoát.
[...]

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Tuổi thơ

Tuổi thơ

An Ni Bảo Bối, Chi dịch

Ông ngoại trồng nhiều khoai lang trong ruộng. Khoai lang thu hoạch phơi khô xắt thành sợi nhỏ màu trắng, trên mặt có mạt phấn li ti. Gom góp lại, có thể ăn trong thời gian rất dài. Lá khoai lang dùng để nuôi lợn, bà ngoại dùng lá khoai bí đỏ và cám nuôi con lợn lớn. Tro bếp sau khi củi khô cháy hết vẫn còn sức nóng, vùi sâu vò gốm đựng khoai lang khô và đậu đỏ vào giữa đống tro, ủ một đêm, buổi sáng lấy vò gốm ra, cháo bên trong ấm nóng mà chín nhừ, cho một muổng đường trắng vào, quấy cháo, qua họng xuống bụng, tỉ mỉ thỏa đáng. Họ đều thích ăn ngọt. 

Bà ngoại luôn dậy sớm. Khoảng hơn năm giờ trời chưa sáng, bà đã thức dậy qua lại như con thoi giữa nhà bếp và gian phòng. Bà giống như mỗi người phụ nữ nông thôn thời đó, cần cù xoay mòng mòng, việc nhà làm không hết. Lúc sắp Tết, đặc biệt bận rộn, xay nếp thành bột, làm bánh tổ, rang hạt dưa đậu phộng và bánh cốm gạo, tất cả bánh trái đều tự mình làm, từng vỉ từng vỉ hấp chín. Hai loại bánh thường làm dịp Tết, một loại là bánh nếp nhân đậu, đậu giã nhuyễn thêm đường trắng và hoa quế, rất là ngọt ngấy, mặt bánh rắc hạt gạo màu đỏ, ở giữa nhuộm màu đỏ, gọi là “hồng đoàn đoàn”. Còn có một loại là nhân sợi củ cải dưa muối đậu phụ khô, lớp nếp hơi cứng, khi nhai càng thoang thoảng mùi thơm. 

Tinh mơ ngày đông giáp Tết, bà ngoại sáng dậy vô cùng bận rộn. Lò lửa trong bếp, củi khô nhét vào, ngọn lửa chập chờn, cành thông và cây bụi phát ra tiếng nứt giòn lách tách. Tiếng múc nước từ giếng trời trong sân đổ vào lu nước. Tiếng gà vịt và lợn kêu. Tiếng mâm bát. Tiếng bước chân bận rộn mà nhanh nhẹn… Đủ thứ âm thanh, kinh động một buổi sớm bình thường. Chăn bông hơi nặng, nhưng rất ấm áp, chỉ có khuôn mặt lộ ra ngoài lạnh buốt. Dù tỉnh giấc cũng không muốn lập tức thức dậy mặc áo, nằm trong lam quang hừng đông tờ mờ, ngắm ánh sáng của ngọn lửa nhấp nháy trong bóng tối, bên tai đan xen những tiếng động rộn ràng nhưng không nhốn nháo, trong lòng chỉ cảm thấy cực kỳ yên tĩnh. Lại chỉ cảm thấy mình sẽ mất đi thời khắc như vậy, thời thơ ấu trong lòng đã có rầu rĩ. 

Mùa xuân, cây hạnh trồng trong sân nở hoa, cánh hoa màu hồng rơi rắc đầy đất. Đầu hạ, hoa dành dành nở hàng trăm đóa, đến kỳ nở rộ, hái hoa xuống chia tặng hàng xóm. Chưng trong phòng, cài bên áo, giắt trên tóc, đều thật là thơm. Hương thơm phưng phức. Chiều hè nóng nực nắng gắt, từ trong sân khẽ khàng đi ra, đến bên khe suối, giẫm đá cuội dưới suối mát lạnh, cá nhỏ tôm nhỏ quờ quạng va vào mu bàn chân, dùng lưới bắt chúng. Cuối thu bầu trời xanh thăm thẳm, không khí cũng lành lạnh. Còn tuyết lớn đêm đông luôn đến một cách im lìm, sớm mai đẩy cửa sổ, mới kinh ngạc phát giác trời đất đã trắng xóa mênh mang. 

Vẻ đẹp của thiên nhiên, xưa nay đều phong phú đoan trang. Trịnh trọng tự kiềm chế. Giống như một dạng trật tự, một lẽ đạo lý.     

Tôi thuở nhỏ, thi thoảng nằm ở chỗ phơi sân thượng ngóng trông núi cao, mải nhìn ven rìa đỉnh núi chót vót bên trên xa không tới được, trong lòng hướng về chúng, khao khát có thể leo lên đỉnh núi, thăm dò chốn sâu trong núi, biết ở đó rốt cuộc có những thứ gì. Nhưng khi đứng trên đỉnh núi, nhìn thấy vẫn là dáng thần bí sâu xa khôn lường này. Ngụ ý của nỗi khiếp sợ trước uy lực thiên nhiên chưa bao giờ cùng tận. 

Một đứa trẻ có tuổi thơ trải qua ở làng quê, là tao ngộ may mắn. Sống không gò bó giữa trời đất, tựa như cỏ dại sinh trưởng mạnh mẽ, sức sống rất mực thịnh vượng. Núi cao, đồng ruộng, thản nhiên như thường giữa trời đất, càng chẳng có liên quan đến nhân thế xao động. Tình cảm của một người đối với đất đai và thiên nhiên, khiến anh ta giữ khoảng cách nhỏ bé mà siêu thoát với thế gian. Sẽ không giống người khác.