Thứ Tư, 11 tháng 9, 2019

Ngậm ngùi

Ngậm ngùi
Huy Cận

Nắng chia nửa bãi, chiều rồi...
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi buồn con nhện giăng mau,
Em ơi! Hãy ngủ... anh hầu quạt đây.
Lòng anh mở với quạt này,
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em, mộng bình thường!
Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ...

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ...
- Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?
Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi...

Cho Cô gái đến từ Hôm qua

CHO CÔ GÁI ĐẾN TỪ HÔM QUA 
Liêu Hà Trinh

Em nhìn vào cô gái ngày xưa cười khẩy “quá yếu mềm”
Cô ta nhìn em, lắc đầu “Cô lạnh quá” 
Cô gái ngày xưa non nớt lạ 
Chẳng biết gì, ngoài hai chữ “yêu thương” 
Cô gái ngày xưa bị bỏ lại giữa đường 
Ôi khóc lóc, đau buồn và rũ rượi 
Chẳng như em, mỗi ngày như hoa mới 
Tươi tỉnh chào đời, đạp lên những bất công 
Cô gái ngày xưa ơi, tỉnh giấc nồng! 
Hãy tin chị, đâu tình nào vĩnh cửu 
Tình mãi mãi là khi mình hiểu đủ 
Hít thở như chưa đau đớn lần nào 
Thế giới kia bao người dẫm lên nhau 
Có chút buồn, cớ chi mà bỏ cuộc? 
Em nhìn đi, chông gai còn phía trước 
Em thấy không, bao đứa trẻ không nhà 
Em nghe chưa, nước mắt của mẹ cha 
Không mạnh mẽ, ai chở che cho họ? 
Khóc đi em, rồi khi trăng sáng tỏ 
Nói với trăng rằng em đã hiểu lòng
Người hiểu trò đời là vở kịch buồn cười 
Buồn xong rồi, bây giờ mình tươi tiếp! 
Hoa để nở, chứ nào đâu để ép! 

Cô gái bản sao của chị ơi… Em thân yêu kiều diễm… 
“Chị thương em, cô gái nhỏ yếu mềm…” 

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019

Anh đã phải lòng em thế nào

anh đã phải lòng em thế nào? 
đã chìm trong mắt 
đã nôn nao 
trong chiều nắng nhạt gió thổi nhẹ 
lá vàng theo gió, lá lao xao 

đã ngơ ngẩn ngắm, ngơ ngẩn tiếc 
nụ cười ban sáng, khoé môi chiều 
hoàng hôn tắt nắng chợt bừng sáng 
môi nở hoa xinh, hoa liêu xiêu 

anh đã phải lòng em thế nào? 
đã vương nhung nhớ, đã thương yêu 
một trời mây trắng, mây hồng, bỏ 
chỉ bóng hình em đã thật nhiều... 

 ••• 

anh đã phải lòng em thế nào...

(Tuấn Nguyễn - The Gentlemen Club)