Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

Nhân trường hợp chị Thỏ bông

NHÂN TRƯỜNG HỢP CHỊ THỎ BÔNG

Tản văn của Thảo Hảo
Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa. 
Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc. "Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông đành ở lại. 
Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm. 
Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ đen tặc lưỡi ở lại. 
Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang."
Cô mát-xa đố: "Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?" 
Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông..., mãi cũng sai, đành hỏi cô. 
Cô bảo: "Muốn biết thì ở lại đây đêm nay". 
Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười - cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được.

Thưa chị em phụ nữ, 
Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông. 
Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. "Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình." Nghe như một châm ngôn. 
Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông, cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy. 
Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa. 
Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác. 
Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác. 
Bởi vì các chị quá hiền, 
Bởi vì các chị quá dữ, 
Bởi vì các chị quá ngăn nắp, 
Bởi vì các chị quá bừa bộn... 
Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi. 
Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.
Trong khi đó, 
Thưa các chị, 
Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu:
1. Các chị dễ rơi vào tình huống "chị thỏ bông" hơn các anh 
Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế "bàn thờ" của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì...
2. Luôn có những người khác mà chị không biết 
Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế. 
Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu. 
Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông. 
Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa. 
Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.
3. Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị 
Chị thỏ bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh thỏ bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình thỏ bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị thỏ bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị thỏ bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh thỏ bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình.
** 
Tóm lại: 
Sau vụ việc chị thỏ bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ? Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi. 
Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi sử dụng sau khi đã cân nhắc được mất. Hôm nay, nhân vụ chị thỏ bông, tôi lấy lại chút bình đẳng cho các chị. Còn bây giờ, tôi phải đi. Có người đang đợi tôi để hỏi: muốn làm hoa dại hay hoa nhựa. 
Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi chỉ hung hăng thế thôi. Ðể không mất anh ấy, tôi sẽ làm hoa nhựa.

-----
Ảnh minh họa: thỏ lông bông đi coi pháo bông, không bị lạc đường ^____^






Thứ Tư, 18 tháng 12, 2019

Bà Chúa Tuyết

Bà Chúa Tuyết
Truyện cổ tích Andersen

Link: http://doctruyencotich.vn/truyen-co-andersen/doc-truyen-co-tich-ba-chua-tuyet-cua-andersen.html

(Trích) "..Em có nghe thấy tiếng trống không? Chỉ có hai tiếng: Tùng! Tùng! Hãy nghe tiếng hát của người đàn bà góa chồng! Hãy nghe các tăng lữ cầu kinh! Một phụ nữ Ấn Độ bận áo dài đỏ trèo lên dàn hoả táng, ngọn lửa quấn quanh lấy bà và xác chồng bà, nhưng bà lại nghĩ đến người vẫn sống trong trái tim bà, nghĩ đến người có đôi mắt sáng rực hơn cả dàn lửa, người mà cái nhìn nồng cháy thâm nhập vào bà mạnh hơn cả ngọn lửa sắp thiêu thân thể bà thành tro bụi. Ngọn lửa của trái tim có thể chết trong ngọn lửa của giàn củi không nhỉ?"

"..Nếu em xếp được hai chữ "Vĩnh Cửu", em sẽ tự làm chủ được mình."

"..một bàn tay cứng rắn, những câu chuyện cổ tích, và nụ hôn trước giấc ngủ.."

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2019

Một góc nhìn khác về Định nghĩa bất toàn

Người viết: Hòa Taro
Link gốc: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2543981289168879&id=1616145745285776

Định lý bất toàn của Godel được coi là khám phá Toán học số một trong thế kỷ XX. Nó có khả năng diễn giải được bản chất của thực tại, thứ mà tâm linh tôn giáo đã nói hàng ngàn năm qua. Qua việc hiểu được định lý bất toàn, chúng ta sẽ có khả năng hiểu được bản chất của chính mình và giải quyết vô vàn vấn đề về việc học hỏi trong cuộc sống. 

Định lý bất toàn được diễn dịch như sau: “Bất cứ điều gì mà bạn có thể vẽ một vòng tròn bao quanh nó sẽ không thể tự giải thích về bản thân nó mà không tham chiếu đến một cái gì đó ở bên ngoài vòng tròn – một cái gì đó bạn phải thừa nhận là đúng nhưng không thể chứng minh.” Hay nói cách khác, bạn chỉ có thể nhận biết được một hệ thống khi bạn nằm ngoài/tự do khỏi hệ thống đó. Một ví dụ đơn giản để minh họa cho định lý này đó là việc học ngoại ngữ. Giả sử bạn là một người chỉ biết tiếng Việt và không hề biết gì về tiếng Anh. Bạn muốn học ngoại ngữ này. Nhưng bạn sẽ không thể học được nó nếu chỉ được cho vào một căn phòng toàn phát những cuộn băng tiếng Anh. Bạn sẽ hoàn toàn không biết người ta đang nói về cái gì và bạn sẽ cần bắt đầu từ đâu. Dù có học thuộc được tất cả những âm thanh được phát ra từ radio thì bạn vẫn không hề biết cách sử dụng chúng ngoài đời thực. Vì âm thanh chỉ là vỏ bọc, ý nghĩa của âm thanh là thứ cốt lõi bạn cần nắm bắt. Và nó là thứ cần được tham chiếu ra một thứ gì đó khác không phải tiếng Anh (thứ nằm ngoài vòng tròn trong định lý bất toàn). Bạn không chỉ nhận biết âm thanh của tiếng Anh, bạn phải hiểu được ý nghĩa, cách dùng từ dùng câu, ngữ cảnh của âm thanh đó, bằng việc đối chứng nó với hình ảnh (có thể một ai đó dùng ngôn ngữ cơ thể để diễn đạt, hoặc bạn đi trực tiếp vào một tình huống có sử dụng câu nói đó để hiểu được đại ý của nó – sống trong môi trường của những người sử dụng tiếng Anh), hoặc đối chứng nó với tiếng Việt (thứ bạn đã biết ý nghĩa), hoặc phỏng đoán trạng thái tình cảm qua ngữ điệu của câu nói. Nếu không hề có bất kỳ một sự tham chiếu nào, bạn sẽ không bao giờ học được tiếng Anh. Hay nói cách khác, tiếng Anh không thể được giải thích cho bất kỳ người nào nếu không có gì khác ngoài tiếng Anh để diễn đạt. Điều này cũng hàm ý rằng bạn có thể học được bất kỳ ngôn ngữ nào hay thấu hiểu bất kỳ chân lý nào trên thế giới, miễn là có một cái gì đó khác để tham chiếu mà bạn đã “biết.”

 “Càng nghĩ về ngôn ngữ, tôi lại càng thấy kinh ngạc là con người ta lại hiểu được nhau.” -- Godel 

 Ví dụ đơn giản khác về định lý bất toàn, đó là bạn nằm ngoài một cái cốc, nên bạn có thể nhận biết cái cốc và sử dụng nó với mục đích mình muốn: uống nước, đong gạo, gõ tạo ra một giai điệu hay úp lên đầu làm trò tiêu khiển, v.v… Tương tự với bất kỳ một “vật” gì đó bạn nằm ngoài, tự do khỏi nó, có ý thức về nó, bạn có thể tương tác sử dụng nó. Nếu để ý kỹ, chúng ta luôn sống định lý bất toàn, trong mọi hoàn cảnh, mọi tình huống. Việc ăn một loại trái cây, yêu một người, làm một nghề, ngân nga một bài hát, v.v… đều là minh chứng cho sự hiểu biết về thực tại thông qua giác quan, xúc cảm, tâm trí. Chúng ta đang tham chiếu các đối tượng thế giới lên một hệ thống khác là chính mình để thấu hiểu chúng. Hay ta đang tham chiếu bản thân lên các đối tượng thế giới để thấu hiểu chính mình. Đây là cơ chế vận hành của thực tại (reality). Nó là sự phóng chiếu của ý thức (consciousness). Đa phần con người chỉ sống trong một sự phóng chiếu chứ không sống bằng khởi nguồn của nó. Nên chúng ta không sống sự thật toàn vẹn, không sống với bản chất chân thực của mình là tâm hồn, và hiển nhiên, chúng ta gặp rất nhiều đau khổ. 

 “Mặt trời có thật và nó ở đó. Nó là một ngôi sao như rất nhiều những ngôi sao khác và bạn đang quay quanh nó. Tuy nhiên, cùng lúc, khi bạn bắt đầu hiểu ra rằng thực tại vật lý là một sự giả lập, tôi giả sử bạn có thể nói rằng mặt trời cũng là giả lập, và tất cả những thứ khác trong thực tại vật lý cũng vậy. Sự giả lập đó được phóng chiếu từ ý thức của bạn. Nên mặt trời có thực ở đó không? Có. Nó có phải là giả không? Có luôn. Đây là sự đồng thời, không phải hoặc cái này hoặc cái kia.” -- Bashar (Channeled by Darryl Anka) 

 Con người nằm ngoài rất nhiều thứ, dường như là cả thế giới, nhưng rất hiếm người có khả năng “nằm ngoài” chính mình, tự tham chiếu những thứ tưởng rằng là chính mình lên một thứ gì đó vĩ đại hơn mà bản thân không biết/không thể chứng minh được (God, ý thức, tâm hồn), lội ngược dòng về trạng thái gốc của biểu hiện. Đây không phải là trạng thái xuất hồn (OBE), nó sâu sắc hơn thế, đây là trạng thái giác ngộ, tự hiểu về bản chất của mình bằng cách không đồng hóa với cả cơ thể và tâm trí dù vẫn đang trải nghiệm chúng. Đây là chuyện ý thức được vòng tròn khi vẫn đang ở trong vòng tròn, biết mình đang mơ khi vẫn ở trong giấc mơ (lucid dream), là những gì mà những bậc hành giả thực chứng thông qua thực hành thiền định. Tâm trí là một vật tương tự cái cốc, là phần lý thuyết. Đa phần loài người chỉ sống cái cốc chứ chưa đủ khả năng để sử dụng cái cốc ấy, chưa biết tham chiếu nó với một thứ gì nằm ngoài nó, hay hiểu rằng cái cốc chỉ là một sự phóng chiếu từ một thứ gì đó vĩ đại hơn nó (God, trực giác, tâm hồn). Chuyện này giống như chúng ta chưa thực chứng được lý thuyết, học mà không đi đôi với hành nên chẳng có tiến bộ. Trong khi đó, mục đích cao cả của tâm linh tôn giáo là giúp con người tiến bộ, thực chứng tâm trí để hiểu ra bản chất của chính mình là tâm hồn. 

 “Điều hùng vĩ thật sự không phải là thứ được tâm trí nhìn thấy, mà là thứ nhìn thấy tâm trí.” – Mooji 

 Khi chưa tham chiếu tâm trí lên một thứ gì đó vĩ đại hơn, bạn vẫn chỉ đang nằm trong hệ thống lý thuyết và dữ liệu, không có nhận biết về hệ thống đó và chính mình. Bạn không khác gì một cỗ máy được lập trình, chỉ toàn là câu lệnh mà không có ý chí tự thân, không hiểu được bản chất của tâm trí, không có tự do, vận động giới hạn và chịu đau khổ bởi những tương tác khiến bạn phải trải nghiệm chức năng mình đang thiếu thốn nhất là cảm nhận. Nghi ngờ tâm linh, sống hướng ngoại duy vật tham sân si, dễ dao động mất cân bằng, suy nghĩ vô độ máy móc đó là hệ quả của việc đồng hóa với một hệ thống đang không có người làm chủ. Cách duy nhất để ra ngoài hệ thống – tâm trí/ngụy ngã, đó là bạn phải hòa nhập với một hệ thống khác vượt trội hơn. Nó là thứ nằm tận sâu bên trong bạn, là tâm hồn, thứ mang tần số của sự tĩnh lặng. Lúc này, bạn sẽ hiểu được ý nghĩa của chính mình và mục đích của cuộc đời, giống như việc tìm ra được bối cảnh sử dụng phù hợp của một câu ngoại ngữ bạn đã được nghe từ phòng phát. 

 “Giác quan hoạt động cao hơn vật chất vô tri, tâm trí (mind) cao hơn giác quan, trí tuệ cao hơn tâm trí, còn Chân Ngã (Atman/the true Self) thì cao hơn cả trí tuệ.” – Sri Krishna (Chí Tôn Ca, Chương 3:42) 

 Từ đây, chúng ta có thể ứng dụng định lý bất toàn trong sự tu tập của con người. Bạn không thể thẩm thấu Đạo lý chỉ bằng việc ngồi đọc vô vàn sách vở mà không có thực hành kiểm chứng hay đối chiếu với các hiện tượng trong đời sống. Thực hành chính là cách tiếp cận với một hệ thống nằm ngoài vòng tròn để có thể thấu hiểu lý thuyết bạn đã thu nạp (là thứ ở trong vòng tròn ấy.) Bạn không thể hiểu cuộc đời bằng việc lý luận và phỏng đoán về nó. Bạn không thể yêu thương khi vẫn đang mắc kẹt với câu hỏi ‘Làm sao để yêu thương?’ Bạn phải trải nghiệm nó, đi ra khỏi vỏ bọc của nó bằng cách tiến sâu vào tầng ý nghĩa thông qua việc dấn thân cảm nhận, hay theo cách nói của Terence McKenna là “quăng bản thân mình vào vực thẳm và khám phá ra được rằng nó là một chiếc giường tơ êm ái.” 

 “Đừng thu thập dữ liệu. Nếu bạn biết mọi thứ về bản thân, bạn đã biết được mọi thứ. Không có ích lợi gì trong việc tự đè nặng bản thân với một đống dữ liệu. Khi bạn đã hiểu được bản thân, bạn hiểu được bản chất của con người và mọi thứ còn lại sẽ đi theo.” -- Godel 🌷 

"Có thực mới vực được Đạo" nên hiểu thế nào cho đúng? - http://bit.ly/32dob2N 

 Ý tưởng “ra ngoài hệ thống” không chỉ được nói ở các văn bản tâm linh tôn giáo, mà còn được thể hiện trong rất nhiều những bộ phim kinh điển như The Matrix, Avatar, Inception, Star Wars, The Truman Show, v.v... Nói là “ra ngoài hệ thống” nhưng thực chất, bạn ở tận cùng trái tim của hệ thống. Lúc đó, bạn mới đạt tới trái tim của chính mình, trực giác tâm linh, một giác quan siêu việt hơn những ý nghĩ. “Trực giác là nhận thức trực tiếp về sự thật, không có quá trình thất vọng của ý kiến và lý luận.” – Samael Aun Weor Tóm lại, bản chất chân thực của con người luôn là thứ nằm ngoài mọi hệ thống vật chất. Bằng việc hòa nhập với trực giác/tâm hồn, chúng ta được thực chứng định lý bất toàn, đi ra khỏi sự hư ảo của vật chất, của bản ngã ảo tưởng không có thật. Vào khoảnh khắc bạn ý thức được tâm trí, bạn vượt ra khỏi tâm trí và hiệp thông với tâm hồn.

-----------

Đây là một bài viết rất tuyệt vời, diễn giải một cách thuyết phục, có hệ thống và chân tình về những tư tưởng phần nào liên quan đến cái mình gọi là selflessness - vô ngã - thứ nằm ngoài tháp nhu cầu của Maslow, thứ hiện diện, kết nối và nâng tầm cả bên trong và bên ngoài bản thể. Có điều trong khi mình chỉ tự nghĩ rồi chém gió vài dòng lất phất thì bạn Hòa Taro với bài viết tuyệt đẹp như một công trình cổ xưa được lưu giữ đến ngày nay quả làm mình phục sát đất ~

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2019

Màu thời gian

Nhiều chú thích nên để link.

https://www.thivien.net/Đoàn-Phú-Tứ/Màu-thời-gian/poem-iygEuR25zQopnVJ_n8SDyA

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

Gửi Z

từ khi nào, loài nhện cái thôi không nhai nỗi đau tự tạo
lìa đời phen diễm tình
phân thể chìm đột quỵ
thoáng hương mất hút
rạn khô nứt mắt
vàng nâu run bần bật
từng khối màu phù thũng 
em có thấy?

này Z
hãy thành khẩn hồn nhiên
để khối lòng nghiêng
điền tròn vành vực thẳm

(Phạm Vũ Văn Khoa)