"Khi cây hạnh nở hoa, cành cây trắng như tuyết nhẹ rung trong gió. Anh nhắc đến trong thơ, ngày xưa cùng bạn bè tụ tập dưới cây, uống rượu, thổi tiêu, thiếu niên mặc áo trắng sau đó qua đời. Cây hoa và tấm áo màu trắng dưới ánh trăng, cảnh tượng sôi nổi đẹp đẽ nhường nào đã không thể biết được. Rất nhiều năm sau, anh đi qua ngõ hẻm nơi đất khách xa xôi, đèn lồng của quán rượu chưa tắt. Anh đã trở thành người của một thời đại khác, không làm thơ, dễ uống say, chỉ đi xa.
Cảnh xuân dễ hoài phí, chi bằng sớm gặp nhau."
(Trích "Miên Không", An Ni Bảo Bối, Chi dịch)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét