Nữ ma đầu của tôi.
Đình Hòa.
Mẹ mất sớm nên tớ sống với bố. Hồi đó tớ ốm yếu hoài vì đau phổi. Bố tớ là nhân viên ngân hàng. Năm 11 tuổi, tớ theo bố lên Đà Lạt. Sáng đầu tiên đi học trường mới, tớ xỏ giày vải, mặc áo ấm, quàng cái khăn to xù quanh cổ, lảo đảo bước trên triền dốc đến trường. Một con nhỏ trùm áo liền mũ chạy sượt qua. Sáng cao nguyên giá rét. Tớ vừa thở khó nhọc vừa lê bước, đôi mắt kính phủ mờ hơi nước.
Đám bạn mới lạnh nhạt. Giờ ra chơi, đám con trai chạy đâm sầm vào tớ, hất tớ ngã văng ra sân. Cả bọn cười rộ. Đang mò mẫm tìm mắt kính, tớ bỗng nghe phía trên vang lên một giọng con gái: "Ê, sao tụi nó ăn hiếp mày vậy?" "Mình không biết đâu..." - Tớ rên rỉ. Một bàn tay mạnh mẽ tóm cổ áo tớ, lôi lên, trả lại kính. Chính là con bé mặc áo trùm liền mũ ban sáng. Đôi mắt lạnh lẽo hơi nheo lại: "Đừng như mèo ướt nữa. Có nhỏ Sa đây, khỏi đứa nào dám đụng tới mày!".
Ít lâu sau, tớ hiểu Sa không khoác lác. Dù là con gái, nó không ngại lao vào các cuộc chiến đấu. Dũng mãnh và lì lợm, nó luôn giành phần thắng. Vài đứa gọi lén Sa là... nữ ma đầu!
Trong giờ, khi tớ đọc bài, nếu đứa nào cả gan cười vì giọng tớ lạ tai, tức khắc bị Sa dùng dây chun bắn đạn giấy. Một đứa gọi tớ là "bốn mắt", liền bị Sa thụi vài quả vào bụng.
- Tại sao chúng nó không ưa hai đứa mình vậy? - Tớ rầu rĩ.
Sa tỉnh rụi:
- Vì bố mày làm ngân hàng. Chúng nó nghĩ chắc nhà mày giàu lắm. Mày đi học, khăn áo lùm xùm trông thấy ghét. Ở đây ai cũng nghèo mà. Còn tao không để ai ăn hiếp mình, nên cũng bị ghét nốt.
Tôi hít một hơi dài, nín thinh. Trên đoạn đường dốc về nhà, Sa bước phăm phăm. Có hôm tớ mệt quá, ngồi trên gốc cây gãy, thở hổn hển. Nó lấy khuỷu tay thúc vào lưng tớ, cộc cằn: "Sao yếu quá vậy!". Tớ loạng choạng thêm vài bước rồi ngã vật ra, lăn lông lốc trên triền dốc. Nhanh thoăn thoắt, Sa xốc tớ lên lưng, hì hụi cõng về ngôi nhà trên đồi. Nó mở ổ khóa bằng một cái căm xe đạp bẻ cong. Loay hoay một lúc, nó đã nấu nước nóng cho tớ uống thuốc.
- Tủ thuốc nhà mày đầy nhóc - Sa tò mò - Mày bị bịnh gì vậy, Hòa?
- À, mình bị đau phổi - Tớ nói khẽ - Nhưng Sa đừng nói ai biết bí mật này nha!
- Không đâu! - Sa kêu lên. Đột ngột nó kéo tay áo, để lộ vết sẹo dài - Tao cũng có bí mật cho mình mày biết. Hồi đó tao ăn trộm trái cây trong chợ, bị rượt, té thành sẹo đó.
- Ăn trộm à? - Tớ thảng thốt.
- Hồi nhỏ thôi. Giờ hết rồi. Tao là dân chợ mà! - Sa khịt mũi.
Một điều gì mơ hồ chen vào giữa tớ và Sa. Dần dần, tớ tìm cách kết thân vài thằng bạn cùng lớp. Một đứa ra điều kiện: "Cậu phải nghỉ chơi nhỏ Sa trước!". Tớ nghĩ rất lung. Hôm ấy, chạy qua chỗ tớ đứng, Sa dừng lại, chìa ra một mẩu khoai nướng. Tớ lắc đầu.
- Sao vậy? - Sa nheo mắt, hỏi luôn.
- Vì bạn không tốt. - Tớ lùi lại, cảm nhận tia nhìn thôi thúc của mấy đứa bạn mới.
- Bằng chứng đâu? - Giọng Sa khàn khàn.
- Vết sẹo trên tay bạn ấy! - Tớ lí nhí. Tụi bạn cười rồ lên.
Sa không nhìn tớ nữa. Cái niềm chơi với tụi mới rồi phai nhạt. Đôi lúc, tớ nghĩ Sa giống như ngọn lửa nóng đáng ngại, nhưng đã che chở sưởi ấm tớ những ngày lạnh giá đầu tiên trên cao nguyên, chẳng kể tớ là ai. Một hôm, tách khỏi đám bạn, tớ đứng chờ Sa trước cổng trường, để nói: "Cho mình xin lỗi. Tụi mình lại bạn thân, được không?". sa bước đi, như không nghe gì. Chợt nó ngoảnh lại, nhìn thẳng vào tớ: "Có những thứ làm mất rồi không lấy lại được đâu!". Tôi đã đánh mất nữ ma đầu của tôi vĩnh viễn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét