Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

"…Tình bạn khi đã trưởng thành chỉ có thể dành cho nhau một ít thời gian. Chúng tôi đều tỉnh táo như vậy. Nhìn thấy được giới hạn của thời gian. 

Tình bạn ào ạt như nước vỡ bờ thời trẻ đã không còn nữa. Trải qua bao gập ghềnh của số phận và nỗi thê lương của kiếp người, đã không còn cần phải quá thành tâm tìm kiếm kết cục của tương lại. Chúng ta đều biết rằng rút cục chúng ta đã lớn. Đau đớn rồi sẽ qua. 

Nhưng những người từng yêu cũng tan biến."

(Đảo Tường Vy, An Ni Bảo Bối)

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu 
(Bài Nhân Gian Thứ Nhất) 

Du Tử Lê

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Đôi mắt người hồ như biển đông 
Có mưa-tôi-cũ về ngang đó 
Tự buổi thiên đàng chưa lập xong 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Mái tóc người hồ như rừng cây 
Có mây che lối về cho lá 
Và những con đường thật riêng tây 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như vết thương 
Có đêm ngó xuống bàn tay lạnh 
Và chỗ em ngồi đã bỏ không 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như tấm gương 
Thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết 
Và bóng đo dài nỗi tủi thân 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như hạt sương 
Có bông hoa đỏ chiều tâm khúc 
Tôi thấy từ em: một quê hương 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như tiếng chim 
Theo cơn bão rớt về ngang phố 
Tôi học từ em: niềm lãng quên 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như ấu thơ 
Đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối 
Và thấy buồn như mẹ ở xa 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi biết người mang một nỗi buồn 
Biết ta cuối kiếp tim còn lạnh 
Cùng nỗi sầu bay đâu hư không 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
tôi xin người sớm phục sinh tôi.

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

từ Thiên Lam's tumblr

"Thật sự rất hy vọng, vào một lúc nào đó đột nhiên tỉnh dậy, phát hiện bản thân đang ngồi trong phòng học thời cấp 3 mà ngủ gục. Hiện tại đã trải qua chỉ như một giấc mộng mà thôi.

Kể lại giấc mơ ấy cho bạn ngồi kế bên nghe, nghe xong còn nói mình ngu ngốc, nên tập trung nghe giảng bài thì tốt hơn. Nhìn ra cửa sổ, sân trường, bóng cây, mọi thứ đều quen thuộc, mọi thứ đều còn tràn ngập hy vọng."


Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

"Chuyện xưa như khói, mộng cũ khó tìm. Những điều hồi trẻ chúng ta tưởng rằng không thể chịu đựng, chúng ta đã chịu. Những thứ hồi trẻ chúng ta cho rằng không thể đánh mất, chúng ta đã mất."

(cl&dh)