Thứ Năm, 3 tháng 10, 2024

🌹


có một người bạn hỏi tôi rằng "khổ đau có cần thiết không?" điều này làm tôi nhớ đến một câu chuyện. đây là một câu chuyện có thật ở nước Nhật mà tôi đã từng đọc trên báo và nhớ. một câu chuyện mà từ "buồn" còn là nhẹ. nó là sự bàng hoàng, đau đớn, mỉa mai, bất lực. tàn ác nhất không phải ở hành động của hung thủ, mà là ở cách các luật sư bào chữa. 

cân nhắc trước khi bạn đọc tiếp. 

bạn có thể không đọc tiếp.

.

.

.

đường link: https://vnexpress.net/vu-tham-an-khien-nhat-ban-phai-sua-doi-nhieu-luat-4464959.html








chúng ta làm sao có thể thay đổi quá khứ. có những khổ đau làm người ta mạnh mẽ hơn nhưng cũng có những khổ đau nhấn chìm người ta. những khổ đau không ai đáng phải chịu. có những người trong tột cùng đau khổ, điều duy nhất họ có thể làm là một hành động nào đó để tưởng nhớ, để sẽ bớt đi những người gặp đau khổ như họ, hoặc thậm chí, chỉ để quên đi.

chúng ta không thể quyết định về quá nhiều thứ. nhưng trong những đêm mà nhân tính mất ngủ, nhìn hoa hồng mà ra màu máu, trái tim cùng lý trí sẽ cho ta biết ta phải làm gì.

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2024

Quê hương

 


Quê hương

(bài hát của nhạc sĩ Giáp Văn Thạch, phổ theo bài thơ "Bài học đầu cho con" của nhà thơ Đỗ Trung Quân. câu cuối bài được viết bởi biên tập viên Việt Nga)

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.

------------------

bài hát thật hay và xao xuyến. sau khi dọn rác ở bãi biển, mình nhào xuống biển bơi lội. ngắm trời xanh mây trắng, núi non trùng điệp, nước biếc trong xanh, thỉnh thoảng có cá nhảy lên, chim sà xuống, thật không kìm được mà cất lên khúc ca này. mình vẫn nghĩ rằng Quê hương lớn lao nhất của mỗi người, chính là Trái đất. nếu nhận thức được điều đó thì không phải rất nhiều vấn đề của nhân loại sẽ được giải quyết sao?



Thứ Ba, 16 tháng 7, 2024

Chiều Truông Dốc

 C h i ề u T r u ô n g D ố c . . .

Phan Hoài Vỹ


Giáo đường con quỳ không Giê-su 

Chúa bỏ người xa chốn bụi mù

Thềm xưa lá rụng thay màu gạch

Rơm phủ tường xiêu thay áo thu


Con quỳ nghe chim hót Thánh ca

Vài con se sẻ trước hiên nhà

Có bông lau tím buồn ngơ ngác

Thèm tiếng chân người bên luống hoa


Con quỳ không bí tích khai tâm

Cung Thánh nằm nghe cỏ mọc mầm

Con tìm mấy chặng Đàng Thương khó

Bốn bức tường đau đứng lặng câm


Con quỳ mang tội không nơi xưng

Trăm năm từ thuở đón Tin Mừng

Người xuôi Truông Dốc chiều mây phủ

Cúi mặt qua trời, nắng sau lưng…

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2024

Bóng hình của gió

xiuxiu review

Bóng hình của gió (2001)-Carlos Ruiz Zafón

Dẫu trong thịnh vượng hay suy tàn, điều đầu tiên tình yêu đòi hỏi ở ta là lòng dũng cảm.

Tại "Nghĩa trang những cuốn sách bị lãng quên", người hữu duyên đặt chân đến sẽ chọn lựa cho mình một quyển sách tưởng như đã bị dòng đời xô vào quên lãng. Để rồi người đó thầm nhủ với bản thân, rằng sẽ bảo vệ quyển sách đó, đảm bảo sự hiện diện của nó được tiếp nối đến công chúng như những gì nó xứng đáng được nhận. Dùng từ "thầm nhủ" chứ chẳng phải hứa hẹn hay thề thốt điều gì, vì "Ràng buộc con người ta không phải là lời thề. Chỉ cần bản thân tự cảm thấy thiết tha với một điều gì đó, vậy là đủ rồi." (trích tiểu thuyết Ruồi Trâu - Ethel Lilian Voynich)

Trong số những điều đã bị dòng đời xô vào quên lãng, sách hẳn là một trong những điều đáng tiếc nhất. Chính xác là những quyển sách hay. Những quyển sách có sức len lỏi vào không chỉ tâm trí mà còn là linh hồn người đọc, một cách tự nhiên, chữa lành, khơi gợi, khiến người ta được sống nhiều hơn một cuộc đời. Những người thích đọc sách thường là những người thích khám phá. Có hai nơi là không gì không thể xảy ra: trong những giấc mơ, và trên những trang giấy. 

"Thư viện vừa là thánh địa Jerusalem, vừa là địa giới nằm trên biên cương giữa Terra incognita và nấm mồ của Hades." (trích tiểu thuyết Tên của đoá hồng - Umberto Eco). Vì vậy, khái niệm "Nghĩa trang những cuốn sách bị lãng quên" được kiến tạo trong quyển Bóng hình của gió, rồi như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt bộ tứ tiểu thuyết có nội dung độc lập, mang đến nhiều xuyến xao, lắng đọng. Gọi là "Nghĩa trang" với sự tôn kính đượm buồn của tuổi trưởng thành, nhưng trong một phần tâm hồn trẻ thơ còn sót lại, nơi đó giống như một toà lâu đài ẩn giấu kho báu, cần nhiều hơn một kiếp người để khám phá. Vì là kho báu, nên đi kèm nó có những nhiệm vụ cần được hoàn thành, như hành trình của Daniel Sempere từ thời niên thiếu đến khi trưởng thành. "Trưởng thành" phần nhiều là khi có thể tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình, trong khi giữ niềm tôn trọng những ranh giới khi chung sống với người khác.

Tác phẩm như một toà lâu đài ẩn mình trong bối cảnh thành phố ngàn năm lịch sử: Barcelona của Tây Ban Nha. Một toà lâu đài, có nghĩa là song hành cùng vẻ tráng lệ nguy nga, cũng không hiếm những góc khuất, thậm chí, những cái bẫy. Nền móng của sự quyến rũ lại đến từ những khiếm khuyết và dại dột của con người trong trò chơi của số phận. Dẫu trong thịnh vượng hay suy tàn, điều tình yêu đòi hỏi ở mỗi người là lòng dũng cảm. Và nếu vào thời điểm định mệnh kêu gọi, ta không bỏ ra lượng can đảm cần có để bảo vệ những gì thật sự quan trọng với mình, thì một ngày kia, rất có thể, ta sẽ phải bỏ ra lượng can đảm ngang bằng với mạng sống của chính mình, chỉ để cảm thấy mình đã quyết dấn thân để được sống như một Con Người - trọn vẹn.

Nhưng cũng vì con người ta nhiều khi chỉ là sinh vật yếu ớt và mù quáng bên dưới gầm trời, hoặc ít ra từng như vậy: ta không ngờ chỉ mưu cầu chút ít hạnh phúc giản dị thôi, mà cái giá phải trả lại lớn thế, nên việc vuột tay khỏi hạnh phúc cũng là việc dễ thường xảy ra. Vậy nên ta có thể thông cảm, thương xót, nhiều hơn là trách hờn tuổi trẻ dại khờ, như những gì ta dành cho nhân vật Julián Carax, một tiểu thuyết gia mang trong mình tài năng thiên bẩm-điều vừa là một lời chúc phúc, nhưng cũng là một lời nguyền.. Những tác phẩm của Julián có lẽ cũng phần nào là chốn nương náu cho tâm hồn của chính anh khỏi những bỏng rát của cuộc đời, của ký ức, như những gì nhà thơ Lưu Quang Vũ từng chia sẻ:

"Trên mái nhà, cao vút rừng cây

Trên rừng cây, những đám mây xô giạt

Trên ngày tháng, trên cả niềm cay đắng

Thơ tôi là mây trắng của đời tôi."

Ở một góc độ khác rộng hơn, Bóng hình của gió còn gợi nên mối giao cảm giữa bóng tối và tự do. bởi Tự do thật sự là tự do khỏi nỗi sợ, mà nỗi sợ "bóng tối"-sợ những điều bí ẩn ta chưa biết, những điều liệu có thể đe doạ đến ta, là một trong những nỗi sợ khởi nguồn từ nguyên thuỷ. Bước qua nỗi sợ đó, bước qua bóng tối, ta sẽ giống như một cơn gió lướt qua, đong đầy những câu chuyện mang đủ phong vị cuộc đời. Trong tác phẩm, nếu như Daniel là ngọn gió phiêu lưu, Julián là ngọn gió vô định, thì Fermín là ngọn gió đại diện cho tự do ngôn luận, dẫu trải qua thăng trầm vẫn giữ được khiếu hài hước cũng như thiên hướng ngay thẳng. Những đụng chạm thẳng thắn đến chiến tranh và chính trị củng cố thêm niềm tin rằng giá trị duy nhất cần xét đến của một tác phẩm khi xuất bản là tính nhân văn. Còn lại, mọi sáng tạo hay đa dạng trong quan điểm đều có thể linh hoạt.

Về cốt truyện và thủ thuật viết, các plot twist của tác phẩm không khó đoán, đặc biệt nếu độc giả là người hâm mộ lâu năm của mảng truyện trinh thám. Nhưng cũng chẳng sao, vì Bóng hình của gió không phải là truyện trinh thám, mà chỉ muốn kể lại những lắt léo của những mảng đời đã vô tình hay hữu ý đan dệt vào nhau, thành một bức tranh sống động những huy hoàng và bạo liệt, lãng mạn và thương đau, bất đắc chí và hy vọng của Barcelona giữa thế kỷ 20. Điều cuốn hút ở tác phẩm là tác giả không chỉ kể chuyện, mà chính xác hơn, đã đặc tả một cách duyên dáng mỗi nhân vật qua những đoạn hội thoại, những phép so sánh có lúc trần trụi hài hước, có khi châm biếm chua cay, và không thể thiếu khoảng lặng trầm lắng có thể làm độc giả rướm lệ, nhất là khi dần đi đến hồi kết. Nước mắt là m.áu của linh hồn. Khi rơi nước mắt, cũng là lúc biết rằng phần người bên trong mình đã được chạm thấu.

Phong cách miêu tả và tường thuật trong Bóng hình của gió có một chút gợi đến tác phẩm Trăm năm cô đơn (Gabriel Garcia Márquez), tuy dễ thấm hơn và bớt phần ám ảnh. Hai dịch giả Nghiêm Xuân Hoàng và Võ Hồng Long thật sự xuất sắc trong vai trò của mình, khi cái mà họ truyền tải không chỉ là những con chữ, mà là cả một bầu không khí.

Mỗi người tìm gì trong những trang sách, trong những chuyến đi, trong những miệt mài cần mẫn ngày qua ngày, trước khi đặt mình xuống giường ngơi nghỉ, trước khi sẵn sàng cho hành trình thuộc về Vĩnh Viễn? "Sách như một tấm gương: ta nhìn thấy trong chúng những gì ta có sẵn trong bản thân mình." (trích tiểu thuyết Bóng hình của gió - Carlos Ruiz Zafón). Một tác phẩm được thai nghén từ chiêm nghiệm và hình dung của cá nhân tác giả, được gạn lọc bởi khát khao làm phong phú tri thức, mở mang tình cảm và bồi đắp thiện căn trong mỗi con người. Tin rằng đó cũng là những điều mà Carlos Ruiz Zafón đã đạt được như ý nguyện, khi song hành cùng độc giả qua tác phẩm Bóng hình của gió.

Lời kiến nghị Bao Đại nhân

Lời kiến nghị Bao Đại nhân

Khuyết danh


"Nhớ dạo ấy em xưng là Bao Chửng

Đày đi xa những kẻ trót dại khờ

Anh biết vậy, vẫn cố tình "phạm tội.."

*

- Đồn rằng có phủ Khai Phong

Nghe qua tôi đã...phải lòng Đại nhân!

- To gan thay! Gã thảo dân

Nói năng càn rỡ, muôn phần điêu ngoa!

Xét ra tội chẳng thể tha

Nhưng biết...hối lộ thì ta khoan hồng!

- Biếu quan đôi lá trầu không

Cau hai nửa quả...đẹp lòng quan chăng?

- Nhà ngươi còn dám lăng nhăng

Ta đây sẽ quyết...cắt băng dài dài!

- Xử trảm xin chớ lột da

Mà dùng mắt ấy.. cứa vào mắt tôi..

Nếu như tôi "được chết" rồi

Lột da làm nệm, gối đời đại nhân!

Thanh thiên mặt sắt..má hồng..

Để anh mắc tội "phải lòng", thế thôi!

----------------

bài thơ siêu hay, hài hước và duyên dáng, hóm hỉnh đầy thông minh và đầy chất thơ, là một trong những bài thơ mình rất thích, lần đầu đọc trên báo Hoa học trò cách đây 20 năm mà nhớ mãi. có điều chép lại theo trí nhớ không tránh khỏi thiếu sót, lại không rõ tên tác giả, nếu ai biết xin để lại bình luận hoặc email giúp mình, địa chỉ mail của mình là itwasoctober@gmail.com, mình rất cảm ơn!

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2024

this newly discovered organism looks magical!!

 (nguồn: facebook page Jungle Boss Tours)

ĐÃ ĐƯỢC XÁC NHẬN: PHÁT HIỆN SINH VẬT MỚI TRONG HANG HÙNG THUỘC HỆ THỐNG HUNG THOÒNG

Trong chuyến thám hiểm Khám Phá Hung Thoòng gần đây, đoàn khảo sát của Jungle Boss Tours đã phát hiện một thực thể hoàn toàn mới lạ, có thân chính màu trắng đục,nhiều nhánh chẻ ra từ gốc, đặc biệt có nhiều sợi tua có thể tự co giãn, dựng thẳng lên không trung.

Công ty Jungle Boss Tours đã gửi các hình ảnh về loài sinh vật đầy mới lạ này cho nhiều nhóm thám hiểm hang động chuyên nghiệp nhưng chưa một ai xác nhận là đã từng thấy qua và vẫn đang chờ nếu có thêm nguồn tin xác minh mới.

Loài sinh vật này được tìm thấy rải rác trong một khu vực của hang Hùng, thuộc hệ thống hang Hung Thoòng, hiện đang được khai thác tuyến du lịch bởi công ty.

—-------------------------------------------------------------


CONFIRMED: DISCOVERY OF NEW ORGANISM IN HUNG CAVE WITHIN THE HUNG THOONG CAVE SYSTEM

During a recent expedition to explore Hung Thoong, the survey team from Jungle Boss discovered a completely new organism. This entity has a translucent white body with multiple branches sprouting from the base and numerous tendrils that can extend and stand upright in the air.

Jungle Boss Tours has sent images of this novel creature to various professional caving groups, but none have yet confirmed having seen it before. We are still awaiting further verification from additional sources.

Currently, this organism has been found scattered within a section of Hung Cave, part of the Hung Thoong cave system, which is currently being developed as a tourist route by the company.





Thứ Tư, 15 tháng 5, 2024

Auguries of Innocence

Auguries of Innocence

William Blake

To see a World in a Grain of Sand 
And a Heaven in a Wild Flower, 
Hold Infinity in the palm of your hand 
And Eternity in an hour. 

A Robin Red breast in a Cage 
Puts all Heaven in a Rage. 
A dove house fill'd with doves & Pigeons 
Shudders Hell thro' all its regions. 
A dog starv'd at his Master's Gate 
Predicts the ruin of the State. 
A Horse misus'd upon the Road 
Calls to Heaven for Human blood. 
Each outcry of the hunted Hare 
A fibre from the Brain does tear. 
A Skylark wounded in the wing, 
A Cherubim does cease to sing. 
The Game Cock clipp'd and arm'd for fight 
Does the Rising Sun affright. 
Every Wolf's & Lion's howl 
Raises from Hell a Human Soul. 
The wild deer, wand'ring here & there, 
Keeps the Human Soul from Care. 
The Lamb misus'd breeds public strife 
And yet forgives the Butcher's Knife. 
The Bat that flits at close of Eve 
Has left the Brain that won't believe. 
The Owl that calls upon the Night 
Speaks the Unbeliever's fright. 
He who shall hurt the little Wren 
Shall never be belov'd by Men. 
He who the Ox to wrath has mov'd 
Shall never be by Woman lov'd. 
The wanton Boy that kills the Fly 
Shall feel the Spider's enmity. 
He who torments the Chafer's sprite 
Weaves a Bower in endless Night. 
The Catterpillar on the Leaf 
Repeats to thee thy Mother's grief. 
Kill not the Moth nor Butterfly, 
For the Last Judgement draweth nigh. 
He who shall train the Horse to War 
Shall never pass the Polar Bar. 
The Beggar's Dog & Widow's Cat, 
Feed them & thou wilt grow fat. 
The Gnat that sings his Summer's song 
Poison gets from Slander's tongue. 
The poison of the Snake & Newt 
Is the sweat of Envy's Foot. 
The poison of the Honey Bee 
Is the Artist's Jealousy. 
The Prince's Robes & Beggars' Rags 
Are Toadstools on the Miser's Bags. 
A truth that's told with bad intent 
Beats all the Lies you can invent. 
It is right it should be so; 
Man was made for Joy & Woe; 
And when this we rightly know 
Thro' the World we safely go. 
Joy & Woe are woven fine, 
A Clothing for the Soul divine; 
Under every grief & pine 
Runs a joy with silken twine. 
The Babe is more than swadling Bands; 
Throughout all these Human Lands 
Tools were made, & born were hands, 
Every Farmer Understands. 
Every Tear from Every Eye 
Becomes a Babe in Eternity. 
This is caught by Females bright 
And return'd to its own delight. 
The Bleat, the Bark, Bellow & Roar 
Are Waves that Beat on Heaven's Shore. 
The Babe that weeps the Rod beneath 
Writes Revenge in realms of death. 
The Beggar's Rags, fluttering in Air, 
Does to Rags the Heavens tear. 
The Soldier arm'd with Sword & Gun, 
Palsied strikes the Summer's Sun. 
The poor Man's Farthing is worth more 
Than all the Gold on Afric's Shore. 
One Mite wrung from the Labrer's hands 
Shall buy & sell the Miser's lands: 
Or, if protected from on high, 
Does that whole Nation sell & buy. 
He who mocks the Infant's Faith 
Shall be mock'd in Age & Death. 
He who shall teach the Child to Doubt 
The rotting Grave shall ne'er get out. 
He who respects the Infant's faith 
Triumph's over Hell & Death. 
The Child's Toys & the Old Man's Reasons 
Are the Fruits of the Two seasons. 
The Questioner, who sits so sly, 
Shall never know how to Reply. 
He who replies to words of Doubt 
Doth put the Light of Knowledge out. 
The Strongest Poison ever known 
Came from Caesar's Laurel Crown. 
Nought can deform the Human Race 
Like the Armour's iron brace. 
When Gold & Gems adorn the Plow 
To peaceful Arts shall Envy Bow. 
A Riddle or the Cricket's Cry 
Is to Doubt a fit Reply. 
The Emmet's Inch & Eagle's Mile 
Make Lame Philosophy to smile. 
He who Doubts from what he sees 
Will ne'er believe, do what you Please. 
If the Sun & Moon should doubt 
They'd immediately Go out. 
To be in a Passion you Good may do, 
But no Good if a Passion is in you. 
The Whore & Gambler, by the State 
Licenc'd, build that Nation's Fate. 
The Harlot's cry from Street to Street 
Shall weave Old England's winding Sheet. 
The Winner's Shout, the Loser's Curse, 
Dance before dead England's Hearse. 
Every Night & every Morn 
Some to Misery are Born. 
Every Morn & every Night 
Some are Born to sweet Delight. 
Some ar Born to sweet Delight, 
Some are born to Endless Night. 
We are led to Believe a Lie 
When we see not Thro' the Eye 
Which was Born in a Night to Perish in a Night 
When the Soul Slept in Beams of Light. 
God Appears & God is Light 
To those poor Souls who dwell in the Night, 
But does a Human Form Display 
To those who Dwell in Realms of day.

spicy little nugget


 

Lá xanh

LÁ XANH

(Nguyễn Sĩ Đại)


Người vá trời lấp bể

Kẻ đắp lũy xây thành

Ta chỉ là chiếc lá

Việc của mình là xanh.

Thứ Ba, 20 tháng 2, 2024

Quên

 QUÊN

Đoàn Công Lê Huy

Khi bạn viết một mẩu chuyện vui, quên ghi tên. Một sự quên thật đáng yêu. Bài được in, không thể nhận nhuận bút. Sự quên này trở thành đáng tiếc.

Quên xin lỗi, quên cảm ơn trở thành sự bình thường khi xã hội thiếu văn minh.

Một sự quên thật đáng buồn, và tôi thật đáng thất vọng, thật đáng quên tôi. Là khi một em gái gửi mail cho tôi. Một cô bé mà tôi cũng chỉ mới quen qua mạng, còn chưa kịp hỏi tên này nọ. Em nói rằng em đang rất lo lắng. Em bị bạn trai lừa làm chuyện ấy. Tôi muốn gửi mail lại cho em. Tôi muốn nói với em. Tôi muốn gào to với cả thế giới. Nhưng khi gửi mail lại thì máy báo lỗi địa chỉ email không có thực. Có lẽ em đã tự mình muốn xóa đi tất cả những gì nhơ nhác của một thời gian bẩn thỉu.

"Ta thường tới bữa quên ăn" là sự quên của người anh hùng yêu nước nồng nàn, đang gánh trên vai xã tắc lâm nguy.

Ngồi đan sọt mải lo việc nước mà quên ngọn giáo đâm vào đùi là sự quên vì nghĩa lớn của người dân Việt bình thường và thời nào cũng có.

Quên mình đang tắm, tồng ngồng chạy ra đường để kêu lên "Eureka" là sự quên đầy huyền thoại khi đã trao mình cho sự tiến bộ của trí tuệ nhân loại.

Quên mạng sống trên giàn lửa là để đặt loài người trước một nỗi nhớ, rằng, đừng bao giờ đem tòa án dị giáo đặt vào lòng người, bởi dẫu có trăm ngàn mạng sống ngã xuống thì trái đất này vẫn quay.

Quên là khi nhiều tháng rồi ta không đi qua con đường cũ, là khi "bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ" dù lòng vẫn còn thương. Hoa vẫn nở, cây sen đá vẫn còn. Nhưng bài hát cho em giờ đã hát cho mọi người nghe (hoặc một mình nghe)...

Quên là niềm riêng. Nhớ là nhớ phép cộng. Là sự cao thượng, là một thời "cây cải đắng quên lòng mình đắng, nở hoa vàng dọc suối để ong bay".

Quên đi! Khi chúng ta - thế hệ học trò mới lớn nói "quên đi!" cũng là khi phải quên đi để mà nhớ.Quên đi để refresh, để reset, để dọn lại ổ đĩa. Là khi phải quên cái mai rùa bao cấp cũ kĩ để đổi mới tư duy, để đọ găng tay đôi với thị trường.

Quên là khi được tặng cái giấy khen mà làm mất. Đó là sự muốn quên đầy xót xa.

Quên là khi sinh viên mới ra trường, không có kinh nghiệm thực tế nhiều, đi xin việc mà không ai muốn nhận, dù học giỏi. Đó là một sự quên đầy cay đắng.

Bất hạnh thay là phải quên người tặng quà cho ta.

Bất hạnh thay là phải quên nơi đã dạy dỗ ta.

Người ta khóc vì nhớ. Và cũng đã khóc vì quên. Không biết trong số chúng ta có ai là phải khóc vì quên? Mong rằng sẽ không có bạn trong số đó, hỡi những người bạn yêu quý của tôi!

Thứ Ba, 2 tháng 1, 2024

hoạt hình Thỏ bảy màu: Chiến tranh cầu cá


hoạt hình thật sự hay: dễ shương, sáng tạo và hài hước đúng chỗ. đặc biệt nhất là ý tưởng có chiều sâu, thậm chí thâm thuý và táo bạo. hoặc mình tự suy ra thế =)))) nhưng nhìn chung là chym ưng lém á. có thêm sub cả tiếng Anh và tiếng Việt thì càng tốt ^^