Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

1345750

(bài viết của nick dangkhauchi - ttvnol.com)

Let it be let it be let it be let it be
P/S I love you
...
1. Mình như thế nào thì hãy tự nhiên như thế, từ ánh mắt đến trái tim
2. Bắt sóng rồi, biết kênh nó thích rồi thì nhích.
Thích vẽ thì
- Vân à, anh đi học võ đây
- Vì sao
- Người ta chả bảo "võ vẽ" là gì. Thế cho nó đẹp đôi
...
Thích rock thì
- Hằng à
- Sao ạ
- Anh chả nghe rock nhiều lắm, nhưng riêng về vấn đề âm thanh thì anh thấy dàn loa em như khặc ấy, không phản ánh hết được cái hay của bản nhạc này.
Rồi rê rắt sang lossless, loa đài, các đặc trưng của bài rock nó nghe : rift nặng trình trịch hay lùa quét, solo phê vãi tĩ
...
Thích leo núi thì
- Nếu có ngày leo Phan, anh ước mình đủ dũng cảm nhảy xuống, không biết bao lâu thì chạm đất nhỉ?
- Chắc cũng lâu đấy anh ạ
- Có lâu bằng sự lạnh nhạt của em không. Và vực Phan có sâu bằng đôi mắt của em không
...
- Mai à, anh ghét leo núi

---
nx của bạn kt: chém giỏi thiệt..

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Lão mù bán nhang.



Tôi đến nhà hàng 241 trên đuờng Phạm Viết Chánh sớm hơn dự định. Lần trong túi quần móc điện thọai ra coi giờ, mới có 3:45, phải tới 5 giờ thì anh em Sao Biển mới đến theo lời mời. Làm gì bây giờ nhỉ? Tôi đứng loay hoay trên lề đuờng, nhìn qua nhìn lại không biết làm gì. Chung quanh không có quán cà phê nào cả. Vỉa hè chổ này chật chội quá, xe honda đậu kín. Lại nhìn vào nhà hàng 241, thấy vắng quá, chắc thiên hạ chưa tới giờ đi nhậu đâu. Hay trở vô lại nhà sách Nguyễn Thị Minh Khai xéo xéo bên kia đường đọc sách cóp? Mới ở trong ấy cả tiếng hơn rồi, vô lại thấy kỳ quá. Hay vô đại nhà hàng 241 ngồi làm một chai truớc nhỉ. Tôi chỉ muốn có chổ nào ngồi thanh thản một mình. Hôm nay thì tôi buồn lắm, không hiểu tại sao, một nổi buồn vô cớ không tên ập vô hồn.

Tôi đứng bâng quơ một lúc thì thấy một ông cụ già, có lẽ già vì tướng đi lom khom, bộ quần áo xám xám thùng thình với một túi vãi lớn cũng xam xám đeo truớc bụng. Nhìn ông quơ quơ cái que gậy ốm tong phía trước tôi mới đóan chắc là lão mù. Nhưng sao không thấy lão đeo kính đen nhỉ. Tôi đứng thẳng người chăm chú, e ngại nhìn lão mù dò dẫm từng bước một trên vĩa hè chật chội. Lão phải đi lên, đi xuống lòng đuờng vì vĩa hè chật cứng nào xe, nào bàn, nào ghế đầy ra đó.

Lão đi ngang qua trước mặt, bây giờ thì tôi nhìn lão hững hờ, không còn chăm chú nửa. Lão đi nghề quá, không vấp đụng cái gì hết. Thò tay vô túi tôi lôi ra mấy tờ giấy mười nghìn, năm nghìn nhăn túm vẫn còn trong túi quần từ hồi tài xế taxi thối lại.

'Bác ơi" tôi gọi nho nhỏ, như sợ lão nghe thấy.

Lão như có thính giác của một con chó, tôi chỉ khẻ gọi trong tiếng rú, tiếng còi xe inh ỏi trong đuờng phố nhỏ hẹp. vậy mà lão quay lại ngay. Lão dò dẫm tới trước mặt tôi. Tôi vội vã dúi vào tay lão hai tờ giấy bạc nhăn nhúm

"Tặng bác đấy" tôi nói nhanh.

"Không, tôi không lấy" tôi thật bất ngờ khi lão nói như vậy. Tay lão cầm tiền giơ trả lại tôi.

Tôi cầm lại tiền, chưa biết xử sự sao thì lão lại nói, " tôi bán nhang cúng lấy tiền, không nhận tiền cho"

"À, ra thế " vậy bao nhiêu một bó vậy bác?" tôi hỏi

"Ba ngàn bó nhỏ, năm ngàn bó lớn"

"Vậy bác bán cho con 3 bó nhỏ đi" tôi nói. Lão móc trong túi lớn đeo trước ngực đưa cho tôi ba bó nhang, tôi lại dúi vào tay lão

"15,000 đó, bác giử luôn đi." tôi nói

"Không đuợc, vậy cậu lấy thêm 2 bó nửa đi" vừa nói ông lão vừa móc thên 2 bó nhang đưa tôi. Tôi cầm năm bó nhang nhìn ông lão, rồi dúi cả năm bó vào trong túi lão

"Con mua rồi đó, bây giờ tặng bác, bác bán hay cho ai cũng đuợc"

Ông lão gạt tay tôi ra " Không đuợc cậu ơi, tôi chỉ bán nhang, cậu muốn mua cho ai cũng đuợc, tôi không nhận lại đâu."

Lão nhìn thẳng tôi vừa cười vừa nói như thể thấy đuợc mặt tôi. Rồi lão bước đi, khuôn mặt vẫn cười tươi "cảm ơn cậu nhen" . Nhìn lão hớn hở quá, mà làm sao lão kiểm tiền nhỉ? lão đâu thấy đường! Làm sao lão biết là tôi đưa 15,000?

Tôi nhìn theo sững sờ. Sao lại có người như thế này? Lão ốm o gầy mòn, đi chậm chạp, cái que đưa qua đưa lại như râu con sên đang dò dẫm đuờng, nhưng tôi có thể cảm nhận đuợc một khuôn mặt tuy già nua, khắc khổ, mù lòa, nhưng thật rạng rở niềm vui. Hay lão này chỉ bày trò làm vẻ? Hay lão trúng mánh hôm nay? đã quá lời rồi? Tôi nhìn xuống mấy bó nhang ngờ vực. "Chắc nhang này dõm, đáng giá vài trăm bạc, bán cho mình 15,000 đồng là lời quá xá rồi." Tôi nghĩ vậy, rồi nhìn theo ông lão vẫn chập chửng đi ven bên hè phố.

Đang cầm 5 bó nhang chưa biết làm gì, thì một anh bảo vệ mặt đồng phục xanh da trời bứơc tới cuời tươi, " Chú đem vô cúng ông địa trong kia kìa" Vừa nói anh ta vừa chỉ vào cái bàn thờ nho nhỏ, đo đỏ đặt ở gốc tường bên trong nhà hàng. Có lẽ anh ta theo dõi cuộc đối thọai của tôi và ông lão, biết là tôi không cần mua nhang nên tới đề nghị như vậy. Tôi cầm 5 bó nhang đi thẳng vào nhà hàng, để hết vào trong cái lon lớn cạnh bàn thờ ông địa. Hình như có ai đó đã làm trước tôi, vì tôi thấy đã có vài bó nhang trong lon rồi.Thật tiện lợi quá

"Chậc, chắc là kiểu làm tiền mới, cũng hay" tôi ngẫm nghĩ một mình.

Rồi bạn bè kéo tới. Tôi lao vào cuộc nhậu nhẹt, ly này ly nọ cụng cách cười đùa vui vẽ huyên thuyên . Hình ảnh lão mù già bán nhan hòan tòan biến mất khỏi tâm trí hời hợt . Tôi đã quên bẵng lão rồi, như thể tôi không bao giờ gặp lão, chưa hề mua nhang của lão



*
**
*****
Người say say đã ngấm men bia, tôi ra ngòai đường hút thuốc, tạm thóat cái không khí ngột ngạt đầy mùi thuốc lá trong phòng nhậu. Vừa phì phà điếu thuốc vừa nhìn bâng quơ vào lòng đuờng phố nhộn nhịp, chi chít ánh đèn xe, tôi lại thấy lòng mình buồn buồn. Bao nhiêu bạn bè, bia rượu, thức ăn ê hề, vậy mà sao tôi không thấy gì vui cả.

Anh bảo vệ hồi chiều lại bước tới, nhìn tôi cười " Cái ông mù bán nhang cho chú hồi chiều đó, bị xe tông đằng kia kìa, không biết ra sao rồi" anh vừa nói vừa chỉ tay tới góc đuờng xa xa phía trước

"Vậy à! sao vậy? hồi nào?" Tôi giựt mình hỏi.

"Không biết sao nửa, chở đi nhà thương rồi. chắc mấy thằng lái xe máy ẩu tông ông già mù," anh ta hồn nhiên trả lời "cũng tội nghiệp ông già , bị tông lăng quay ra đuờng không đứng dậy nổi, vậy mà ổng vẫn cười, vẫn cố mò mẫm gom mấy bó nhang rớt dưới đuờng, súyt nửa là bị tông thêm vài phát nửa rồi. Nhang còn rớt đầy ra đường kia kìa" anh ta vẫn tiếp tục "mà ông già khờ quá, người ta xin bồi thuờng mà ổng không chịu, nói lỗi tại ổng mù không thấy đuờng "

Tôi cố nhìn theo hướng tay anh bảo vệ chỉ xuống lòng đuờng, cố tìm xem những bó nhang rớt chổ nào. Lòng đuờng đầy xe, đầy ánh sáng, nhưng tôi không thấy gì hết, chỉ chóa mắt trong ánh sáng chói lòa của những chiếc xe máy đang gầm rú ngang dọc tất bật .

Lòng đường vẫn tối thui.
Chắc tôi đã mù lòa.

Mắt trong sáng, mà không thấy đuợc sự vui vẻ,
Nhìn rỏ ràng, lại không nhận ra hạnh phúc vẫn chung quanh,
Tưởng mình rộng lượng, nhưng lại khó thứ tha,
Nghĩ lòng chân thành, sao vẫn đầy hồ nghi đố kỵ.

Lão ơi, bây giờ lão ở đâu ? Cho con xin mua mấy bó nhang rớt này , lão nhé!

Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

Lẽ giản đơn.

Lẽ giản đơn
- Nguyễn Thế Hoàng Linh -

Đã bao giờ em bóc lịch
Thấy qua vô nghĩa một ngày
Rồi em ghi vào nhật ký:
…ngày mai như ngày hôm nay…

Đã bao giờ em hoảng hốt
Khi mình bất lực trước mình
Và em thấy trong đôi mắt
Có gì ứa ra
Vô hình

Nếu có xin em đừng sợ
Thật ra là rất bình thường
Tất cả chúng ta đều thế
Mỗi khi cần được yêu thương

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Cha con người hát rong - Võ Thị Xuân Hà

http://tnxm.net/showthread.php?t=282

một trong những truyện vừa Việt Nam mình thích nhất, chỉ sau Cánh đồng bất tận.

đính chính chút (hộ tác giả): bài hát ở lời đề tựa là "Mộng đẹp ngày xưa", không phải "Mộng đẹp lứa đôi".

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

"Có một thời em đã yêu anh
Yêu đến vậy mà vẫn đành câm lặng
Tháng năm dài em nhận ra cay đắng
Giọt nắng bên thềm không phải để cho em."


(Khuyết danh)

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Bắt trẻ đồng xanh

(trích)

Người viết: Gaup - diễn đàn Thanh niên xa mẹ
Link: http://wiki.tnxm.net/v/B%E1%BA%AFt_tr%E1%BA%BB_%C4%91%E1%BB%93ng_xanh

"..Mấy ngày Chapman đứng chờ để bắn Lennon trong cặp tay lúc nào cũng có quyển Catcher in the rye là sách của JD Salinger. Catcher in the rye, đã dịch ra tiếng Việt xuất bản ở Sài Gòn thời trước giải phóng tên Việt là Bắt trẻ đồng xanh, xuất bản lần đầu năm 1951 nói về một cậu trai tên Holden Caufield là một nhân vật đang cố đi tìm vai kịch của mình trong thuở hỗn mang. Thuở hỗn mang là lúc các giá trị đang chà đạp nhau cái này lộn ngửa lên cái khác, cái khác lại úp mặt vào cái sau. Caufield là mai đang vùng vẫy để giữ dáng, là tuyết cố che chắn để khỏi vấy bùn.

Salinger ba chục năm nay sống cuộc sống ẩn dật không xuất bản gì thêm nữa. Catcher in the rye thì đã được dịch ra đủ các thứ tiếng và bán được hơn 60 triệu bản. Cái sự người ta yêu quý Catcher giờ nhiều người phải giấu diếm vì quyển sách này hay bị các nhân vật ưa phản kháng chống hiện tại êm đềm giả dối quy ra làm tuyên ngôn cho tinh thần của mình. Salinger là cha đẻ của Caufield, Caufield là cha đẻ của một thế hệ hippy ở Mỹ ở châu Âu là những người tiên phong trong phép thử vượt qua các quy tắc có sẵn những mặc định tốt đẹp bên ngoài hay được xã hội các nơi coi là bản lề nguyên tắc. Nhưng mà những mặc định này lấy sự tiện ích làm chủ đạo, sự áp dụng của chúng mang tính hai mặt, ép lên người khác để được yên bình cho mình. Khả dĩ nguời khác quay mặt về phía mặt trời thì thật tiện cho ta đứng sau làm mọi việc trong bóng tối.

Lennon là một đại diện xuất sắc trong cái thế hệ lúng túng con đẻ của Caufield, on the road và leaves of grass. Hippy là một thế hệ tiến hóa về tư tưởng nhưng tha hóa về phương pháp, sự tiến hóa về tư tưởng của thế hệ này chưa chắc người đời hôm nay đã nhận ra được hết, sự tha hóa về phương pháp của họ chỉ vượt được qua những mặc định hai mặt của thời đại chứ chưa ra khỏi vòng tiền lệ của khả năng tha hóa của con người. Nói ngắn gọn lại thì cái được về tinh thần bù đắp thừa ra cái hư về phương pháp, cái net gain trong lợi ích đang tính có được là nhờ công những người như Lennon.Khi thế hệ hippy xuống núi để về nhà để lại đằng sau những bữa tiệc đầy hoan lạc nơi mà sự thăng hoa của tư tưởng thường được khởi động bằng thuốc độc và năng lượng thô lấy từ cơ thể người khác thì cũng là lúc mà phương pháp quay lại thời tiến hóa còn tư tưởng bắt đầu xuống dốc. Lennon cũng bám lấy cô Ono và bắt đầu hát những bài ca ca ngợi chính mình. Sự hợp lưu của những dòng chảy tuy phát xuất cùng nơi nhưng luôn đi thành nhiều khung đối nghịch với cái dòng chảy chính chứa đựng nhiều phù sa tuy màu mỡ nhưng hạt nhân là bùn đen là không thể tránh khỏi. Chapman bắn Lennon là việc xấu tồi xấu tệ nhưng hạt tuyết trắng Lennon cũng nhờ Chapman mà cứ ngưng đọng mãi trong dòng sông tiểu ngạch đầy ước vọng của một thời quá khứ, chẳng bao giờ xấu đi mà còn mỗi ngày lại đẹp thêm lên trong tư tưởng của những thế hệ hippy phi truyền thống về sau này.Bây giờ có mấy ai thèm để ý đến Paul McCartney với tiền bạc và danh xưng quý tộc đâu? Nếu có cũng chỉ khi làm nền cho Lennon, người qua cái chết bỗng hóa thành bất tử.

---

Tớ đọc Catcher in the rye lúc đấy chắc khoảng 17 tuổi, đến bây giờ vẫn còn say say. Có những cuốn sách có ảnh hưởng sâu sắc đến tư tưởng mình đến nỗi mà nếu chưa từng đọc chúng mình ngờ là cuộc đời có thể đã đi vòng sang hướng khác. Catcher in the rye là một trong những quyển này. Catcher tuy lấy chủ đề lạc lối và thiên thần gẫy cánh nhưng nội dung lại hướng thiện và cầu toàn ngang với những tấm lòng cao cả, lãng mạn như cánh buồm đỏ thắm, trắc ẩn như những người khốn khổ, phiêu lưu như trên sa mạc và trong rừng thẳm hay hành trình ngày thơ ấu. Catcher chẳng dạy cho tớ được cái gì ngoài việc đánh thức một phần tư tưởng lúc đó còn đang ngủ không biết là có nên chui ra khỏi vỏ hay không. Có tiền lệ rồi nên nhắm mắt rồi lại mở ra ngay.

Tên catcher in the rye lấy từ chi tiết trong truyện khi Holden Caufield, kẻ vô kỷ luật làm gì cũng hỏng không được thầy cô nào chịu nổi doomed to live a life of failure nếu cứ theo các giá trị được xã hội công nhận mà xét, được hỏi là mong làm gì nhất trên đời, nghĩ mãi thì trả lời là mong được đứng ở bãi cỏ xanh bên bờ vực thẳm để giữ không cho bọn trẻ con bị rơi xuống đó.

Salinger có thể không định nói thế nhưng cứ theo hoàn cảnh của chú Caufield mà xét rất có thể chú ta lúc đó đang mắc chứng hoang tưởng chúa trời..(God’s complex) . Khi người ta có nhiều bất an trong lòng, khi người ta không thật sự tin vào mình, khi người ta e ngại khả năng của mình có hạn, khi cuộc sống dồn đẩy người ta vào chân tường thì người ta có thể làm những việc vá trời cứu thế giới hay nói những lời đại ngôn tốt đẹp. Dù có ý thức được hay không thì những điều vĩ đại kia cũng giúp làm đối trọng giữ cho tinh thần sa sút khỏi chìm thêm hay may mắn hơn cho thế giới và nhân loại là rút tuột cái tinh thần sa sút kia lên gần với những điều tốt đẹp…Mother Theresa, Jane Goodall..chỉ là hai ví dụ về sự sợ hãi vực thẳm đẩy người ta lên chỗ cống hiến cả đời cho số đông. Cái dở hơi của cả Chapman và Caufield là đi tin rằng nếu không có bàn tay bên ngoài níu kéo lại thì tất cả con người ta sẽ đều rơi xuống hố. Về thống kê mà nói, nếu cứ để người ta vượt qua bãi cỏ đi về phía vực thẳm rồi sa chân xuống đó thì khoảng một nửa sẽ rơi xuống, nhưng nửa còn lại sẽ vỗ cánh bay lên."


---


có lẽ do nhiều lý do nên khi đọc Bắt trẻ đồng xanh bàn dịch ấn hành bởi nxb Nhã Nam, mình thật sự là không tiêu hóa nổi. mình đã bán quyển truyện đó một thời gian ngắn sau khi mua về và đọc một lần.

nhưng đọc bài cảm nhận phía trên về quyển sách này, mình lại thấy rất thấm.

uhm.

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

“Fubuki, hứa với em được không? Đừng chết trước em.”
“Anh sẽ không chết, dù là trước hay sau em”

(7 seedsTamura Yumi)
"Em ơi lửa tắt bình khô rượu Ðời vắng em rồi say với ai" (Vũ Hoàng Chương)

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

"Một mai thiên hạ tàn đi cả
Giữa ngã ba đường, tôi với cô."

(Hoàng Cầm)
"Bỏ lại giai nhân chốn bụi trần
Ta về bầu bạn với phong vân
Chùa sau chuông vọng lay tùng biếc
Non trước bóng tà tịch dấu chân."

(Hoàng tử Galaxy - acc.vn)

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

thơ Nguyễn Bình Phương

Tháng mười một 

U uất những khoảng vắng trên đồng 
Mưa phùn bay giấc mơ màu ngọc 
Mình nghĩ mãi về đốm sáng lạ lùng 
Cuộc chia tay dài không dám nhắc 

Ồ những đêm này gối chăn thật rộng 
Đời mênh mông hay ta mênh mông hơn 
Ai biết được cuối thu có người còn thèm ngủ
Gót sen hồng sang nở giữa trời đông 

U uất những khoảng vắng trên đồng 
Tóc ấy hài ấy sao dễ tàn hơn cỏ 
Anh đánh chiêng đánh trống gọi chim về Chim bay kín mặt trăng em làm sao thấy được 

Những con chim ngủ yên trong mặt trăng bằng nước 
Mưa phùn bay giấc mơ màu ngọc 

--------------------------------------- 
Hình cũ 

Bóng những bông hoa bị ngắt 
Nửa đêm về đậu trên cuống run run 
Sau lưng nở nụ cười lơ đãng 
Vầng trăng trên nước toạ im lìm 

Em đã bỏ ta đi 
Em đã ngắt một chùm hoa nhỏ 
Chú chim sâu thuở ấy rất buồn 
Không thể hẹn hò nhau được nữa 

Cuối tình yêu có một cơn mưa 
Có đôi tay trần từ trời cao dịu dàng buông xuống 
Bóng xưa về trên cuống rưng rưng 

---------------------------------------- 
Ngày đông 

Những quả đồi lơ mơ tối 
Lơ mơ vạt cỏ gianh 
Ngôi nhà rét 
Chiếc cần giếng cong queo 
Và gió... 

Gió đã từng đến reo 
Em đã từng thờ ơ hoa trắng 

Ngoài chuồng trâu vọng tiếng cọ sừng 
Một người nựng con 
Phát con 
Rồi ru 
Một người cầm đèn đi vào sương mù

------------------------------------------- 

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Cố Mạn viết về "Hà Dĩ"

CỐ MẠN VIẾT VỀ “HÀ DĨ”

- Dennis Q dịch -

Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ không viết gì thêm cho “Hà Dĩ” (tên tựa sách gốc “Hà Dĩ Sênh Tiêu Mặc”) nữa, tình cảm khi ấy không thể quay lại, sợ viết gì ra sẽ phá hoại cảm xúc. Hoặc lại thấy, hạnh phúc của họ có thể thấy rõ ràng rồi, tác giả cần gì phải vẽ rắn thêm chân nữa. ^_^

Thế nhưng lần tái bản này, những tiếng kêu gọi đòi có ngoại truyện của mọi người quá nhiều, thế là tôi nói, để tôi thử xem sao.

Vậy là tôi lại để mặc mình chìm đắm trong “Hà Dĩ”.

Đó là một việc cực kỳ nguy hiểm, nhưng lại có cảm giác kỳ diệu không thể diễn tả.

Tôi lại chìm đắm vào, đi mãi đi mãi, rồi sẽ nhớ đến Dĩ Thâm và Mặc Sênh, mọi khung cảnh có họ đều xuất hiện ồ ạt, ngọt ngào, khiến người ta không kìm được mà cười ngốc nghếch, hoặc cũng có thể là thương cảm. Những tình tiết ngoài kế hoạch viết mỗi lúc một nhiều, vốn dĩ không định viết về đứa trẻ, nhưng cuối cùng đã viết. Vốn dĩ chỉ định viết những tình tiết hạnh phúc, nhưng bất ngờ viết lại quá khứ, thậm chí khiến cả bản thân mình cũng khóc nấc lên.

Lúc ngồi trong quán cà phê lại khóc như thế thật ngượng, không phải vì người phục vụ đi ngang nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, mà là cảm thấy, đã lâu thế rồi mà tôi vẫn mê mẩn đến thế, thật sự là rất khó hiểu.

Rõ ràng đã nói tạm biệt, xa nhau đã lâu. Rõ ràng tôi đã già đi.

Mà lại dễ dàng bị họ ảnh hưởng.

Sao tôi lại nghĩ tôi sẽ không còn viết về họ, những người trong trái tim tôi nữa?

Họ là Dĩ Thâm và Mặc Sênh đấy, là những mơ ước vững bền nhất đã mọc rễ trong trái tim tôi, cho dù thời gian cố xóa nhòa thế nào, cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Cho dù chia xa lâu đến mấy, cũng sẽ không trở thành xa lạ.

Hi, Dĩ Thâm Mặc Sênh, chúng ta lại gặp nhau.

Tôi còn nhớ lần đầu gặp họ trong siêu thị ồn ào náo nhiệt, giống như phần hậu ký đã viết, bỗng một cảm xúc xuất hiện bao bọc lấy tôi. Có lẽ sớm một bước, muộn một bước, họ đã không phải là họ, tôi đã không là tôi, ai mà biết được, duyên phận luôn huyền ảo kỳ diệu như thế đấy.

Tôi còn nhớ đó là mùa hè năm ba đại học, trên chiếc máy vi tính cũ kỹ, tôi đã viết nên sự trùng phùng của họ, viết đến mười mấy lần, cuối cùng tôi đã hài lòng, họ cũng hài lòng.

Tôi còn nhớ khi đứng xếp hàng trước phòng máy của trường, không đợi được nữa, thế là lấy giấy viết những tình tiết ra trước, chỉ sợ linh cảm đột ngột biến mất.

Tôi còn nhớ lúc đi học họ cũng chưa bao giờ an phận, cứ xuất hiện mãi trong đầu tôi, khiến tôi đành phải làm một học sinh không chăm chỉ, viết tên họ lên quyển vở hết lần này đến lần khác, mới có thể bình yên sau khi đã được giải tỏa.

Trong một tích tắc tôi bỗng thấy chơi vơi.


Giống như chỉ trong chớp mắt, nhưng đã xa xôi lắm rồi.

Thời gian đúng là thứ tàn khốc nhất, nhưng cũng kỳ diệu nhất thế gian.

Bắt đầu từ khi viết câu chuyện này, đến bây giờ, đã qua bảy năm rồi, thời gian chia tay Dĩ Thâm và Mặc Sênh đã dài quá rồi.

Hi, Dĩ Thâm Mặc Sênh, lại gặp nhau rồi.

Có điều lại phải chia tay nhau.

Nhưng tôi nghĩ, đi mãi đi mãi, trong dòng người tấp nập, chúng tôi nhất định sẽ còn gặp lại.

Cố Mạn,
Tháng 11 năm 2010

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

Dạo khúc 27

Dạo khúc 27
Nguyễn Quang Tấn

Ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
Long lanh giọt nước tình duyên
Nơi đó sau này thành sông thành biển
Ai đã chèo thuyền vào cõi vô biên.

Ở chỗ mà hương thơm của làn hơi thở
Làm nở bừng tất cả những bông hoa
Chiều nay là mây viễn xứ
Một mai là gió giang hà.

Ở chỗ mà chiếc chìa khóa vàng
Rơi từ đỉnh tháp xuống mù tăm
Tôi một mình cúi xuống
Từ vực sâu lời gọi âm thầm.

Ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
Long lanh giọt nước tình duyên
Nơi này thành sông thành biển …

Nơi này anh đã yêu em.