"..theo gió qua miền quê hoang vắng
cho tiếng dương cầm đêm chết lặng
em có nghe tình yêu tôi hát
khi nắng xôn xao trên hàng cây
đến bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi
chôn vùi nơi đó, bóng dáng em lặng câm
bao niềm hạnh phúc thật gần
giữa cuộc đời nhỏ nhoi
bao lần giông tố đã đi qua đời anh
bao hoàng hôn tím ngát rơi trên dòng sông
bao bình minh chói chang trên miền quê hương nắng gió
em có nghe tình yêu tôi hát
xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào.."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét