Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017

Thơ Hàn Mặc Tử

Những bài thơ dưới đây đều của Hàn Mặc Tử.


Một miệng trăng

Cả miệng ta trăng là trăng
Cả lòng ta vô số gái hồng nhan
Ta nhả ra đây một nàng 

Cho mây lặng lờ, cho nước ngất ngây
Cho vì sao rụng xuống mái rừng say
Gió thổi rào rào như lá đổ
Suối gì trong trắng vẫn đồng trinh
Bóng ai theo dõi bóng mình
Bóng nàng yêu tinh 
Nhịp cười như tiếng vỡ pha lê

Thưa, tôi không dám say mê
Một mai tôi chết bên khe Ngọc Tuyền
Bây giờ tôi dại, tôi điên
Chấp tay tôi lạy cả miền không gian

Hẹn tôi tảng sáng đi tìm mộng
Mộng còn lưởng vưởng bến xa mơ
Tiếng gà gáy rung trăng đầu hạ
Tôi hoảng hồn lên, giận sững sờ



------------
Trăng tự tử

Lòng giếng lạnh! Lòng giếng lạnh 
Sao chẳng một ai hay 
Nghe nói mùa thu náu ở chỗ này 
Tất cả âm dương đều tụ họp 
Và ta ưng mây ngừng lại ở nơi đây 
Để nghe, à để nghe 
Bao giờ bí mật đêm thời loạn 
Bao giọng buồn thương gió đã thề 
Bao lời ai oán của si mê 
Mà trai gái tự tình bên miệng giếng 
Miệng giếng há ra 
Nuốt ực bao la 
Nuốt vì sao rơi rụng 
Loạn rồi! Loạn rồi, ôi giếng loạn 
Ta hoảng hồn, hoảng vía, ta hoảng điên 
Nhảy ùm xuống giếng vớt trăng lên.


---------------
Những giọt lệ

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi? 
Bao giờ tôi hết được yêu vì, 
Bao giờ mặt nhật tan thành máu 
Và khối lòng tôi cứng tựa si? 

Họ đã xa rồi khôn níu lại, 
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa... 
Người đi, một nửa hồn tôi mất, 
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ. 

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu? 
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu? 
Sao bông phượng nở trong màu huyết, 
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?



-------------------------
Trăng vàng Trăng ngọc

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng! 
Ai mua trăng tôi bán trăng cho 
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò... 
Bao giờ đậu trạng vinh quy đã 
Anh lại đây tôi thối chữ thơ. 


Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng. 
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng 
Tôi nói thiệt, là anh dại quá: 
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang. 



Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! 

Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi 

Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi 

Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi 
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời 
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!


-----------------
Đây thôn Vĩ Dạ

Sao anh không về chơi thôn Vĩ? 
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên. 
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc 
Lá trúc che ngang mặt chữ điền. 

Gió theo lối gió, mây đường mây, 
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay... 
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó, 
Có chở trăng về kịp tối nay? 


Mơ khách đường xa, khách đường xa 
Áo em trắng quá nhìn không ra... 
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh 
Ai biết tình ai có đậm đà?



----------------
Mùa xuân chín

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan, 
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. 
Sột soạt gió trêu tà áo biếc, 
Trên giàn thiên lý: Bóng xuân sang.


Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời 
Bao cô thôn nữ hát trên đồi; 
- Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, 
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi...


Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, 
Hổn hển như lời của nước mây, 
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc, 
Nghe ra ý vị và thơ ngây...


Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, 
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng: 
- “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc 
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?"