Thứ Hai, 27 tháng 9, 2021

Trường An mười hai canh giờ

 “Nhữ Năng à, ngươi có từng leo lên đỉnh tháp Đại Nhạn vào tầm tiết Cốc Vũ chưa?”

“Ở đó có một chú tiểu trông tháp, ngươi cho chú nửa xâu tiền là có thể lén leo lên đỉnh tháp, ngắm trọn mẫu đơn ở Trường An. Chú tiểu chưa bao giờ tiêu xài lung tung số tiền dành dụm được, thường lén mua cá sông cho mèo con ở bên chùa Từ Ân ăn.”     

“Trong phường Thăng Đạo có một ông lão người Hồi Hột chuyên làm bánh tất la, hạt vừng ông ấy chọn rất lớn, nên mùi bánh lúc mới ra lò thơm phức. Trước kia ta làm sai nha, sáng sớm ngày ra chạy tới canh ở cổng phường, vừa mở cổng là mua ngay mấy cái. Còn có cơm củ niễng của chùa Phổ Tế, mồng một và mười lăm mới có thể ăn được, các hòa thượng lén thêm mỡ lợn, hương vị thật sự không tồi.”

“Arroyo ở chợ Đông là một tay giỏi thuần hóa lạc đà, ước mơ cả đời của hắn là gầy dựng sản nghiệp ở phường An Ấp, lấy vợ sinh con, hoàn toàn cắm rễ tại Trường An. Trong phường Trường Hưng có một nhạc công Thái Thường họ Tiết cư trú, người Lư Lăng, mỗi khi nửa đêm trời trong không mây, ắt đến trên cầu Thiên Tân thổi sáo, chỉ để mượn ánh trăng gột rửa tiếng sáo, ta đã che đậy chuyện vi phạm lệnh cấm đi đêm tận mấy lần cho y. Còn có một vũ cơ sống ở phường Sùng Nhân, tên Lý Thập Nhị, tràn trề hoài bão muốn sánh vai với Công Tôn Đại Nương năm xưa. Nàng luyện múa đến nỗi gót chân bị cọ xát trầy rách, phải dùng lụa đỏ bó lại. À, đúng rồi, vào lễ Vu Lan lúc thả đèn, khắp sông đều là ánh nến. Nếu ngươi đi men theo kênh Long Thủ thì sẽ thấy một bà cụ mù rao bán thuyền giấy gấp sẵn dọc con kênh, nói là gom góp sắm cây trâm đồng cho cô cháu nội, nhưng ta biết, cháu gái của bà đã chết vì bệnh từ lâu.”

“Ta làm Bất Lương Soái chín năm ở thành Trường An, hằng ngày người ta tiếp xúc đều là dân chúng như thế, hằng ngày chuyện ta mắt thấy tai nghe đều là cuộc sống như thế. Đối với các quan to quyền quý, những người này nhỏ bé không đáng kể, những chuyện này càng rất đỗi bình thường, song đối với ta, đây mới là thành Trường An đầy sức sống, không bị quái vật nuốt mất. Ở bên cạnh họ, ta mới cảm thấy mình còn sống.”

“Nếu để người Đột Quyết thực hiện được âm mưu, thì kẻ mất mạng đầu tiên chính là những người như thế. Để những con người nhỏ bé này được sống cuộc sống bình thường, ta sẽ làm hết sức mình. Thứ ta muốn bảo vệ, là Trường An như thế - Ta nói vậy, ngươi có hiểu được không?”

(Trường An mười hai canh giờ | Mã Bá Dung)

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2021

Còn chút gì để nhớ

 Còn chút gì để nhớ

Vũ Hữu Định

phố núi cao phố núi đầy sương
phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
anh khách lạ đi lên đi xuống
may mà có em đời còn dễ thương

phố núi cao phố núi trời gần
phố xá không xa nên phố tình thân
đi dăm phút đã về chốn cũ
một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng

em Pleiku má đỏ môi hồng
ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
nên mắt em ướt và tóc em ướt
da em mềm như mây chiều trong

xin cảm ơn thành phố có em
xin cảm ơn một mái tóc mềm
mai xa lắc bên đồi biên giới
còn một chút gì để nhớ để quên


Thứ Năm, 16 tháng 9, 2021

những bài hát về thành phố sương

không nhắc đến tên nơi đó, mà như dành tặng nơi đó, nắng, gió, mưa, sương.. bằng lời và giai điệu, trong những nốt nhạc, và khoảng trống giữa những nốt nhạc: một nơi chốn hiện lên, nơi niềm vui thì êm đềm, trong trẻo, mà nỗi buồn, nếu có, cũng chỉ bảng lảng, nếu không muốn nói là dịu dàng. 

những nhạc sĩ hoá ra đều quen thuộc, tài năng, và viết lời cực-kỳ, cực-kỳ hay, đúng là trong thơ có nhạc, trong nhạc có thơ, nghe mà sướng cái lỗ tai hihi

Phố mùa đông

nhạc sĩ Bảo Chấn, ca sĩ Lê Hiếu

Phố sương mù, phố chưa lên đèn
Núi quanh đồi nhớ mùa trăng cũ
Từng dốc phố quấn quanh núi đồi
Vẫn đi tìm bóng trăng lẻ loi.
Tháng mưa về, tiếng mưa ru hời
Phố bên đồi đứng chờ em tới
Hồ xanh thẳm trong mưa buồn rơi
Tiếng em cười nói quanh đời tôi.
Mai tôi sẽ rời xa núi đồi
Sẽ mang theo hương đêm ngày cũ
Lời tôi hát đồi núi trập trùng
Có đôi khi nhớ thiên đường xưa.
Mai tôi sẽ rời xa kỷ niệm
Sẽ mang theo ánh trăng ngày thơ
Tình em có hằn vết son buồn
Khép đôi môi câu hát vô thường.
Lối em về rẽ ngang phố chợ
Lũ thông già vẫn rì rào nhớ
Vì em đã mang theo ngày thơ
Ánh trăng về giữa đêm mộng mơ.

—————
Thị trấn
nhạc sĩ Quốc Bảo, ca sĩ Từ Hiền Trang

Thị trấn trong lòng tay là nơi em ra đời
Chiều nghiêng con dốc nghiêng tràn lên vai êm ái
Lấp lánh mặt trời giữa núi cùng đồi
Mặt người lặng lẽ vẫn thấy quen thật quen

Em đi núi đứng nhìn theo
Em đi phố khép màn chiều
Nhà vắng tiếng nói tiếng hát
Bâng khuâng chờ em

Ơi phố xá của em
Mùi cà phê thơm thật mềm
Và chiếc hôn dài tiễn đưa

Thị trấn êm đềm kia là nơi em quay về
Nhà thưa phố vắng bao mùa đi qua không khép
Vẫn có bè bạn vẫn có hò hẹn
Một thời nhỏ bé với chiếc hôn đầu tiên

Đêm qua em nằm mơ đi lạc trong núi
Cơn mưa đêm xa nhà thường là lạnh lắm
Nước mắt em nhòa 1 vùng mơ..

——————
Suối và cỏ
nhạc sĩ Dương Thụ, ca sĩ Nguyên Thảo

Có mây trôi trên đèo nắng 
Có thông reo trong rừng vắng 
Có hoa thơm trên đồi cỏ xanh 
Ngậm sương sớm long lanh. 

Chốn cao nguyên xa vời đó 
Núi ôm mây xanh mờ dốc phố 
Sống trong tôi tâm hồn mộng mơ 
Để mãi mãi ngây thơ. 

Lắng nghe tôi lời cỏ hát 
Lắng nghe tôi hát lời suối hát 
Suối trong veo róc rách rừng sâu. 

Rất non say tâm hồn tôi hát 
rất trong xanh, suối nguồn tươi mát 
Suối long lanh hát với cỏ xanh. 

Chốn cao nguyên xa vời đó 
Núi ôm mây xanh mờ dốc phố 
Suối trong veo ôm đồi cỏ non tơ 
Để tôi mãi mộng mơ.

——————
Thành phố sương
nhạc sĩ Việt Anh, ca sĩ AC&M

Tôi chết trong em bao giờ 
Mỗi sớm sương bay thành phố mơ 
Nỗi nhớ lang thang chiều mùa đông 
Mùa đông dài đến vạn ngày. 

Đong mãi cơn đau tôi dài 
Mưa gió đi ngang vùng mắt ai 
Tôi vẫn say như ngày em xa 
Cạn mưa rồi đến ngày tàn. 

Như khói bay vòng những chiều nắng phai 
Mùa thu xếp áo gió cuốn then cài 
Mưa nắng hai mùa hai mùa nhớ quên 
Em đã xa xôi những muôn trùng mây. 

Bên núi bên đồi ôi thành phố sương 
Lời ca rũ lá mưa xóa mưa nhoà 
Mưa xóa mưa nhoà trăng vàng cút côi 
Em đã mây trôi những muôn trùng xa. 

Biển khơi phía sau người không ngoái lại 
Chỉ có sương chan hòa ban mai 
Tôi đi tìm đời tôi những chuyến xe 
Đi cho trọn trời đất xót xa.

———————-
Nghe mưa
nhạc sĩ Dương Thụ, ca sĩ Nguyên Thảo

Rừng thông xanh rất xanh 
Hạt mưa cũng rất xanh 
Mùa thu khoác áo mưa xanh mát lạnh 

Rừng thông cũng biết anh 
Hạt mưa cũng biết anh 
Mùa thu cũng biết anh thật nhẹ nhàng 

Và mưa rơi cứ rơi 
Mùa thu vui vẫn vui 
Rộn ràng nghe trái tim 
Hát nên lời 

Rừng thông nói với em 
Hạt mưa nói với em 
Mùa thu nói với em 
Về nụ cười của anh 

Mưa xôn xao mái hiên 
Mưa long lanh trắng đêm 
Vây quanh em mùa thu dịu êm 

Nghe thông reo rất xa 
Nghe mưa đi rất xa 
Nghe trong em mùa thu bao la..