"Tôi thấy hứng thú với việc quan sát người khác, cũng như những bức ảnh không sắp đặt. Tôi, đôi khi muốn thành kẻ vô hình nhấm nháp thứ gì ấm nóng như trà, cay cay như rượu, hay lạnh tê như một viên kem bạc hà, ngồi nơi sân ga nhìn những chuyến tàu và những con người trên đó. Nhưng quả thật, tôi bắt đầu thấy sợ cái viễn cảnh mình mãi mãi là một kẻ vô hình ngồi ở sân ga...
From me, not so long time ago"
(rodent)
---
"Mùa thu đến bên chậu hoa héo
Anh không nhớ HN có gì làm em vấn vương mùa thu.
Chỉ nhớ, một đêm nào đó trong khoảng thời gian dài chúng ta quen nhau, anh đã chở em đi chơi rất khuya, để tìm ra ngọn ngành mùi hoa sữa trong bài hát nổi tiếng.
Đường Nguyến Du lúc 12 giờ đêm. Thế mà ta tìm được những gì nhỉ? Có mùi cà phê, quẩy nướng, nước hoa và một ít khói xăng xe máy.
Anh đi, cô bé nào đặt trên status, "Nhớ mùi hoa sữa".
Có lẽ là của người khác.
Anh không thấy nhớ mùa thu, anh không còn thấy mình lãng mạn.
Anh xa HN đã lâu lắm rồi. Trung thu cũng chỉ còn là vệt sáng mờ, khác nào cái đèn lồng nhựa treo trong siêu thị.
Không có cốm, không có bưởi. Không có hồng ngâm cũng không có bàn tay người tỉa quả, sắp muối chanh.
Mùa thu nhẹ nhàng như một chiếc khăn voan. Kẻ lạnh sẽ không quàng, người quàng không hiểu vì sao mình vẫn lạnh."
(DuongC3)
---
Rồi em thản nhiên khóc
thản nhiên cười...
Em thản nhiên buồn
thản nhiên vui...
(become)
---
Chả là dạo này mình rất hay buồn. Mà buồn thì mình lại thích ăn. Cơ khổ cái thân mình...
Chả là mình rất thích uống rươu, cơ mà giờ lại phải hạn chế, vì tương lai, thế mới khổ
Chả là mình vẫn tơ tưởng đến mấy chàng, hè hè, cơ khổ!!!!!!!!!
(Snickers)
---
Dạo này mình ăn phàm uống tục nên thành ra hay buồn.
Ăn nhiều thì buồn nặng, uống vào thì buồn nhẹ...
(virusHiV)
---
Tắt đèn. Nằm dài trên phản. Nghe Rachmaninov. Người rã rời như muốn tan thành nước. Một ngõ vắng, một bóng mát, một mảnh sân đẫm nắng, một sự cô đơn may mắn.
(vukhuc_thangba)
Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010
Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010
Giới hạn của nghệ thuật.
Giới hạn của nghệ thuật.
-Eduardo Galeano-
Đó là trận đánh dài nhất trong nhiều trận đánh ở Tuscatlán hay ở bất cứ nơi nào khác của xứ El Salvador. Trận đánh bắt đầu vào lúc nửa đêm khi những quả lựu đạn đầu tiên rơi xuống sườn đồi, và trận đánh đã kéo dài suốt đêm ấy cho đến chiều hôm sau. Quân đội tuyên bố Cinquera là thị trấn bất khả xâm nhập. Phe du kích đã tấn công bốn đợt, và cả bốn đợt đều thất bại. Đến đợt thứ năm, khi họ thấy quân đội kéo lá cờ trắng lên nóc tổng hành dinh, họ bắn súng lên trời để ra hiệu mừng chiến thắng.
Julio Ama, người đã chiến đấu và chụp ảnh cuộc tấn công, bắt đầu đi lang thang trên những đường phố. Tay anh cầm một cây súng, và cổ anh quàng một máy chụp ảnh chứa đầy phim để sẵn sàng bấm. Anh đi qua những con đường đầy bụi bặm để tìm hai anh em sinh đôi. Hai anh em sinh đôi ấy là hai người sống sót cuối cùng trong ngôi làng trước kia đã bị quân đội huỷ diệt. Đó là hai đứa con trai mười sáu tuổi. Chúng thích cùng chiến đấu bên cạnh Julio, và giữa những đợt chạm súng anh dạy chúng đọc chữ và chụp ảnh. Trong sự hỗn loạn của trận đánh đêm hôm qua, Julio đã để lạc mất hai anh em sinh đôi ấy và bây giờ anh không thể tìm thấy chúng giữa những người sống và những người chết.
Anh bước qua công viên. Tại một góc đường bên cạnh nhà thờ, anh bước vào một con hẻm. Và ở đó, rốt cuộc, anh tìm thấy chúng. Một đứa đang ngồi trên mặt đất, lưng dựa vào tường. Đứa kia nằm ngang trên đầu gối của người anh em sinh đôi, thân xác đẫm máu. Dưới chân của chúng là hai cây súng xếp chéo vào nhau theo hình chiếc thập giá.
Julio đến gần — có lẽ anh nói lẩm bẩm một điều gì đó. Người anh em sinh đôi còn sống không thốt ra một lời, cũng không nhúc nhích. Nó vừa hiện hữu vừa không hiện hữu ở đó. Đôi mắt nó mở trừng trừng nhưng không nhìn thấy gì nữa, tia mắt như lạc vào một nơi nào khác, vào hư vô, và khuôn mặt không một giọt nước mắt của nó diễn tả cả một cuộc chiến, cả một nỗi đớn đau.
