Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Photobucket
Ảnh: Kền kền chờ đợi - Kevin Carter (1994)


0. Hand: Được trao giải Pulitzer 1994, bức ảnh ghi lại khoảnh khắc một em bé ở Sudan sắp chết đói đang cố lết về phía trại phân phát lương thực của Liên Hợp Quốc cách đó khoảng một km. Cách đó không xa, một con kền kền đang chờ em bé chết để ăn thịt. Bức ảnh khiến cả thế giới bàng hoàng.

Không ai biết điều gì xảy ra với em bé sau đó. Cả nhiếp ảnh gia cũng không biết bởi anh rời đi ngay sau khi chụp ảnh. Nhiều người lên án sự lạnh lùng sau ống kính của tác giả. Ba tháng sau khi chụp bức ảnh này, nhà nhiếp ảnh Kevin Carter đã tự tử vì trầm cảm.



1. Giàng: Mình nhớ tranh cãi về hành động của Kevin đã là một đề tài lớn trên nhiều phương tiện, nhiều diễn đàn. Bởi thay vì chạy đến cứu đứa bé, Kevin dừng lại và chờ một khoảnh khắc phù hợp nhất để nháy pô ảnh, mà ông biết sẽ tác động đến hàng triệu người khác trên thế giới.

Việc anh không cứu đứa bé trước khi chụp ảnh, để không phá bỏ không gian (bao gồm con chim, sự yếu đuối của bé, xác xơ của đồng cỏ...vv) là có thể hiểu được. Điều khó hiểu thật sự là tại sao Kevin lại rời đi ngay sau khi chụp bức ảnh, và dằn vặt gì khiến ông tự tử ba tháng sau đó?


2. Gaup: Đây là một thứ truyền khẩu dai dẳng nhưng không chính xác. Có thể dễ dàng kiểm tra là chú này chụp ảnh tháng 3/93 và tự sát tháng 7/94 - ba tháng sau khi đoạt giải Pulitzer cho bức ảnh này thì đúng.

Thêm nữa, nhiều người được bảo và thích nghĩ rằng chú này tự sát vì day dứt về cách chụp bức ảnh này. Link wikipedia

http://en.wikipedia.org/wiki/Kevin_Carter

cho thấy cái suicide note viết:

"I am depressed ... without phone ... money for rent ... money for child support ... money for debts ... money!!! ... I am haunted by the vivid memories of killings and corpses and anger and pain ... of starving or wounded children, of trigger-happy madmen, often police, of killer executioners...I have gone to join Ken if I am that lucky."[4]

"Tớ trầm cảm...không có điện thoại...không có tiền trả tiền nhà....tiền trả tiền nuôi con....tiền trả nợ...tiền nói chung!!!....Tớ bị ám ảnh bởi những hồi tưởng rõ ràng về giết chóc và xác chết và sự tức giận và đau đớn....về trẻ em bị thương bị đói....bởi những kẻ điên dễ bị kích động, thường là cảnh sát, về những tên đao phủ sát nhân...tôi đã đi gặp Ken nếu tôi may mắn thế."

Như thế bức ảnh trên nếu phải thì chỉ là một phần nguyên nhân chú ấy tự sát.

Xem thêm link wiki để thấy đứa bé không nhất thiết là bị ở trong tình trạng gần chết như bức ảnh và truyền thông muốn chúng ta nghĩ.


3. thansammic21: Theo thông tin các anh ở thông tấn xã zue nan, thằng bé sống tiếp nhưng chỉ được khoảng một tuần!

Lúc đó nó thực sự đói gần chết, thằng pv không đi tác nghiệp một mình, ai đó đi cùng đã cứu cháu bé, nhưng rồi nó chết, không phải chú pv tự kể lại hoàn cảnh chụp được bức ảnh mà chính lời đồn đại bắt chú phải tự thú.

Em các bác nghĩ sau khi chụp được shot đó, chú pv bắt đầu nghĩ ngay đến Pulitzer, lâng lâng như say rượu đé.o hơi đâu mà thương hại. Cảm giác hối lỗi chắc chỉ có sau khi đạt giải và bị dư luận lên tiếng, cái này gần với sự cay đắng hơn.


4. Gaup: Mic đọc post vừa rồi của anh có vẻ không hiểu, mic cũng không đọc cái link wiki nữa - anh đoán có lẽ tiếng Anh chuối. Vậy để anh tóm tắt lại.

(1) Đứa bé đó theo lời chú Kevin và New York Times trích lại thì là đang lết về phía trạm phát đồ ăn cách đó khoảng 1km và đang dừng lại nghỉ. Con kền kền kia theo lời các chú đó thì đang chờ đứa bé chết để ăn thịt. Sau khi ảnh được đăng, do có nhiều người hỏi han là số phận đứa bé kia ra sao thì New York Times trả lời là đứa bé đó có đủ sức để đi tiếp về trạm kia và không có thông tin nào khác về số phận của nó.

Mấy bạn thông tấn xã nói là sống thêm được một tuần là ba hoa bốc phét. Không ai biết gì về việc này cả.

(2) Bức ảnh không nhất thiết là bức tranh toàn cảnh. Có thể nó đã là một sự trích dẫn không đầy đủ khỏi văn cảnh/hoàn cảnh. Nói cách khác, khung hình cho người xem cảm giác chỉ có con kền kền, đứa bé, và nhiếp ảnh gia. Trên thực tế có thể có nhiều đứa bé khác, nhiều người khác nữa, kể cả cha mẹ đứa bé đứng xung quanh - và là một khung cảnh tương đối bình thường dẫn tới việc nhiếp ảnh gia tiếp cứu đứa trẻ là không cần thiết. Bức ảnh đã được bóc tách ra khỏi hoàn cảnh của nó theo kiểu tôi cảm thấy nhục khi cầm hộ chiếu Việt Nam và vì thế nhiều sự trách móc đổ dồn trách nhiệm vào người chụp ảnh. Đây là cái giá nhiếp ảnh gia phải trả để duy trì tính độc đáo của bức ảnh.

Trong link có nói tới một nhiếp ảnh gia khác đi cùng với Carter là người đã kể lại là bọn trẻ con bị bố mẹ bỏ xuống đất một vài phút trong khi cha mẹ lấy thực phẩm từ máy bay của UN mà Carter và người kia đã đi cùng tới. Nếu việc này đúng, đứa trẻ không bò đi đâu, và kền kền cũng không chờ để ăn thịt nó, hoàn cảnh thật của đứa bé bi đát nhưng là bình thường trong hoàn cảnh chung ở chỗ đó. Chỉ có cái tính kịch của khung hình tạo dựng kia ám ảnh chúng ta.


5. aosta: Nói chung vẫn chỉ là suy đoán. Tuy nhiên, tớ không nghĩ một người làm nghệ thuật, chụp được một tấm ảnh như thế lại là người vô tâm ngay sau đó.

"Nói nữa để làm gì, đã không còn lại gì" @nhạc chẻ


6. thansammic21: @Gấu: em chưa đọc cái link anh đưa, quan điểm của anh Gấu là đúng nhưng theo em nên đặt tư cách con người lên trên tư cách nhà báo. Trong mọi trường hợp, hành động thản nhiên nhìn một thằng trẻ con lê lết để cho vừa khung ảnh của chú phóng viên là bất nhân.


7. Gaup: Chưa chắc đâu Mic. Nếu như xung quanh có không phải 1 mà là 200 trẻ đều lê lết như thế, và không chỉ 1 mà là 1000 con chim như thế, và Mic là phóng viên ảnh được liên hiệp quốc mời đi thực tế ở Sudan chỉ có 30' để chụp ảnh ở điểm phát lương thực đấy thì liệu Mic sẽ chụp ảnh hay là đi ra bế (đứa nào trong số) 200 trẻ đấy và rồi đi đâu, làm gì?

Bức ảnh này có giá trị ở cái thông điệp sự bất hạnh của con người, sự cô độc của con người đối diện với nguy cơ, rủi ro, đau khổ. Chỉ cần lùi lại hai bước, zoom out một chút mà thấy thêm 10 người cùng cảnh ngộ như thế là sức thuyết phục của thông điệp sẽ giảm đi nhiều. Khi nhìn ảnh chỉ có một đứa trẻ, người xem thấy mình như phải có trách nhiệm nâng đỡ đứa bé, cái thiện tâm của mình bị kích thích cần phải nói, phải đưa tay ra. Nếu như thấy lố nhố mấy chục đứa trẻ và cha mẹ chúng nó đang giằng giật thực phẩm thì tự nhiên cái cảm giác trách nhiệm cá nhân đấy biến mất, vấn đề bỗng trở nên ở ngoài tầm với của người xem, nguyên nhân của nó bỗng trở nên phức tạp hơn nhiều khả năng giải quyết của mình và vì thế lúc đó mình không còn muốn dính dáng gắn bó gì cho nó nặng đầu.


8. em tên bông: Post này của Gấu là một enlightenment cho em bông, làm bông thấy chơi tnxm mang lại lợi lộc cho mình.


Những tranh luận trên được copy từ diễn đàn tnxm.net

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét