Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

"Trái tim tôi thường hay tự đổ tuyết, chẳng cần chú ý thời tiết ra sao, nó toàn là đông cứng lại một cách đột ngột, chẳng thể nào thương lượng. 

Tôi hướng về phía thế giới phồn hoa, với một sự vắng mặt cố hữu. 

Tuyết lại bắt đầu rơi trong tim, tuyết chẳng có thanh âm nào lặng lẽ khoả lấp hết thảy, chôn vùi hoang mang, kiêu ngạo lẫn bi thương. 

Ngay trong lúc an tĩnh như thế này, thế giới đột nhiên trong trẻo và rõ ràng hơn. 

Cho nên, đừng vì tôi mà ưu sầu, tôi có vẻ đẹp của riêng mình, tim tôi chính là lại muốn bắt đầu … …"

Nguồn: Góc nhỏ của Cơ Mễhttp://gocnhocuacome.tumblr.com 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét