Thứ Hai, 27 tháng 9, 2021

Trường An mười hai canh giờ

 “Nhữ Năng à, ngươi có từng leo lên đỉnh tháp Đại Nhạn vào tầm tiết Cốc Vũ chưa?”

“Ở đó có một chú tiểu trông tháp, ngươi cho chú nửa xâu tiền là có thể lén leo lên đỉnh tháp, ngắm trọn mẫu đơn ở Trường An. Chú tiểu chưa bao giờ tiêu xài lung tung số tiền dành dụm được, thường lén mua cá sông cho mèo con ở bên chùa Từ Ân ăn.”     

“Trong phường Thăng Đạo có một ông lão người Hồi Hột chuyên làm bánh tất la, hạt vừng ông ấy chọn rất lớn, nên mùi bánh lúc mới ra lò thơm phức. Trước kia ta làm sai nha, sáng sớm ngày ra chạy tới canh ở cổng phường, vừa mở cổng là mua ngay mấy cái. Còn có cơm củ niễng của chùa Phổ Tế, mồng một và mười lăm mới có thể ăn được, các hòa thượng lén thêm mỡ lợn, hương vị thật sự không tồi.”

“Arroyo ở chợ Đông là một tay giỏi thuần hóa lạc đà, ước mơ cả đời của hắn là gầy dựng sản nghiệp ở phường An Ấp, lấy vợ sinh con, hoàn toàn cắm rễ tại Trường An. Trong phường Trường Hưng có một nhạc công Thái Thường họ Tiết cư trú, người Lư Lăng, mỗi khi nửa đêm trời trong không mây, ắt đến trên cầu Thiên Tân thổi sáo, chỉ để mượn ánh trăng gột rửa tiếng sáo, ta đã che đậy chuyện vi phạm lệnh cấm đi đêm tận mấy lần cho y. Còn có một vũ cơ sống ở phường Sùng Nhân, tên Lý Thập Nhị, tràn trề hoài bão muốn sánh vai với Công Tôn Đại Nương năm xưa. Nàng luyện múa đến nỗi gót chân bị cọ xát trầy rách, phải dùng lụa đỏ bó lại. À, đúng rồi, vào lễ Vu Lan lúc thả đèn, khắp sông đều là ánh nến. Nếu ngươi đi men theo kênh Long Thủ thì sẽ thấy một bà cụ mù rao bán thuyền giấy gấp sẵn dọc con kênh, nói là gom góp sắm cây trâm đồng cho cô cháu nội, nhưng ta biết, cháu gái của bà đã chết vì bệnh từ lâu.”

“Ta làm Bất Lương Soái chín năm ở thành Trường An, hằng ngày người ta tiếp xúc đều là dân chúng như thế, hằng ngày chuyện ta mắt thấy tai nghe đều là cuộc sống như thế. Đối với các quan to quyền quý, những người này nhỏ bé không đáng kể, những chuyện này càng rất đỗi bình thường, song đối với ta, đây mới là thành Trường An đầy sức sống, không bị quái vật nuốt mất. Ở bên cạnh họ, ta mới cảm thấy mình còn sống.”

“Nếu để người Đột Quyết thực hiện được âm mưu, thì kẻ mất mạng đầu tiên chính là những người như thế. Để những con người nhỏ bé này được sống cuộc sống bình thường, ta sẽ làm hết sức mình. Thứ ta muốn bảo vệ, là Trường An như thế - Ta nói vậy, ngươi có hiểu được không?”

(Trường An mười hai canh giờ | Mã Bá Dung)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét