Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu 
(Bài Nhân Gian Thứ Nhất) 

Du Tử Lê

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Đôi mắt người hồ như biển đông 
Có mưa-tôi-cũ về ngang đó 
Tự buổi thiên đàng chưa lập xong 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Mái tóc người hồ như rừng cây 
Có mây che lối về cho lá 
Và những con đường thật riêng tây 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như vết thương 
Có đêm ngó xuống bàn tay lạnh 
Và chỗ em ngồi đã bỏ không 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như tấm gương 
Thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết 
Và bóng đo dài nỗi tủi thân 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như hạt sương 
Có bông hoa đỏ chiều tâm khúc 
Tôi thấy từ em: một quê hương 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như tiếng chim 
Theo cơn bão rớt về ngang phố 
Tôi học từ em: niềm lãng quên 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi có người hồ như ấu thơ 
Đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối 
Và thấy buồn như mẹ ở xa 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
Tôi biết người mang một nỗi buồn 
Biết ta cuối kiếp tim còn lạnh 
Cùng nỗi sầu bay đâu hư không 

 Ở chỗ nhân gian không thể hiểu 
tôi xin người sớm phục sinh tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét