Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Thời hoa đỏ

Thời hoa đỏ
- Thanh Tùng -

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao 
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng 
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh 
Chẳng chịu cho lòng ta yên 

Anh mải mê về một màu mây xa 
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ 
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa 
Em hát một câu thơ cũ 
Cái say mê một thời thiếu nữ 

Mỗi mùa hoa đỏ về 
Hoa như mưa rơi rơi 
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi 
Như máu ứa một thời trai trẻ 

Hoa như mưa rơi rơi 
Như tháng ngày xưa ta dại khờ 
Ta nhìn sâu vào mắt nhau 
Mà thấy lòng đau xót 

Trong câu thơ của em 
Anh không có mặt 
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết 
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc 
Em không đi hết những ngày đắm say 

Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ 
Không cho ai có thể lạnh tanh 
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ 
Như vết xước của trái tim 

Sau bài hát rồi em lặng im 
Cái lặng im rực màu hoa đỏ 
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em 
Sau bài hát rồi em như thể 
Em của thời hoa đỏ ngày xưa 
Sau bài hát rồi anh cũng thế 
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

Huyền thoại trong tay anh

Huyền thoại trong tay anh
(Phạm Anh)

Ngày xưa Trọng Thủy nắm tay Mỵ Châu thế nào? 
Mà Cổ Loa chìm trong dâu bể 
Con gái ngàn năm vẫn khờ dại thế, 
Hóa kiếp ngọc trai còn đau đáu một cuộc tình. 


Người ta có thể cầm tay nhau băng qua cuộc tử sinh, 
Hoặc có thể mất nhau vì nắm tay không đủ chặt, 
Khi Opether cố giữ người yêu đừng tan biến mất 
Mở tay ra chỉ còn thấy một chút hư không. 

Có một lần sau tất cả những chờ mong, 
Anh đã nắm tay em đặt tình yêu vào đó. 
Kể từ đó Promether mang lửa. 
Xuống trần gian sưởi ấm trái tim người. 


Em lang thang suốt một cuộc đời 
Lạnh như mùa đông vô tình như gió 
Vẫn rải lông ngỗng bằng lá thu rực đỏ 
Để nhớ đường về tìm lại một bàn tay!