Julio đặt cây súng xuống đất và cầm lấy chiếc máy ảnh. Anh lên phim, tính quang độ và khoảng cách trong một chớp mắt, và nhắm. Hình ảnh hai anh em sinh đôi ở ngay giữa ống nhắm, bất động, cắt nét hoàn hảo trên bức tường lốm đốm những lỗ đạn mới tinh.
Julio sắp bấm được tấm ảnh đẹp nhất của đời mình, nhưng ngón tay của anh từ chối. Julio thử bấm lại, rồi bấm lại, nhưng ngón tay của anh vẫn không cử động. Rồi anh hạ máy xuống, không thể bấm được một tấm ảnh nào, và lặng lẽ ra đi.
Chiếc máy ảnh, hiệu Minolta, đã chết trong một trận đánh khác, chết đuối dưới cơn mưa, một năm sau đó.
---
mình hiểu cảm giác này. mình hiểu cảm giác khi đôi khi phải cất chiếc máy ảnh đi. những lần đó đều nghe thấy tiếng nói của trái tim rất rõ ràng. nói rằng có thể nhìn. có thể cảm nhận. nhưng đừng bấm.
đó là khi đứng trước những điều hết sức riêng tư. dù đẹp đẽ vô cùng hay đớn đau bất tận.
không thể lưu giữ bằng vật chất.
-Eduardo Galeano-
Đó là trận đánh dài nhất trong nhiều trận đánh ở Tuscatlán hay ở bất cứ nơi nào khác của xứ El Salvador. Trận đánh bắt đầu vào lúc nửa đêm khi những quả lựu đạn đầu tiên rơi xuống sườn đồi, và trận đánh đã kéo dài suốt đêm ấy cho đến chiều hôm sau. Quân đội tuyên bố Cinquera là thị trấn bất khả xâm nhập. Phe du kích đã tấn công bốn đợt, và cả bốn đợt đều thất bại. Đến đợt thứ năm, khi họ thấy quân đội kéo lá cờ trắng lên nóc tổng hành dinh, họ bắn súng lên trời để ra hiệu mừng chiến thắng.
Julio Ama, người đã chiến đấu và chụp ảnh cuộc tấn công, bắt đầu đi lang thang trên những đường phố. Tay anh cầm một cây súng, và cổ anh quàng một máy chụp ảnh chứa đầy phim để sẵn sàng bấm. Anh đi qua những con đường đầy bụi bặm để tìm hai anh em sinh đôi. Hai anh em sinh đôi ấy là hai người sống sót cuối cùng trong ngôi làng trước kia đã bị quân đội huỷ diệt. Đó là hai đứa con trai mười sáu tuổi. Chúng thích cùng chiến đấu bên cạnh Julio, và giữa những đợt chạm súng anh dạy chúng đọc chữ và chụp ảnh. Trong sự hỗn loạn của trận đánh đêm hôm qua, Julio đã để lạc mất hai anh em sinh đôi ấy và bây giờ anh không thể tìm thấy chúng giữa những người sống và những người chết.
Anh bước qua công viên. Tại một góc đường bên cạnh nhà thờ, anh bước vào một con hẻm. Và ở đó, rốt cuộc, anh tìm thấy chúng. Một đứa đang ngồi trên mặt đất, lưng dựa vào tường. Đứa kia nằm ngang trên đầu gối của người anh em sinh đôi, thân xác đẫm máu. Dưới chân của chúng là hai cây súng xếp chéo vào nhau theo hình chiếc thập giá.
Julio đến gần — có lẽ anh nói lẩm bẩm một điều gì đó. Người anh em sinh đôi còn sống không thốt ra một lời, cũng không nhúc nhích. Nó vừa hiện hữu vừa không hiện hữu ở đó. Đôi mắt nó mở trừng trừng nhưng không nhìn thấy gì nữa, tia mắt như lạc vào một nơi nào khác, vào hư vô, và khuôn mặt không một giọt nước mắt của nó diễn tả cả một cuộc chiến, cả một nỗi đớn đau.
Julio đặt cây súng xuống đất và cầm lấy chiếc máy ảnh. Anh lên phim, tính quang độ và khoảng cách trong một chớp mắt, và nhắm. Hình ảnh hai anh em sinh đôi ở ngay giữa ống nhắm, bất động, cắt nét hoàn hảo trên bức tường lốm đốm những lỗ đạn mới tinh.
Julio sắp bấm được tấm ảnh đẹp nhất của đời mình, nhưng ngón tay của anh từ chối. Julio thử bấm lại, rồi bấm lại, nhưng ngón tay của anh vẫn không cử động. Rồi anh hạ máy xuống, không thể bấm được một tấm ảnh nào, và lặng lẽ ra đi.
Chiếc máy ảnh, hiệu Minolta, đã chết trong một trận đánh khác, chết đuối dưới cơn mưa, một năm sau đó.
---
mình hiểu cảm giác này. mình hiểu cảm giác khi đôi khi phải cất chiếc máy ảnh đi. những lần đó đều nghe thấy tiếng nói của trái tim rất rõ ràng. nói rằng có thể nhìn. có thể cảm nhận. nhưng đừng bấm.
đó là khi đứng trước những điều hết sức riêng tư. dù đẹp đẽ vô cùng hay đớn đau bất tận.
không thể lưu giữ bằng vật chất.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)