QUÊN
Đoàn Công Lê Huy
Khi bạn viết một mẩu chuyện vui, quên ghi tên. Một sự quên thật đáng yêu. Bài được in, không thể nhận nhuận bút. Sự quên này trở thành đáng tiếc.
Quên xin lỗi, quên cảm ơn trở thành sự bình thường khi xã hội thiếu văn minh.
Một sự quên thật đáng buồn, và tôi thật đáng thất vọng, thật đáng quên tôi. Là khi một em gái gửi mail cho tôi. Một cô bé mà tôi cũng chỉ mới quen qua mạng, còn chưa kịp hỏi tên này nọ. Em nói rằng em đang rất lo lắng. Em bị bạn trai lừa làm chuyện ấy. Tôi muốn gửi mail lại cho em. Tôi muốn nói với em. Tôi muốn gào to với cả thế giới. Nhưng khi gửi mail lại thì máy báo lỗi địa chỉ email không có thực. Có lẽ em đã tự mình muốn xóa đi tất cả những gì nhơ nhác của một thời gian bẩn thỉu.
"Ta thường tới bữa quên ăn" là sự quên của người anh hùng yêu nước nồng nàn, đang gánh trên vai xã tắc lâm nguy.
Ngồi đan sọt mải lo việc nước mà quên ngọn giáo đâm vào đùi là sự quên vì nghĩa lớn của người dân Việt bình thường và thời nào cũng có.
Quên mình đang tắm, tồng ngồng chạy ra đường để kêu lên "Eureka" là sự quên đầy huyền thoại khi đã trao mình cho sự tiến bộ của trí tuệ nhân loại.
Quên mạng sống trên giàn lửa là để đặt loài người trước một nỗi nhớ, rằng, đừng bao giờ đem tòa án dị giáo đặt vào lòng người, bởi dẫu có trăm ngàn mạng sống ngã xuống thì trái đất này vẫn quay.
Quên là khi nhiều tháng rồi ta không đi qua con đường cũ, là khi "bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ" dù lòng vẫn còn thương. Hoa vẫn nở, cây sen đá vẫn còn. Nhưng bài hát cho em giờ đã hát cho mọi người nghe (hoặc một mình nghe)...
Quên là niềm riêng. Nhớ là nhớ phép cộng. Là sự cao thượng, là một thời "cây cải đắng quên lòng mình đắng, nở hoa vàng dọc suối để ong bay".
Quên đi! Khi chúng ta - thế hệ học trò mới lớn nói "quên đi!" cũng là khi phải quên đi để mà nhớ.Quên đi để refresh, để reset, để dọn lại ổ đĩa. Là khi phải quên cái mai rùa bao cấp cũ kĩ để đổi mới tư duy, để đọ găng tay đôi với thị trường.
Quên là khi được tặng cái giấy khen mà làm mất. Đó là sự muốn quên đầy xót xa.
Quên là khi sinh viên mới ra trường, không có kinh nghiệm thực tế nhiều, đi xin việc mà không ai muốn nhận, dù học giỏi. Đó là một sự quên đầy cay đắng.
Bất hạnh thay là phải quên người tặng quà cho ta.
Bất hạnh thay là phải quên nơi đã dạy dỗ ta.
Người ta khóc vì nhớ. Và cũng đã khóc vì quên. Không biết trong số chúng ta có ai là phải khóc vì quên? Mong rằng sẽ không có bạn trong số đó, hỡi những người bạn yêu quý của tôi!