Trên đời này có lẽ
Chỉ nhớ một mình em
Khi bay trên những ngọn đồi xuân xanh
Ra tận bên ngoài chân trời không xám
Khi lơ lửng trên những cột đèn cột điện
Giữa công viên thơ ấu nắng vàng
Trên đời này tôi chỉ
muốn chết một mình em
Với lời hẹn ước thuở xưa
cho tôi mọc lại những cánh rộng dầy
liệng vờn trong bầu trời hè xanh bát ngát
hay chờ em đến bên ghế đá
với hai tay những ly cốc tai đá
có quả anh đào tím thẫm đôi môi
Trên đời này dù đã tan
những ước vọng viễn vông thời son trẻ
tôi vẫn giữ mãi điều này
để tặng thưởng cho em.
(đọc ở facebook Lưu Tử)
Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014
Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014
Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014
troy
"Để ta nói cho nàng biết một bí mật. Một điều mà họ không dạy nàng ở các đền thờ: Các vị thần ghen tị với chúng ta bởi chúng ta là con người, bởi vì mỗi khoảnh khắc này đây đều có thể là phút giây cuối cùng. Mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ và diệu kỳ hơn bởi chúng ta có cái chết, có sự kết thúc. Nàng sẽ không bao giờ rực rỡ như phút giây này, đơn giản vì chúng ta không thể sống lại khoảnh khắc này một lần nữa."
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)