"Tôi thấy hứng thú với việc quan sát người khác, cũng như những bức ảnh không sắp đặt. Tôi, đôi khi muốn thành kẻ vô hình nhấm nháp thứ gì ấm nóng như trà, cay cay như rượu, hay lạnh tê như một viên kem bạc hà, ngồi nơi sân ga nhìn những chuyến tàu và những con người trên đó. Nhưng quả thật, tôi bắt đầu thấy sợ cái viễn cảnh mình mãi mãi là một kẻ vô hình ngồi ở sân ga...
From me, not so long time ago"
(rodent)
---
"Mùa thu đến bên chậu hoa héo
Anh không nhớ HN có gì làm em vấn vương mùa thu.
Chỉ nhớ, một đêm nào đó trong khoảng thời gian dài chúng ta quen nhau, anh đã chở em đi chơi rất khuya, để tìm ra ngọn ngành mùi hoa sữa trong bài hát nổi tiếng.
Đường Nguyến Du lúc 12 giờ đêm. Thế mà ta tìm được những gì nhỉ? Có mùi cà phê, quẩy nướng, nước hoa và một ít khói xăng xe máy.
Anh đi, cô bé nào đặt trên status, "Nhớ mùi hoa sữa".
Có lẽ là của người khác.
Anh không thấy nhớ mùa thu, anh không còn thấy mình lãng mạn.
Anh xa HN đã lâu lắm rồi. Trung thu cũng chỉ còn là vệt sáng mờ, khác nào cái đèn lồng nhựa treo trong siêu thị.
Không có cốm, không có bưởi. Không có hồng ngâm cũng không có bàn tay người tỉa quả, sắp muối chanh.
Mùa thu nhẹ nhàng như một chiếc khăn voan. Kẻ lạnh sẽ không quàng, người quàng không hiểu vì sao mình vẫn lạnh."
(DuongC3)
---
Rồi em thản nhiên khóc
thản nhiên cười...
Em thản nhiên buồn
thản nhiên vui...
(become)
---
Chả là dạo này mình rất hay buồn. Mà buồn thì mình lại thích ăn. Cơ khổ cái thân mình...
Chả là mình rất thích uống rươu, cơ mà giờ lại phải hạn chế, vì tương lai, thế mới khổ
Chả là mình vẫn tơ tưởng đến mấy chàng, hè hè, cơ khổ!!!!!!!!!
(Snickers)
---
Dạo này mình ăn phàm uống tục nên thành ra hay buồn.
Ăn nhiều thì buồn nặng, uống vào thì buồn nhẹ...
(virusHiV)
---
Tắt đèn. Nằm dài trên phản. Nghe Rachmaninov. Người rã rời như muốn tan thành nước. Một ngõ vắng, một bóng mát, một mảnh sân đẫm nắng, một sự cô đơn may mắn.
(vukhuc_thangba)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét