Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

Tự tình phố

Tự Tình Phố

Khương Hà

Em cõng chiều vàng đi đâu
hỡi gót chân của nắng?
Phố mùa đông phố rất trầm ngâm
Vội gì em ! Theo ta này, chậm chậm
Trút xiêm y treo nắng lại trên đồi

Ta sẽ nhắn ngàn lau phơ phất trắng
Khe khẽ giùm kẻo gió cuốn em đi...

Phố mùa đông phố tím lưu ly
Em có khóc cho một lần gặp gỡ?
Ta nghe từ tình sử xa xưa
Nắng thủy tinh nên nắng thường dễ vỡ!

Ta sẽ dặn rừng thông đừng kể nữa
Gợi gì phút chia ly!

Thế rồi em cũng đi
Dẫu biết vậy nhưng làm sao khác được
Ta nghiêng chén cho chiều buồn đổ xuống
Phố thênh thang giấc mộng hoang đường...

Về với dốc ngồi nghe chiều khép cửa
Những buồn vui theo gió cuốn lên trời
Ơi nước mắt ở lưng chừng nỗi nhớ
Trăm cơn say xin đổi một trận cười !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét