Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Phật tại tâm.

"Có hai vị sư, một già một trẻ, một thầy, một trò, trên đường về chùa và sắp sửa vượt qua một dòng sông. Ở bên bờ sông cũng có một cô gái đang đứng và tìm cách vượt qua sông.

Hai thầy trò bàn bạc với nhau tìm cách giúp đỡ cho cô gái vượt qua sông. Thầy thì lắc đầu không đồng ý, chú tiểu thì gật đầu xin giúp. Hai thầy trò bàn bạc một lúc sau thì thầy bảo: "Thôi, thầy tuỳ ý con, con muốn giúp thì cứ giúp".

Chú tiểu liền đến cõng cô gái qua sông. Đến bờ sông, hai thầy trò chia tay cô gái rồi cùng về chùa.

Đến chiều hôm đó, chủ tiểu thì vừa làm việc, vừa vui vẻ líu lo, còn vị sư già thì cứ ngồi trầm tư suy nghĩ mãi. Chú tiểu thấy lạ, liền mon men đến hỏi vị sư:


- Thưa thầy, chẳng hay có chuyện gì khiến thầy phiền não?

Vị sư trả lời:

- Đạo lí có dạy "Nam nữ thụ thụ bất tương thân". Chúng ta lại là con nhà Phật. Ta đang nghĩ về việc con cõng cô gái lúc sáng sang sông.

Chú tiểu liền đáp:

- Thưa thầy, sau khi cõng cô gái sang sông, con đã để cô gái ở bờ sông, sao thầy còn mang cô gái ấy về tới chùa?"


(nguồn: http://vozforums.com/showthread.php?t=1546477)

---

bài viết của bạn robberviet - vozforums.com về ý nghĩa của câu chuyện trên:

"Chuyện gì đã qua thì hãy để nó qua. Nếu ta ko làm gì hổ thẹn đến bản thân thì sao còn phải lăn tăn? Gò bó, câu nệ vào mấy cái giáo lý, phép tắc, quy chuẩn.. của xã hội mà làm gì?"

bài viết của bạn hotanfat - vozforums.com về ý nghĩa của câu chuyện trên: (trích)

"Đạo lí có dạy "Nam nữ thụ thụ bất tương thân". Đây vốn không phải đạo lí của nhà Phật mà chỉ là đạo lí của người đời, của xã hội phong kiến. Bản thân người tu hành phát nguyện xuất gia xa lánh trần tục mà vẫn còn chấp vào những đạo lí phàm tục, để rồi bỏ qua việc làm mang lại lợi ích thiết thực cho nữ thí chủ kia."

---

"Phật tại tâm". trong sáng thì thanh thản, mình hiểu mình rõ nhất, cớ chi bận lòng miệng lưỡi người đời.

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

haiku

Đỉnh Yoshino
Nuốt vào mây trắng
Thở ra hoa đào.

(Yosa Buson)

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Có nên đi ăn đám cưới người yêu cũ không?

Hỏi: Có nên đi ăn đám cưới người yêu cũ không?
Đáp: Cậu cứ đứng chỗ gần cô dâu chú rể đón khách, nhìn chú rể chằm chằm và tủm tỉm cười cho tớ!

link:
http://ttvnol.com/f_69/1264303#post18058446

cao thủ =))

Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

Em bỏ anh đi
Không phải vì anh mà vì em, vì nơi kia sáng hơn, nhộn nhịp hơn anh ạ.
Em trẻ con quá,
Em không âm u như anh

Ở một chốn mà tình yêu hoành hành
Em chẳng có gì vẫn sợ mất đi tài sản
Dưới ách thống trị của cái tim đa cảm

Cuồng nhiệt đốt em bỏng rát

Em đi thôi anh!

(Thạch thảo - tnxm.net http://tnxm.net/t1291?p=85999&viewfull=1#post85999)

thơ Lâm Thị Mỹ Dạ

Không đề

Cuộc đời em vo tròn lại

Ném vào cuộc đời anh
Nó sẽ lăn sâu tận đáy
Cuộc đời anh
Sâu cho đến tận... Cái chết

Trời ơi,
Làm sao có một cuộc đời
Để cho tôi ném đời mình vào đó
Mà không hề cân nhắc đắn đo
Rằng: Cuộc đời ấy còn chưa đủ...

---


Cây Mận Của Em

Cô ấy là cây mận của anh
Cắm rễ vào đất đai của anh
Tỏa bóng vào trời xanh của anh

Em chẳng là cây mận của ai
Em là cây mận của em
Bám rễ vào đất đai thẳm sâu là nỗi buồn
Và trời xanh là lòng kiêu hãnh.

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

Biển vắng

Biển vắng
Trịnh Thanh Sơn

Rơi chiều vàng ngơ ngác sóng
Xin đừng dõi chi chân trời
Anh ngồi im chìm chiếc bóng
Chén này biển với mình thôi!

Một cộng với một thành đôi
Anh cộng cô đơn thành biển
Nắng tắt mà người không đến
Anh ngồi rót biển vào chai.

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

Tính cách người Hà Nội thứ thiệt

bài viết của nick Lỗ Trí Thâm - diễn đàn tnxm.net http://tnxm.net/t10452?p=306494&viewfull=1#post306494

Tính cách người Hà Nội thứ thiệt

Người Hà Nội có nét tính cách nổi bật là “thanh lịch” , người Hà Nội thanh lịch đến lịch lãm. Họ rất hào hoa, phong nhã, có ngôn ngữ gọn gàng.Nhưng đẩy xa hơn một chút, có thể coi là khéo mồm khéo miệng .Dùng lời nói đễ đỡ chân tay, xởi lởi nhưng không thật lòng.Nếu ở một thời đại thanh bình, người Hà Nội sẽ có cơ hội phát triển những phẩm chất tốt của mình nhưng đáng tiếc thời kinh tế thị trường nửa mùa, khó mà có đất sống.

Người Hà Nội không có máu tham lam đến quyết liệt, không dám dấn thân làm việc gì đầu tầu, e ngại đủ điều, chỉ thích sống bình yên.Đẩy xa hơn một chút ,có nghĩa là sống khôn lỏi ,không dám dấn thân,chờ thời cơ người khác tạo ra rồi vào hùa.

Lợi đủ đường mà vẫn được tiếng là từ tốn.

Người Hà Nội không ưa sự ồn ào phô trương, kệch cỡm lố bịch. Họ sống bình lặng, nhưng rất sành điệu ăn chơi. Có người lấy sự sành điệu ăn chơi làm niềm vui của cuộc đời .Tôi biết có người mê uống trà tàu(Chè thái nguyên)chỉ uống trà do mình pha và pha tại nhà mình với bộ ấm nhà mình và tất nhiên chè phải tự đặt từ mối hàng riêng chứ không mua ngoài chợ.Đẩy xa hơn một chút có thể coi đấy là lập dị.

Người Hà Nội hay hoài vọng và mơ mộng, thích trầm ngâm gặm nhấm mọi vấn đề . Đẩy xa hơn một chút, tạo ra bản năng chậm chạp , không năng động ,rất bất lợi trong thời đại toàn cầu hoá.

Như trên ta đã thấy , những phẩm chất tốt của người Hà nội thứ thiệt rất mỏng manh ,chỉ cần đẩy xa lên một chút là thành khuyết điểm nên không có đủ sức mạnh và sức hấp dẫn để đồng hoá những người ngoại tỉnh nhập về mà còn có nguy cơ bị đồng hóa ngược.

Còn tôi ,khi vào TNXM thì tôi không cần biết ai có hộ khẩu ở đâu , mấy đời trước ông bà cha mẹ làm gì mà chỉ cần đọc trong các post : Cách đặt câu , cách dùng từ và nhất là cách phản ứng trước một ý của người khác không vừa lòng mình là biết được ai là người Hà nội thứ thiệt.

Nhân tiện đây nói cách chửi của người Hà nội thứ thiệt. Có những post viết rất đàng hoàng mà nhận những trả lời "tổ sư bố mày","Đan mạch" ..hay đưa các bộ phận sinh sản lên thớt trên mạng. Người Hà nội thứ thiệt "chửi"có văn hóa mà đạt hiệu quả hơn nhiều.


---

tính tốt thì không biết, chứ tính xấu của người hà nội, mình mắc hết ._.

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Nếu có thể đưa tay anh nắm
Ta sẽ cùng nhau đi suốt cuộc đời
Chẳng phải tình nhân, chẳng thành bè bạn
Anh là anh, em là em thôi ...

(Khuyết danh)

100 lý do để yêu thích và muốn sống ở Hà Nội

Link: http://hanoi.vietnamplus.vn/Home/100-ly-do-de-yeu-thich-va-muon-song-o-Ha-Noi/20105/821.vnplus

---

nhiều cái đọc mà mình phải ô_Ô a á ớ :"> =))
nhưng cũng nhiều cái đọc xong gật gù như chim cu :') ^____^

Như Quỳnh: ‘Con gái Hà Nội vẫn kín đáo, nền nã’ (trích)

- Hôn nhân nghệ sĩ thường mong manh dễ vỡ. Chị có bí quyết gì để giữ gia đình?

- Tôi cho rằng dễ vỡ hay bền vững là cá tính của từng người. Hôn nhân vốn dĩ là mong manh với mọi người chứ không riêng gì nghệ sĩ. Chúng ta lấy nhau vì tình yêu nhưng nếu không biết cách bảo vệ tổ ấm của mình thì cũng có nguy cơ tan đàn xẻ nghé.

Tôi là người hơi cổ điển, không thích sự thay đổi. Tôi quan niệm rằng, đời sống vợ chồng không nên đòi hỏi sự hoàn mỹ, ai cũng có những khiếm khuyết, hãy biết bằng lòng với những gì mình có. Đừng vì người ta có chút gì khiến mình không hài lòng, mình xé to ra làm cho tan nát hết bao nhiêu công sức cả hai cùng nhau gây dựng. Đời sống này vốn đã nhiều sự cám dỗ, nguy hiểm, mật ngọt thường chết ruồi, phải biết cách bảo vệ mình và gia đình. Nghề diễn viên phải hóa thân vào quá nhiều số phận, bi kịch. Cuộc đời thực của mình, mình đừng để nó giống như trên sân khấu.

Thực hiện: Ngọc Trần

Bài viết đầy đủ: http://vietbao.vn/Van-hoa/Nhu-Quynh-Con-gai-Ha-Noi-van-kin-dao-nen-na/11183984/181/

---

mình thích chị con cả của nghệ sĩ Như Quỳnh thế.. Y_Y

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010

Lượm lặt trên ttvnol.com

"Tôi thấy hứng thú với việc quan sát người khác, cũng như những bức ảnh không sắp đặt. Tôi, đôi khi muốn thành kẻ vô hình nhấm nháp thứ gì ấm nóng như trà, cay cay như rượu, hay lạnh tê như một viên kem bạc hà, ngồi nơi sân ga nhìn những chuyến tàu và những con người trên đó. Nhưng quả thật, tôi bắt đầu thấy sợ cái viễn cảnh mình mãi mãi là một kẻ vô hình ngồi ở sân ga...

From me, not so long time ago"

(rodent)

---


"Mùa thu đến bên chậu hoa héo

Anh không nhớ HN có gì làm em vấn vương mùa thu.

Chỉ nhớ, một đêm nào đó trong khoảng thời gian dài chúng ta quen nhau, anh đã chở em đi chơi rất khuya, để tìm ra ngọn ngành mùi hoa sữa trong bài hát nổi tiếng.


Đường Nguyến Du lúc 12 giờ đêm. Thế mà ta tìm được những gì nhỉ? Có mùi cà phê, quẩy nướng, nước hoa và một ít khói xăng xe máy.

Anh đi, cô bé nào đặt trên status, "Nhớ mùi hoa sữa".
Có lẽ là của người khác.

Anh không thấy nhớ mùa thu, anh không còn thấy mình lãng mạn.


Anh xa HN đã lâu lắm rồi. Trung thu cũng chỉ còn là vệt sáng mờ, khác nào cái đèn lồng nhựa treo trong siêu thị.

Không có cốm, không có bưởi. Không có hồng ngâm cũng không có bàn tay người tỉa quả, sắp muối chanh.


Mùa thu nhẹ nhàng như một chiếc khăn voan. Kẻ lạnh sẽ không quàng, người quàng không hiểu vì sao mình vẫn lạnh."

(DuongC3)

---

Rồi em thản nhiên khóc
thản nhiên cười...
Em thản nhiên buồn
thản nhiên vui...

(become)

---

Chả là dạo này mình rất hay buồn. Mà buồn thì mình lại thích ăn. Cơ khổ cái thân mình...

Chả là mình rất thích uống rươu, cơ mà giờ lại phải hạn chế, vì tương lai, thế mới khổ

Chả là mình vẫn tơ tưởng đến mấy chàng, hè hè, cơ khổ!!!!!!!!!

(Snickers)

---

Dạo này mình ăn phàm uống tục nên thành ra hay buồn.

Ăn nhiều thì buồn nặng, uống vào thì buồn nhẹ...

(virusHiV)

---

Tắt đèn. Nằm dài trên phản. Nghe Rachmaninov. Người rã rời như muốn tan thành nước. Một ngõ vắng, một bóng mát, một mảnh sân đẫm nắng, một sự cô đơn may mắn.

(vukhuc_thangba)
Tôi đứng trước em một ngày nào đó
Sẽ có một cánh cửa nhỏ giữa hai ta
Tôi chẳng biết nên đẩy cửa bước vào
Hay kệ vậy cho em mở bước ra...


(Khuyết danh)

Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Giới hạn của nghệ thuật.

Giới hạn của nghệ thuật.

-Eduardo Galeano-

Đó là trận đánh dài nhất trong nhiều trận đánh ở Tuscatlán hay ở bất cứ nơi nào khác của xứ El Salvador. Trận đánh bắt đầu vào lúc nửa đêm khi những quả lựu đạn đầu tiên rơi xuống sườn đồi, và trận đánh đã kéo dài suốt đêm ấy cho đến chiều hôm sau. Quân đội tuyên bố Cinquera là thị trấn bất khả xâm nhập. Phe du kích đã tấn công bốn đợt, và cả bốn đợt đều thất bại. Đến đợt thứ năm, khi họ thấy quân đội kéo lá cờ trắng lên nóc tổng hành dinh, họ bắn súng lên trời để ra hiệu mừng chiến thắng.

Julio Ama, người đã chiến đấu và chụp ảnh cuộc tấn công, bắt đầu đi lang thang trên những đường phố. Tay anh cầm một cây súng, và cổ anh quàng một máy chụp ảnh chứa đầy phim để sẵn sàng bấm. Anh đi qua những con đường đầy bụi bặm để tìm hai anh em sinh đôi. Hai anh em sinh đôi ấy là hai người sống sót cuối cùng trong ngôi làng trước kia đã bị quân đội huỷ diệt. Đó là hai đứa con trai mười sáu tuổi. Chúng thích cùng chiến đấu bên cạnh Julio, và giữa những đợt chạm súng anh dạy chúng đọc chữ và chụp ảnh. Trong sự hỗn loạn của trận đánh đêm hôm qua, Julio đã để lạc mất hai anh em sinh đôi ấy và bây giờ anh không thể tìm thấy chúng giữa những người sống và những người chết.

Anh bước qua công viên. Tại một góc đường bên cạnh nhà thờ, anh bước vào một con hẻm. Và ở đó, rốt cuộc, anh tìm thấy chúng. Một đứa đang ngồi trên mặt đất, lưng dựa vào tường. Đứa kia nằm ngang trên đầu gối của người anh em sinh đôi, thân xác đẫm máu. Dưới chân của chúng là hai cây súng xếp chéo vào nhau theo hình chiếc thập giá.

Julio đến gần — có lẽ anh nói lẩm bẩm một điều gì đó. Người anh em sinh đôi còn sống không thốt ra một lời, cũng không nhúc nhích. Nó vừa hiện hữu vừa không hiện hữu ở đó. Đôi mắt nó mở trừng trừng nhưng không nhìn thấy gì nữa, tia mắt như lạc vào một nơi nào khác, vào hư vô, và khuôn mặt không một giọt nước mắt của nó diễn tả cả một cuộc chiến, cả một nỗi đớn đau.

Julio đặt cây súng xuống đất và cầm lấy chiếc máy ảnh. Anh lên phim, tính quang độ và khoảng cách trong một chớp mắt, và nhắm. Hình ảnh hai anh em sinh đôi ở ngay giữa ống nhắm, bất động, cắt nét hoàn hảo trên bức tường lốm đốm những lỗ đạn mới tinh.

Julio sắp bấm được tấm ảnh đẹp nhất của đời mình, nhưng ngón tay của anh từ chối. Julio thử bấm lại, rồi bấm lại, nhưng ngón tay của anh vẫn không cử động. Rồi anh hạ máy xuống, không thể bấm được một tấm ảnh nào, và lặng lẽ ra đi.

Chiếc máy ảnh, hiệu Minolta, đã chết trong một trận đánh khác, chết đuối dưới cơn mưa, một năm sau đó.

---


mình hiểu cảm giác này. mình hiểu cảm giác khi đôi khi phải cất chiếc máy ảnh đi. những lần đó đều nghe thấy tiếng nói của trái tim rất rõ ràng. nói rằng có thể nhìn. có thể cảm nhận. nhưng đừng bấm.

đó là khi đứng trước những điều hết sức riêng tư. dù đẹp đẽ vô cùng hay đớn đau bất tận.

không thể lưu giữ bằng vật chất.

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

Đừng nghĩ nữa..

Đừng nghĩ nữa..
- Nguyễn Tường Vân -

Gió chẳng xanh bằng lá
Người đi trống một khoảng không
Ta rồi cũng phải thua không khí…

Nhớ thì về
Thương thì tìm

Tơ tình dăm ba sợi
Sợi vắn, sợi dài

Tơ tình chẳng dai hơn tơ nhện
Nào buộc được ai…

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

SMS

10 sms đong đưa siêu sến sưu tầm trên mạng và những câu trả lời tuyệt vời của bạn neomc8x trên trang ttvnol.com :x

1/
- Liệu cha của em có phải là một tay trộm hay không? Vì ông ấy đã lấy cắp những vì sao trên trời và đưa chúng vào mắt em.
- Mắt tôi không phải lỗ đen mà nhét nhiều thứ thế. Anh chê tôi mắt trố chứ gì?

2/
- Khi ngã từ thiên đường xuống trần gian em có đau không?
- Gãy xừ nó xương rồi còn đau gì nữa? Anh có tiền viện phí cho tôi ko? Không có hả? Thế đi chỗ khác chơi!

3/
- Hẳn là em đã mỏi nhừ, vì em chạy trong tâm trí anh suốt cả ngày.
- À vâng, hôm trước tôi có rơi cái lắc vàng trong đấy.

4/
- Xin lỗi tôi đã làm mất số điện thoại của mình. Tôi có thể mượn số của cô được không?
- 113

5/ Cô có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không, hay để tôi đi qua một lần nữa?
(câu này mình thích, mà thấy câu đáp lại cũng không hài hước thuyết phục lắm, nên bỏ qua :>)

6/ Xin lỗi cô, cô có hôn người lạ không? Không à? Vậy thì hãy để tôi tự giới thiệu nhé.
(tương tự câu 5 :P)

7/

- Chân em có đau khi chạy suốt đêm trong giấc mơ của anh không?
- Vừa chạy vừa la hét đầy hoảng sợ phải không?

8/
- Tôi mới tới thành phố này. Liệu em có thể chỉ dẫn cho tôi đến căn hộ của em được không?
- Xóm liều, phố Gầm cầu.

9/
- Xin hỏi cô có bản đồ không? Tôi cứ bị lạc hoài trong đôi mắt cô.
- a/ Hèn chi mắt tôi cứ thấy dặm dặm.

- b/ Này anh gì ơi! Xin lỗi đây mới là mắt tôi! Cún đi ra ngoài kia cho chị nói chuyện!

10/
- Điều duy nhất đôi mắt em chưa nói cho anh biết là tên của em.
- Thế nó có nói là dạo này tôi đang túng tiền ko?


=)) vừa đọc vừa uống trà bí đao, mấy lần suýt phun hết vào màn hình =)) đọc truyện cười khi đang ăn khiến khả năng kiềm chế của mình tăng level thật =))

Người đàn ông hạnh phúc

Người đàn ông hạnh phúc.

Tôi là người đàn ông hạnh phúc vì có khối cô gái nguyện vì tôi làm đủ thứ.
Người thì nguyện cùng tôi về nơi chín suối: "Không trả nợ bà, bà thề ôm mày chết chung",
người thì hẹn ước với tôi tận kiếp sau: "Muốn cua chị hả? Kiếp sau đi cưng!",
lại còn cam nguyện vì tôi mà chết: "Làm bạn gái ông ah, thà chết cho rồi!"


:((

(truyện cười sưu tầm)
______________

=)))))))))))))) thương anh quá

Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010

Cánh phượng hồng

Cánh phượng hồng
- Đỗ Trung Quân -


Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu
Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp
Là áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về

Cánh phượng hồng ngẩn ngơ
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây
Và mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay

Mối tình đầu của tôi
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ

Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nắng ngập đường một vạt tóc nào xa...

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

"Cứ cho rằng cậu đã full công thủ, giá trị bản thân đạt vời vợi lắm. Nhưng, Xuka chọn Nobita !

Mọi lý thuyết đều sụp đổ."

[bài viết của 3www | ttvnol.com]

---

mọi lý thuyết đều sụp đổ, mọi lý thuyết đều sụp đổ...thích câu này thế :')

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Truyện của Bàn Tải Cân

http://www.binhminhmua.info/category/truyen-ngan/ban-tai-can/

mình đã ngán những lời đạo mạo, phát ngấy lên với bình yên với chả dịu dàng, cũng chán nản truyện tình cảm sướt mướt yêu đương. đọc truyện của Bàn Tải Cân thấy thật mới mẻ, có thể cười vui vẻ, cũng ngộ ra vài điều. :')

strongly recommend ^____^

Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

“Ngươi là Phi Yến?”

“Phải.”

“Ngươi là nữ tử?”

“Phải.”

“Thế gian không có thứ gì Phi Yến không trộm được?”

“Phải.”

“Thế gian không có thứ gì Phi Yến không dám trộm?”

“Phải.”

“Chỉ cần ra giá hợp ý, Phi Yến sẵn sàng trộm bất cứ thứ gì?”

“Không sai, ta cần tiền, ta chỉ thiếu tiền .”

“Ngoài tiền ra thì sao? Tỷ như. . . tình?”

“Ta từ lâu không có tâm, cũng không có tình.”

“Xem ra ta tìm đúng người.”

“Ta không thích lời vô ích.”

“Mười vạn lượng.”

“Khẩu khí rất lớn.”

“Hoàng kim.”

“A, quả người trong nghề, trộm vật gì vậy?”

“Lòng người.”




[Vương phi thất sủng - tác giả Sở Sở - người dịch: Bạch Nương (Túy Nguyệt Lâu)]

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

"Tôi lặng lẽ đứng dậy rồi ra đi, tự bảo mình không được quay đầu. Thuở nhỏ bà nội từng nói: trán và hai vai của người mỗi nơi có một cái đèn. Buổi tối đi đường không được nhìn ngang nhìn dọc, càng không được quay đầu lại. Nếu quay đầu sang trái, cái đèn trên vai trái sẽ bị thổi tắt bởi hơi thở của mình; quay đầu sang phải, đèn bên vai phải cũng tắt theo; còn nếu quay đầu lại thì càng rắc rối, cái đèn trên trán cũng sẽ bị thổi tắt. Tất cả các đèn đều tắt rồi thì ma quỷ sẽ lại gần mình một cách dễ dàng.

Cho nên tôi không được quay đầu, tuyệt đối không được."

[Công chúa cầu thân - tác giả Chanh Tươi - người dịch: hayngungay, Yuuri, banhbaochieu - vnthuquan.net]
"@hiepsiga: Truyện có thể ví như một cô gái. Có thể cô gái đó không xinh đẹp, không hấp dẫn và không có nhiều ưu điểm nhưng mình vẫn thích, vẫn yêu. Vì đơn giản là trong nhưng cái không xinh đẹp, không hấp dẫn, không có ưu điểm đấy mình lại tìm thấy một phần phù hợp với mình, cái đó mới là đáng quý. Thích một người chỉ đơn giản là mình thích người đó, thich một quyển truyện cũng vậy thôi.

Để thích được một quyển truyện mà bạn đưa ra quá nhiều lý do như vậy, tôi không hi vọng là trong cuộc sống bạn cũng phải đưa ra nhiều lý do như vậy để thích được một người."


[Bài viết của bạn hanashi trên diễn đàn thuvien-ebook.com - topic về truyện Bên nhau trọn đời]

---

câu cuối thật là đỉnh của chóp!

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

Nhạc phim Lã Bất Vi

Lã Bất Vi

Người dịch: Khuyết danh

Từ ngàn xưa loạn thế xuất anh hùng
Dựng cơ dồ từ hai bàn tay trắng
Vung gươm chớp lóa vạn ngàn binh tướng
Ngoảnh đầu nhìn không một bóng thân nhân.
Cõi hồng trần chinh phạt bấy nhiêu năm
Ôm giấc mộng một lần làm bá chủ
Trái tim đá chưa từng nghe khuất phục
Bỗng ngập ngừng trước giọt lệ giai nhân.
Bao mưu toan bao lừa gạt dối gian
Vinh quang tột cùng mà tột cùng cay đắng
Miệng thế gian ai khen chê oán trách
Ngạo danh cao bậc loạn thế anh hùng.

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010

Chiếc lá đầu tiên

Chiếc lá đầu tiên.

Hoàng Nhuận Cầm

Em thấy không tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở cuả thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say.


Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu.

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rũ
Sân trường đêm rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?

"Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy "
"-Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy "
( Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao )

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẩy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường- Chiếc lá buổi đầu tiên.

Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010

Những mảnh vụn

Những mảnh vụn

- Đoàn Minh Phượng -


Tôi sẽ kể cho bạn nghe về tôi. Tôi sẽ bắt đầu từ hôm nay, phác họa cho bạn một chân dung không sâu sắc lắm, nhưng có đủ những nét chính cho bạn nhận ra tôi. Rồi tôi sẽ trở về tuổi thơ tôi hoặc xa hơn nữa, kể về ông bà tôi đã bỏ quê về thành như thế nào, cha tôi đi học ở đâu, những chi tiết tôi tin là sẽ tạo nên được một lịch sử. Người ta nói về mình, hay về một nhân vật trong một cuốn sách, như thể con người là một đơn vị trọn vẹn có bắt đầu và chấm dứt, trong và ngoài, có bản thể, lịch sử, tương lai.

Thật ra con người là những mảnh vụn. Tuổi thơ của anh ta là những mảnh vụn. Hiểu biết của anh ta là những mảnh vụn. Tình yêu của anh ta là những mảnh vụn. Giấc mơ của anh ta là những mảnh vụn. Nỗi buồn của anh ta là những mảnh vụn. Anh ta viết nhật ký, ghi danh đại học, xưng tội ở nhà thờ, lấy vợ, vào đảng, bỏ nhà ra đi, vẽ hoa hướng dương, ngồi thiền… để gom góp những mảnh vụn lại. Để có cái tôi trọn vẹn. Để buổi sáng thức dậy tôi biết mình là ai.

Ngày mới đi học, cô giáo đưa cho bạn một trang giấy với những dấu chấm có đánh số. Bé con, hãy nối những dấu chấm ấy lại, từ số 1 đến số 20, bé sẽ có một hình người. Ba mươi năm sau: trên một tờ giấy trắng, hãy chấm những dấu chấm: Mỗi kinh nghiệm, trí nhớ, cảm xúc của bạn là một dấu chấm có đánh số, cộng thêm những dấu chấm không phải của bạn nhưng không thể không kể đến chúng: tôn giáo, di sản, văn hóa, trường học, trách nhiệm, triết thuyết, chương trình truyền hình; và cuối cùng là những dấu chấm nằm ở vùng biên giới giữa kinh nghiệm và mộng mị: những mơ màng, nghi ngờ, kinh hãi, phản bội. Nối tất cả những dấu chấm ấy lại, bạn thấy gì? Có phải là một hình người, hình người của bạn không? Bao nhiêu dấu chấm bạn sẽ xóa đi, bao nhiêu dấu phải đổi chỗ, bao nhiêu dấu được vẽ thêm vào, để cho khi nối chúng lại, bạn có được đường viền của một hình người? Hay sâu hơn, the anatomy of a mind?

Truth is not the sum of realities.

Bạn luôn luôn muốn có một trung tâm, muốn được trọn vẹn, muốn có sự liên tục, trong một thế giới bạn có thể dựa vào được. Đồng thời bạn cũng biết hai điều, và hai điều này chắc chắn hơn tất cả những gì bạn mơ ước: một là hạnh phúc không bao giờ lâu hơn những khoảnh khắc; hai là tất cả mọi người đều mong muốn một thế giới yên lành, và gần hết tất cả những sự không yên lành trên thế giới này đều do con người gây ra cả.

Nằm mơ vu vơ
https://doanminhphuong.wordpress.com/2009/09/02/163/

Buổi tối tôi nằm mơ thấy tôi ở một nơi nào tôi không biết. Tôi băng qua một con đường lạ, bước vào một khách sạn. Trong phòng khách sạn, tôi vào phòng tắm. Nhưng mở cửa, tôi không thấy phòng tắm mà thấy một cái sân. Tôi bước ra khoảng sân chung quanh có tường xây. Phía bên kia có một hồ chứa nước xây bằng xi măng, trên thành hồ có để một cái gáo để tôi múc nước tắm. Nhưng tôi không tắm bằng gáo, tôi leo vào hồ. Vách hồ có nhiều rong rêu, nước lành lạnh. Tôi thấy dễ chịu. Tôi nhớ tới chai thuốc gội đầu mình để trong túi trong phòng. Tôi quấn khăn đi về phòng để lấy. Nhưng lúc ở trong phòng tôi không thấy cái túi của tôi đâu.

Tôi thức dậy, thay áo, đi làm. Chiều về tôi chợt nhớ lại cái cảm giác trên da khi cả người tôi được bao kín trong làn nước lành lạnh đầy rong rêu của giấc mơ đêm qua. Một lúc, tôi tự hỏi tại sao tôi mơ thấy cái hồ nước ấy, giấc mơ có nghĩa gì?

Giấc mơ không có ý nghĩa nào cả, chỉ là một giấc mơ, vậy thôi. Tại sao lúc nào người ta cũng cần một ý nghĩa? Trong mơ, tôi không tự hỏi sao mình lại ở một nơi lạ, một nơi không có nước máy, ai đã lấy cái túi trong đó có chai thuốc gội đầu, tiền bạc của mình còn không. Trong mơ, tôi không cần một lý do nào cho việc tôi ở đó, cũng không cần tiền bạc hay một tương lai nào.

Tôi kể cho A nghe về giấc mơ. Cô ấy lẵng lặng ngồi nghe một lúc. Thấy tôi im, cô ấy hỏi: “Rồi sao nữa?”. Tôi không có gì để kể thêm. A thất vọng vì chuyện của tôi không ra chuyện. Cô ấy chờ chực những câu chuyện như lũ ếch nhái chờ mưa. Thế giới của chúng ta nó như thế: đầy hình ảnh và sự kiện, nhưng không có những câu chuyện.

Nhưng không có những câu chuyện chúng ta biết rút từ đâu ra một chút ý nghĩa để mà sống qua ngày hôm nay và những ngày kế đó? Ý nghĩa như những mẩu bánh khô bỏ vào túi khi đi đường, lúc ngủ thì ôm chặt để được đôi phần yên tâm: đây, tôi có cảm xúc, tôi biết suy nghĩ, tôi hiểu được một ít về cuộc đời.

Không có chút ý nghĩa, chúng ta sợ mình biến mất.

Những điều chưa biết

Tôi có một cô bạn rất sợ thú vật vì cô không biết chúng nghĩ gì. Buổi tối, một con mèo đi vào giường cô lúc cô ngủ. Thân thể mềm mượt của nó chạm vào người cô. Cô thức giấc hoảng kinh như bị ma quỉ chạm phải. Cô không biết con mèo nghĩ gì, tính gì trong cái đầu nhỏ của nó. Người ta không thể hiểu được mèo, cũng như không thể hiểu được ma quỉ.

Tôi cũng có một người bạn khác nói chỉ yêu cây cỏ và thú vật, vì con người đã mất sự hồn nhiên. Làm sao mình có thể biết người toan tính những gì, yêu hay ghét, thật hay giả. L’enfer, c’est les autres. Chúng ta không thể hiểu được người khác, cũng như không thể hiểu ma quỉ.

Vậy thì chúng ta muốn gì? Chúng ta muốn lường được, kiểm soát được suy nghĩ, sự thôi thúc và hành động của những người chung quanh. Chúng ta đặt ra những qui luật cho cuộc sống chung, đặt ra những giá trị và khuôn phép xã hội. Rồi các viện thống kê và các trường đại học làm những nghiên cứu xem con người muốn gì trong những điều kiện nào đó. Hoặc nếu họ không biết họ muốn gì thì sẽ có cả một nền công nghệ thông tin quảng cáo nói cho họ biết họ muốn gì. Một thế giới an toàn là một thế giới trong đó con người không làm những gì thường xưa giờ không ai làm, những điều không biết trước. Chúng ta luôn luôn muốn biết trước.

Và rồi chúng ta chán ứ đi khi sống cuộc đời tuần này là sự lặp lại của tuần trước, người này là sự lặp lại của người kia, đâu rồi cuộc phiêu lưu, đâu rồi sự sáng tạo, đâu những nỗi mơ màng và niềm chênh vênh. Đâu rồi sự duy nhất của mỗi người được sinh ra.

Đâu rồi điều bất ngờ kỳ diệu sự duy nhất đó mang lại?

Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Người Vớt Phù Du

Người Vớt Phù Du

Phạm Hải Anh

Trích trò chuyện giữa hai nhà văn:

- Nhân vật nữ của em bỏ đi rồi.

- Cô ta đi đâu?

- Đi tu. Hoặc là đi theo giai.

- Sao lại hoặc là? Hai cái đó khác xa nhau mà!

- Cũng thế cả thôi. Nếu cô ta theo giai thì sau đó sẽ vỡ mộng, đi tu. Còn nếu đi tu lại thấy nhàm quá, bỏ theo giai. Cô ta cứ phải đi cái đã.

- Phức tạp nhỉ. Hay em giới thiệu cô ta với nhân vật của anh đi. Anh đang viết về một vị thánh tử vì đạo.

- Ông ta theo đạo Hồi à?

- Không. Đạo của ông ta là đạo Tình. Em thử tưởng tượng xem, ông ta lấy rồi bỏ vợ tới 9 lần. Thật là một người phi thường!

- Đồ đàn ông trăng hoa!

- Sao lại trăng hoa? Lần nào yêu ông ta cũng cưới hỏi tử tế, rồi lại ra toà ly dị đàng hoàng. Nhà ông ta ở mỗi năm một bé tí lại vì phải chia cho vợ cũ. Bây giờ ông ta đang ở căn hộ mười hai mét vuông, độc thân. Nếu nhân vật của em chưa biết đi đâu thì có thể đến tạm trú ở đấy. Chắc là an toàn thôi, vì hiện giờ hình như ông ta cũng chán đàn bà rồi.

Hoa đứng lên:

- Thôi em về.

Nguyên bảo, giọng bình thản:

- Em đừng đi. Mưa to lắm.

Ngoài trời, mưa giăng một cái cớ hiển nhiên trắng xoá. Nguyên pha ấm trà mới, như thể mọi chuyện đã quyết định xong. Mà có gì phải băn khoăn, ở lại trong căn buồng khô ráo, nói vài ba chuyện tầm phào, uống một cái gì nong nóng chờ mưa tạnh. Nguyên đưa ra một tập thơ. Thơ của Nguyên hẳn hoi. Con người tài hoa thế. Hoa biết thơ này Nguyên làm cho cô khác, nhưng lại đọc tặng mình. Cũng dễ hiểu thôi, chứ thơ ở đâu ra mà sẵn thế, nấu ăn cũng còn phải đi chợ. Nghe đâu năm trong số chín bà vợ cũ mê Nguyên vì thơ, mà gây lộn bỏ đi cũng vì phát hiện ra thơ ấy chẳng phải tặng mình. Cùng một bài thơ mà làm cho khi sướng khi khổ, thì có nên trách nhà thơ không nhỉ. Cứ biết điều như Hoa thì bao nhiêu thơ cũng chẳng hề hấn gì.

Nguyên kể:

- Anh là người may mắn với phụ nữ..

- May mắn thế, sao giờ anh lại độc thân?

- Đấy cũng lại là một điều may nữa. Em biết rồi đấy, cuộc sống gia đình thật là phiền toái.

- Biết thế, sao anh lấy vợ tới chín lần?

- Vì anh đứng đắn. Anh không thể từ chối người mình yêu. Lạ lắm. Tất cả các bà vợ anh đều mang tên một loài hoa. Cô đầu tên Quỳnh, rồi Phượng, Hồng, Huệ, Lan... Hoa nào anh cũng rước về nhà, chiêm ngưỡng, tưới tắm. Em cứ hỏi mà xem, ai cũng có với anh một thời hạnh phúc.

- Yêu thế rồi sao anh lại bỏ?

- Đời hoa ngắn ngủi, tự nó héo tàn đi. Mà hoa khác lại cần anh chăm sóc. Em bảo anh phải làm sao?

Chồng Hoa cũng từng phát ngôn tương tự thế. Nhưng lúc ấy Hoa không gật gù như bây giờ. Ông chồng bị cấm vận lập tức, xin lỗi muốn long đầu gối. Chẳng phải Nguyên nói hay hơn. Có lẽ khi không bị liên lụy thì người ta có thể thả lòng thông cảm rộng rãi như thể cho vay bằng vốn người khác. Hoa thấy cái lý lịch chín vợ của Nguyên đâm dễ thương. Người đâu mà nhạy cảm, yêu phái đẹp, mà lại có trách nhiệm nữa! Nguyên đang nói gì thêm. Giọng Nguyên trầm, cả cái giọng nghe cũng hay:

- ..Bây giờ anh rất thanh thản. Anh tu.

Hình như Nguyên không đùa. Mặt Nguyên nghiêm trang, mắt nhìn thẳng. Hoa chợt để ý bây giờ đã nửa đêm. Trong một căn buồng hẹp. Mà ngoài trời mưa thế kia. Mà trong này Hoa mơn mởn thế này. Mà không chạm vào nhau lần nào. Khéo Nguyên tu thật chứ chẳng chơi.

- Anh tu đạo gì?

- Không. Anh chẳng theo một tôn giáo nào cả. Chỉ tu cái tâm mình. Không đam mê, không cầu ước gì hết. Có lẽ anh cũng nếm trải đủ rồi.

Ừ, ngày xưa trong Tam Quốc, Khổng Minh trị Mạnh Hoạch cứng đầu bằng cách cứ đánh thắng rồi thả. Bảy lần bắt, bảy lần tha như thế, Mạnh Hoạch tâm phục khẩu phục, vĩnh viễn không bao giờ nổi loạn nữa. Nguyên có ngoan cố lắm thì sau chín lần lấy vợ, cũng tởn tới già, tu là phải. Hoa đổi thế ngồi thoải mái, nếu Nguyên nói sớm hơn, thì bây giờ lưng và cổ Hoa đã không mỏi nhừ vì cố giữ thẳng đơ suốt buổi tối. Nguyên tu được thì tốt quá, thì lại càng có nhiều cái để nói với nhau. Xem bói, người ta bảo Hoa có căn tu. Chẳng biết có phải không, nhưng Hoa gần chồng bấy nhiêu năm vẫn thấy lạnh lẽo, đi làm thì không yêu nghề, thấy tiền không ham, chẳng biết mình thích gì. Những đêm nằm bên ông chồng ngáy như xẻ gỗ bên tai, Hoa cứ mở mắt nhìn mãi vào bóng tối sâu thẳm, tự hỏi thế này có phải là tu tại gia không. Sư thầy chùa Thía quê Hoa đi tu từ năm mười hai tuổi. Hồi ấy đói quá, bố mẹ không nuôi nổi, gửi lên chùa ăn mày cửa Phật, thế là tu. Một đời dưa muối, đến nỗi bây giờ đi ngang ngửi mùi thịt là kinh sợ. Sư thầy không biết chữ, chỉ nghe đọc kinh suốt mấy chục năm mà nhập tâm, kinh nào cũng thuộc làu làu. Sư thầy bịt khăn nâu che cái đầu bạc lởm chởm tóc, đến một lúc chán chẳng buồn cạo nữa. Tu đến bây giờ cũng được hai phần ba cái trăm năm, lâu quá quên cả mình đang tu mà chỉ sống, tự nhiên như công chức thì phải đến sở làm. Lắm lúc Hoa ước được như thầy, những buổi chiều sâm sẩm, ngồi còm ròm trên bộ tràng kỷ, tỉ mỉ nghiền cối trầu thật kỹ cho vào miệng móm nhai nhẩn nha, sau lưng khói hương bình thản toả trên bàn thờ tam bảo. Tưởng tượng Hoa cũng ngồi như thế chân co trên ghế xalông, miệng nhai kẹo caosu bỏm bẻm thay trầu, sao không có tí tị gì thoát tục. Nhưng mà chiều ấy lên chùa, Hoa thấy sư thầy cũng khóc, nước mắt tu hành nhỏ thánh thót xuống bức tranh truyền thần của chính mình ôm trong lòng. Sư trụ trì bảo mai mốt nếu sư thầy có về Tây Trúc thì tranh truyền thần này không được đưa lên ban thờ Tổ, chỉ để ở ghé phía dưới, vì thầy tuy tu lâu năm nhưng chẳng có chức danh gì, nhà chùa cũng phải theo nguyên tắc. Sư thầy khóc mãi, đến phát ốm. Cả làng bàn tán xôn xao về chuyện này. Tu suốt một đời mà vẫn hệ lụy thế, thì biết làm gì để có cái tâm vô sở cầu?

Biết làm gì để suốt đêm ngồi cạnh nhau mà lòng tạnh như mưa ngoài kia. Mưa ngớt hạt đã lâu rồi. Chỉ còn vài giọt gõ tình tang trên ống máng. Hoa chần chừ không biết nên về hay nên đón ly rượu Nguyên mời.

- Em băn khoăn làm gì - Nguyên khoát tay, nói như thể tổng kết cả chín lần yêu, chín lần kết hôn, chín lần li dị - Phù du hết!

Nguyên không biết phù du có khi là thật. Lâu lắm rồi, Hoa đã nuôi hai con cá vàng, đặt tên một là Sân, một là Si. ở với nhau ít lâu thì bụng con Si cứ phình dần lên. Hoa quyết định làm đám cưới cho chúng nó, kẻo Si mang tiếng chửa hoang. Đám cưới cá, chồng Hoa vớt về nhiều tảo xanh, thả đầy bình. Anh gọi đấy là tảo phù du. Những cánh phù du nhỏ xíu như ngàn dấu chấm xanh lục bồng bềnh trên nước, Sân Si ngoi lên đớp lia lịa. ấy là một đêm vui, Hoa nhớ thế. Hai vợ chồng đã đùa giỡn như cá trong bồn tắm. Và trong cơn ngây ngất, Hoa thấy mình chìm đắm giữa ngọn triều xanh lá cây ngăn ngắt, màu của phù du. Sáng hôm sau, thăm bình cá, Hoa thấy con Si nổi phềnh, bụng trướng lên. Không biết có phải vì nó đã ăn quá nhiều phù du. Chồng Hoa chặc lưỡi, đem con Si vứt vào bồn vệ sinh, giật nước. Hoa nhìn thân cá vàng óng ánh quay lộn trong xoáy nước hung hãn rồi hút tuột vào ống cống, chẳng nói gì. Chiều ấy, Hoa đem con Sân đi thả ở công viên Thiên Đường. Cái bình cá rỗng không, chồng Hoa dùng làm gạt tàn. Như thế cũng tiện vì từ ngày ấy, anh hút rất nhiều, chẳng gạt tàn nào đựng vừa những đầu mẩu thuốc.

Đêm dài đằng đẵng, nhắm mắt là thấy con Si trương phềnh trong cống hoặc Sân ngoáy đuôi bơi giữa những con cá không tên ở công viên Thiên Đường. Không bao giờ thấy lại ngọn sóng phù du.

Nguyên bảo bây giờ anh chán chơi hoa, chỉ thích sưu tầm những mẫu sinh vật hoá thạch. Chúng nó mới thật bền, bất biến theo thời gian. Nguyên đưa Hoa xem một mẩu đá xám hình con cá, nhỉnh hơn ngón tay. - Con cá hoá thạch này đã hai trăm chín mươi triệu năm rồi. Hai trăm chín mươi triệu năm, em thử tưởng tượng bao nhiêu cuộc đời mình đã đi qua?

Hoa mân mê miếng đá. Những vẩy cá hoá thạch gợn lên nham nhám dưới ngón tay. Con cá há miệng, giương vây, có lẽ nó chết khi đang săn mồi. Hoa nâng ly rượu. Nhấp từng ngụm. Quên đi hình ảnh con Si vàng ánh trôi tuột vào đường ống toilet. Uống nữa, quên cái bình cá ở nhà không còn cá chỉ có tàn thuốc. Uống thêm nữa, má Hoa hồng như hơ lửa. Nguyên ơi, đừng nhìn Hoa như thế! Nguyên ở lại tu tâm cho tốt, Hoa về đây, thạch ngư này trả lại. Nguyên thì thầm phù du thôi. Phù du chín lần đã qua. Phù du một lần này. Bồng bềnh sóng rượu vang đỏ chát. Thạch ngư rùng mình, trườn trong lòng tay. Hai trăm chín mươi triệu năm từ từ tan chảy. Cá nhỏ ơi, bơi đi. Đớp phù du. Đớp cả bóng mặt trời. Lượn thênh thang, hả hê biết mình không hoá thạch..

Trích trò chuyện giữa hai nhà văn:

- Nhân vật nữ của em đang bất mãn.

- Về chuyện đêm qua ấy à? Nhân vật nam của anh cũng đang buồn.

- Anh ta buồn nỗi gì?

- Cô ta đi, mang theo con cá hoá thạch của anh ta mất rồi. Em phải biết, đấy là vật giá trị duy nhất mà anh ta có trong nhà. Nhân vật nữ của em còn đòi hỏi gì nữa?

- Cô ta bảo anh ta đã biết trách nhiệm chín lần rồi thì lần này phải trách nhiệm nốt. Cô ta cũng tên là Hoa.

- Nhưng anh ta đã nói ngay từ đầu là cạch không chơi hoa nữa mà. Chỉ chơi đồ hoá thạch..

- Mặc kệ. Chơi gì cũng chết.

- Nhưng nhà anh ta chỉ còn có mười hai mét vuông.
- Cũng chẳng sao. Cô ta bảo lần này anh ấy cứ yên tâm, không phải chia nhà nữa đâu mà sợ.

Mọi chuyện cuối cùng cũng dàn xếp ổn cả. Hoa để lại cái nhà rộng cho chồng. Anh ta mới ly dị lần đầu, rất có thể còn phải chia nhà chín lần sau nữa. Hoa dọn đến căn buồng mười hai mét vuông. Có bàn tay phụ nữ chăm sóc, nó cũng gọn gàng. Con cá hoá thạch trở về bơi trên khung cửa màu xanh lơ. Trông nó bóng bẩy, đẹp hơn trước, nhưng Nguyên không hứng thú chơi đồ hoá thạch hay sưu tầm bất cứ thứ gì nữa. Khi người ta còn có mỗi căn buồng hẹp, thì chỉ một vợ cũng đã nhiều.
---
không thích hai câu cuối lắm, nhưng cũng khá lâu rồi mới đọc trọn vẹn bề nổi một truyện ngắn

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010



Ảnh: Một bức thiệp Tết của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái


"..Những hôm giáp Tết, họa sĩ Bùi Xuân Phái có thú vui một mình đi tản bộ lên chợ hoa Hàng Lược ở gần nhà. Năm nào ông cũng đi, một ngày trở đi trở lại đến vài ba lần, tuy nhiên, ông chỉ đi xem hoa chứ không bao giờ mua vì không biết mua thế nào. Hầu hết mọi vật dụng của ông như quần áo, khăn mũ…đều do người nhà mua cho, đặc biệt là người vợ đảm của ông.

Bất cứ lúc nào ra chợ hoa, ông cũng dắt theo quyển sổ. Thấy gì hay, ông ký họa, sau đó về chuyển thành tranh. Bùi Xuân Phái giải thích, xúc cảm không phải là cái dễ bịa, tâm trí của con người cũng rất hạn chế, chỉ thiên nhiên là ông thấy phong phú, ẩn chứa nhiều bất ngờ mà mình phải học theo."

[Lai lịch thú vị những tấm thiệp Tết của Bùi Xuân Phái (trích) - Thu Huyền (Theo lời kể của họa sĩ Bùi Thanh Phương) - vietnamnet.vn]

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

written by Farhad Tash http://farhadtash.blogspot.com/?expref=next-blog

Can you raed tihs? Olny srmat poelpe can. I cdnuolt blveiee taht I cluod aulaclty uesdnatnrd waht I was rdanieg. The phaonmneal pweor of the hmuan mnid, aoccdrnig to a rscheearch at Cmabrigde Uinervtisy, it deosn't mttaer in waht oredr the ltteers in a wrod are, the olny iprmoatnt tihng is taht the frist and lsat ltteer be in the rghit pclae. The rset can be a taotl mses and you can sitll raed it wouthit a porbelm. Tihs is bcuseae the huamn mnid deos not raed ervey lteter by istlef, but the wrod as a wlohe. Amzanig, huh? Yaeh, and I awlyas tghuhot slpeling was ipmorantt!

--------

fun and true :))

anyway, i love the "next blog" technique of blogspot, because sometimes it gives me a great chance to discover such interesting blogs :> i'll never know which blog comes next, which stimulates my curiousity and makes me feel like i'm taking some kind of adventure on net :')

Khoảnh khắc 2009



[Bức ảnh của nhiếp ảnh gia Stephano de Luigi đăng trên VII Network tháng 7/2009]

Chú hươu cao cổ chết khát trên một con đường ở Wajir, Kenya, nơi mà trong nhiều năm nay khan hiếm những con mưa dẫn đến tình trạng khô hạn nặng nề và một cuộc khủng hoảng nước kéo dài. Năm 2009 cũng là năm mà những cảnh báo về môi trường được đặt ở mức báo động cao nhất khi Hội nghị thượng đỉnh Copenhagen 15 về biến đổi khí hậu diễn ra tại Đan Mạch, được kỳ vọng là sẽ tìm ra những giải pháp mới để cứu Trái đất khỏi khí thải, ô nhiễm môi trường và các thảm họa thiên nhiên.

Tuy nhiên, một bước đi mang tính đột phá tầm cỡ quốc tế đã không trở thành hiện thực tại Copenhagen. Sự bất đồng về mức cắt giảm khí thải, nhiều ít thế nào cho từng quốc gia, góp vốn hỗ trợ tỉ lệ ra sao dựa trên căn cứ nào là hợp lý nhất cho lợi ích của từng quốc gia... đã làm nghị trường nóng bỏng suốt 1 tuần làm việc mà không đem lại được kết quả ưng ý. Nhưng dù sao, toàn thể thế giới ít ra cũng đã ngồi lại được với nhau và hiểu rằng "người nói cần phải phải có người nghe". Nói như cách của Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon, Copenhagen là "sự khởi đầu cần thiết" của thế giới trong nỗ lực bảo vệ ngôi nhà chung của loài người.


---------------------------------------------------------



[Bức ảnh của phóng viên Mick Tsikas, đăng tải trên Reuters, chụp ngày 8/2 tại một khu rừng bị thiêu rụi ở Australia]

Năm 2009 là năm mà khu vực Châu Á Thái Bình Dương tan hoang khi phải oằn mình trước những thảm họa thiên tai kinh hoàng kéo dài suốt từ đầu năm cho tới cuối năm. Cháy rừng ở bang Victoria, Australia bắt đầu vào ngày 7/2 trở thành thảm họa cháy rừng tồi tệ nhất trong lịch sử đã được gọi là "Ngày thứ Bảy đen tối" (Black Saturday) để tưởng niệm 173 nạn nhân thiệt mạng cùng hơn 400 người bị thương. Đây là con số thương vong chưa từng có trong lịch sử của Australia do cháy rừng gây ra khi gió mạnh đưa ngọn lửa phủ khắp một vùng rộng lớn 4500 km2, thiêu cháy mọi thứ trên đường di chuyển.

Sau đó, liên tiếp 2 cơn bão siêu mạnh từ ngày 7/8 đến 26/9 đã tràn qua Đài Loan và Philippines gây ra những tổn thất nặng nề về người và của. Cơn bão Ketsana đã trút xuống Thủ đô Manila một lượng mưa kỷ lục, lớn nhất trong vòng gần nửa thế kỷ qua, nhấn chìm nhiều vùng trong biển nước. Cơn bão này sau đó đã đổ bộ vào Việt Nam (bão số 9) với sức tàn phá lớn nhất trong vòng 40 năm qua và làm hàng trăm người thiệt mạng cùng với thiệt hại về vật chất lên tới 14.000 tỉ đồng. Đỉnh điểm của thiên tai là trận động đất mạnh 7,6 độ Richter hôm 30/9 trên vùng biển đảo Sumatra, Indonesia, làm sập hàng trăm nghìn nhà cửa, hơn 1.000 người thiệt mạng...

nguồn: giadinh.net.vn

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

Tết chặt cây và Tết sát sinh

Tết chặt cây và Tết sát sinh
Tác giả: Nguyễn Quang Thiều vietnamnet.vn

Có một phong trào rất đáng trở thành một phong tục trong ngày Tết cổ truyền là phong trào trồng cây . Hồi tôi còn học tiểu học, cứ vào một ngày đầu năm là nhà trường tổ chức Tết trồng cây. Đó là một ngày hội thực sự. Mỗi học sinh trồng một cái cây. Rồi suốt những năm sau đó, mỗi học sinh luôn luôn chăm sóc cái cây của mình cho đến khi nó trở thành một cái cây vững chãi và toả bóng mát. Không chỉ nhà trường mà cả các thôn, xóm cũng tổ chức Tết trồng cây.

Nếu phong trào này được duy trì thì nó sẽ trở thành một phong tục đẹp. Nhưng ngược lại, nó không được tiếp tục. Và bây giờ, với thú chơi hoa đào rừng, đào núi ngày tết, chúng ta biến cái Tết trồng cây thành Tết chặt cây.

Có thể nói, từ rằm tháng Chạp đến sát Tết, trên mọi nẻo đường từ các tỉnh phía Bắc về Hà Nội và các thành phố khác, chúng ta thấy một cuộc vận chuyển khổng lồ và có hệ thống những cành đào to, nhỏ với hầu hết các loại xe được huy động như xe tải, xe khách, xe du lịch, xe hơi 7 chỗ, 4 chỗ của các cơ quan Nhà nước.

Với số lượng cành đào chuyển về riêng ở địa phận Hà Nội thì chắc chắn mỗi năm người ta ngốn hết một cánh rừng nhỏ. Cứ liên tục như vậy trong nhiều năm, những cánh rừng đào sẽ không còn nữa. Trước hết, nó mất đi vẻ đẹp mà thiên nhiên đã ban tặng. Sau đó, nó làm cho con người có một thói quen xấu là tàn phá thiên nhiên vì lợi ích và những thú chơi của cá nhân mình.

Ngay ở giữa Hà Nội, những cây sưa với những mùa hoa tuyệt đẹp bị đốn hạ bằng mọi lý do của ngay cả những đơn vị quản lý cây xanh. Những hồ nước và những công viên tuyệt đẹp bị bức tử. Những di tích lịch sử và văn hoá bị các cá nhân và các tập đoàn phá vỡ cảnh quan hoặc lấn chiếm bởi những công trình xây dựng của mình.

Tôi cam đoan rằng: nếu chính quyền đồng ý thì sẽ có không ít tập đoàn hồ hởi và sẵn sàng phá chùa Trần Quốc hay Tháp Rùa ngay lập tức để xây khách sạn năm, bảy sao gì đấy. Nhận định này của tôi bắt nguồn từ những gì họ đã làm và những gì mà báo chí đã từng lên tiếng nhiều năm trở lại đây.

Việc thi nhau chặt những cây đào rừng, đào núi một cách vô tội vạ vì lợi ích và thói hưởng thụ cá nhân không ảnh hưởng gì đến an ninh quốc gia hay nền kinh tế nước nhà. Nhưng nó đồng nghĩa với một lối sống thiếu giáo dục và phi văn hoá đang mỗi ngày một lan rộng.

Bi hài thay, chúng ta có Tết chặt cây lại có Tết sát sinh. Nói về Tết sát sinh là tôi nói đến hành động phóng sinh trong ngày Tết ông Công, ông Táo. Tục phóng sinh (cá chép) là một tục đẹp và mang ý nghĩa nhân văn. Nhưng hãy nhìn cách phóng sinh của người dân mà xem. Ngay sau khi họ phóng sinh một con cá thì phóng sinh luôn rác thải xuống hồ, xuống sông. Ven bờ hồ và bờ sông là những túi nylon và đủ các loại rác thải khác nổi lềnh bềnh.

Số lượng những hồ nước và những dòng sông bị nhiễm độc mà chết ngày một tăng lên. Chiều 23 Tết vừa rồi, sau khi lễ ông Công, ông Táo xong, vợ tôi phải nhờ một đứa cháu mang con cá chép nhỏ đến tận một hồ nước còn khả dĩ sạch sẽ để phóng sinh cho dù nhà tôi chỉ cách sông Nhuệ mấy bước chân.

Cách đây hơn 10 năm, trong trường ca Nhân chứng của một cái chết, tôi đã nói đến cái chết của sông Nhuệ. Xác của dòng sông thối rữa và bốc mùi lên tận lưng trời. Bây giờ thì dòng sông ấy chết thật. Dòng nước trong xanh, thơ mộng với những ngọn gió sông trong lành thổi vào thành phố và các làng mạc ven sông của mấy chục năm trước giờ đây chỉ còn là một cái xác thối rữa.

Chúng ta mua những con cá để phóng sinh nhưng chúng ta lại phóng sinh chúng vào một môi trường chết do chính chúng ta gây ra một cách vô ý thức. Chính thế mà hành động phóng sinh của chúng ta trở nên bi hài và đầy thói đạo đức giả. Hành động phóng sinh thực sự có lương tâm chính là hành động bảo vệ môi trường. Cũng như hành động vì những người nghèo khổ một cách thực sự là chúng ta không tiêu xài hoang phí và không tham ô, tham nhũng tiền đóng thuế của người dân. Còn hành động mang cho người ngèo mấy gói mỳ ăn liền phần lớn vẫn là một trò diễn mà thôi.
Tết chỉ còn mấy ngày nữa, lẽ ra chẳng nên nói những chuyện buồn nản như thế này làm gì. Nhưng biết làm sao được. Cầu chúc mọi người lúc nào đó có một cái Tết vẫn có hoa đào đẹp để ngắm và vẫn thấy lòng thanh thản vì đã phóng sinh.

Đăng U Châu Đài Ca

Đăng U Châu Đài Ca

- Trần Tử Ngang -

Tiền bất kiến cổ nhân,
Hậu bất kiến lai giả.
Niệm thiên địa chi du du,
Ðộc sảng nhiên nhi thế hạ.

---

Bản dịch:

Bài ca trên đài U Châu (*)

Ai người trước đã qua
Ai người sau chưa đến
Ngẫm trời đất vô cùng
Một mình tuôn giọt lệ

(Nhất Hạnh dịch)


---

(*) U Châu: tên gọi cũ của Bắc Kinh

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

"...Kể cũng lạ. Người chồng thứ nhất của cô thì có liên quan gì đến đây đâu nhỉ. Hoàn toàn không liên quan gì cả. Chỉ đơn giản là hơn hai mươi năm trước, khi còn rất trẻ người ta có thể dễ dàng nhổ lên những rễ cây non và ném chúng đi. Bởi cứ ngỡ rằng tất cả còn đang ở phía trước và mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến trong tương lai."

[Giữa mặt đất và bầu trời (trích) - Victoria Tokareva]

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010

Chuyện ngộ nghĩnh về "thầy phù thủy" Edison

1. ...Không những hiếu kì, ham hỏi, mà chuyện gì cũng phải hỏi cho ra nhẽ, cậu bé Edison còn rất thích tự mày mò làm thử. Một hôm, đã đến giờ ăn nhưng Edison vẫn không về nhà. Mẹ Nancy rất lo lắng, tất tả chạy đi tìm khắp nơi mà vẫn không thấy. Đến tối mịt, bà vô cùng kinh ngạc khi nhận ra Edison ở một túp lều tranh. Cậu bé nằm sấp trên một đống cỏ tranh, đầu tóc rối bù, dưới bụng là mấy quả trứng gà. Cậu cứ thế nằm im, vẻ mặt đầy chăm chú. Bà Nancy ngạc nhiên: “Edison! Con đang làm gì thế?”. Edison tươi tỉnh đáp: “Con đang ấp trứng cho gà nở thành con”. Bà mẹ phì cười. Thì ra Edison nhìn thấy gà mẹ ấp trứng nở thành gà con nên tò mò muốn thử tự mình ấp xem có nở ra gà con được không!

2. Chuyện tình cảm của Edison cũng có nhiều điểm rất thú vị. Năm 24 tuổi, Edison là chủ của một xí nghiệp khá nổi danh. Khi công việc dần ổn định, ý định xây dựng gia đình chợt hiện lên trong đầu và người đầu tiên chàng trai trẻ tuổi để ý đến là cô nàng thư kí Mary làm trong công ty. Một hôm, Edison đến trước mặt nàng Mary dịu dàng, thanh tú và nói: “Thưa cô, tôi không muốn phí thì giờ nói những câu vô ích. Tôi xin hỏi cô một câu rất ngắn gọn và rõ ràng: Cô có ưng làm vợ tôi không?”. Hoàn toàn sửng sốt và bất ngờ, cô gái không tin vào tai mình. “Ý cô thế nào, cô nhận lời tôi chứ. Tôi xin cô suy nghĩ trong vòng năm phút”. Edison nhắc lại lời cầu hôn “cấp tốc" của mình bằng vẻ mặt rất nghiêm chỉnh. “Năm phút cơ à? Thế thì lâu quá! Vâng, em nhận lời”. Mary lí nhí, đỏ mặt đáp. Đám cưới của Edison và Mary diễn ra ngay sau đó. Hai người có với nhau được 3 người con.

3. Sau khi Mary mất, Edison cưới thêm một người vợ 19 tuổi nữa tên là Mina. Họ có với nhau 3 người con. Một trong số đó sau này tiếp quản công ty của Edison và trở thành thống đốc bang New Jersey. Edison mất ở tuổi 84, những câu cuối cùng ông nói vợ mình là: “Ở ngoài kia đẹp quá”.

(Chuyện ngộ nghĩnh về "thầy phù thủy" Edison (trích) - Minh Phương (tổng hợp) - vietnamnet.vn)

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010

Tức "nổ đom đóm mắt" vì nàng dâu nhiều chữ

Tức "nổ đom đóm mắt" vì nàng dâu nhiều chữ

Bà chị gái tôi có dâu mới, là dâu đầu, trí thức bằng cấp cao, làm ở viện này viện nọ nên chị rất hãnh diện với bà con chòm xóm. Nhưng cái mừng qua mau, cái bực đến gấp.


Đấu khẩu

Cứ vài ba hôm chị lại tìm sang tôi kể tội con dâu, không sang được thì gọi điện thoại.

Chị kể, ai đời chị thấy con trai dạo này sút quá. Chị vừa nói bóng gió xa xôi, ý chừng nghi con bé bắt thằng bé phục vụ chăn gối nhiều quá nên nó mới như thế, thì cô con dâu đã chắp tay khấn: “Nam mô a di đà Phật! Xin đức Phật xá tội cho mẹ con vì bà đã ngờ oan cho con”.
Lại có lần chị giận con dâu không kiềm chế được, gầm lên: “Thằng kia, mẹ chết thì mất chứ mất vợ này thì cưới vợ khác con ạ!”, thì nó thản nhiên bảo chị: “Xin mẹ cứ bảo câu ấy với bố con”. Chị mắng: “Mày học đâu ra cái thói mất dạy thế kia, hả?”, thì nó ngọt nhạt: “Con đọc trong Mùa lá rụng trong vườn của Ma Văn Kháng. Trong ấy có bà mẹ chồng y như mẹ và nàng dâu y như con”.
Nàng dâu này còn không biết sợ hãi là gì. Khi cô nàng cứ đối đáp như thế khiến chị tức ôm ngực, muốn lên huyết áp, chồng giơ tay định tát, thì cô nàng giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn chồng: “Bạo lực là lời thú nhận của sự bối rối và bất lực”.

Chị bảo chị ức lắm, chỉ muốn xúi con bỏ vợ, chứ dâu con như thế, không khác gì có con quỷ lùn trong nhà, chuyện gì nó cũng biết và phán xét nhoen nhoẻn, không cho ai cãi vào đâu được.

Tôi hiểu tâm trạng của bà chị tôi lắm. Bà ấy sắc sảo giỏi giang, thông minh bẩm sinh nhưng ít học, chữ nghĩa không nhiều, giờ cứ mỗi lần muốn răn dạy con dâu, thị uy vai mẹ chồng thì lại biến thành một màn đấu chữ. Đấu chữ thì chị thua. Cứ phải nhận vai kẻ thua cuộc mãi như thế, chị đâm ra uất rồi hận, chuyển sang căm ghét con dâu, muốn tống đi cho rảnh mắt.

Chị cũng thú nhận con dâu lợi khẩu quá, ứng đối nhanh nhẹn xuất quỷ nhập thần, lời nào lời nấy “có nanh có vuốt”, mà hình như nó chả phải nghĩ gì cả, cứ mở mồm ra thì chữ đã có sẵn ở đấy rồi. Còn chị thì nhanh mồm nhưng chậm nghĩ, nghĩ ra cho được một câu trả đũa thật sâu cay thì sự việc đã qua mất rồi, khơi lại chuyện để nói cho hả dạ thì... vô duyên, mà cho qua luôn thì thấy uất ức. “Còn thì ngoài cái tội ấy ra, nói cho công tâm sòng phẳng thì nó không có tội gì khác”, chị tôi bảo thế.

“Bó tay”

Càng nghe chị kể tội con dâu, tôi lại càng thấy con bé này láo xược quá thể, đã dám tranh cãi với mẹ chồng thì chớ, lại còn nói với cái giọng cá mè một lứa, lấy chữ đè người. Nhưng phải công nhận là nó thông minh đáo để. Kiểu đối đáp ấy của nó mà đưa vào phim truyền hình thì cũng nâng cao, cải thiện chất lượng cho lời thoại lên được nhiều lắm chứ không ít.

Để bày tỏ sự thông cảm với chị, tôi chủ động tìm đến đứa cháu dâu, khuyên giải nó đôi điều. Tôi khuyên nó phận làm con, không nên tranh hơn thua với bố mẹ chồng. Mẹ chồng nói đúng sai gì, cứ bảo vâng con xin lỗi mẹ, con biết lỗi rồi, thế là vui vẻ cả nhà, có hơn không. Nó lại thưa: “Dì bảo, con mất ròng rã 24 năm trời để xóa mù, đẩy lùi dốt nát, giờ mỗi đêm về vẫn phải thức khuya đọc sách, chỉ để biết thế nào là đúng sai, tốt xấu, chân lý và cận chân lý, giả chân lý... Thế mà giờ đây con giả ngu giả dại, giả ngô giả nghê chỉ để đẹp lòng mẹ chồng ư? Con không muốn nhận lỗi một cách giả dối như thế đâu dì ạ. Con muốn tất cả đều phải thật tâm, nhất là với người nhà”. Lời nó nói êm ái dễ nghe, lý lẽ vững chắc không bẻ vào đâu được.

Tôi tìm đến chồng nó. Thằng chồng bứt tóc bứt tai, kêu trời kêu khổ: “Ai ngờ về đây thì mẹ con căng thẳng quá với vai mẹ chồng, lại tự ti mình ít chữ sợ con dâu nhiều chữ coi thường, nên muốn dùng quyền mẹ chồng để chèn ép cô ấy. Mà cô ấy lại là con cưng trò giỏi thâm niên, đâu có chịu cho ai bắt nạt mình dễ thế. Trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết, dì ạ”, nó rên rỉ.

Đến nước này tôi đành bảo chị tôi cho chúng nó ra riêng, cho khỏe nó nhẹ mình thì chị nhất quyết không chịu. Chị sợ con bé này thông minh đáo để quá, không có chị bên cạnh nó sẽ ăn hiếp con trai chị.

Không biết ai có thêm cao kiến gì chăng chứ thế này thì tôi bó tay, lại trở về cái vai hết sức thụ động là nơi cho chị trút nỗi ấm ức về nàng dâu nhiều chữ.

Theo Thanh Niên