Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010



Ảnh: Một bức thiệp Tết của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái


"..Những hôm giáp Tết, họa sĩ Bùi Xuân Phái có thú vui một mình đi tản bộ lên chợ hoa Hàng Lược ở gần nhà. Năm nào ông cũng đi, một ngày trở đi trở lại đến vài ba lần, tuy nhiên, ông chỉ đi xem hoa chứ không bao giờ mua vì không biết mua thế nào. Hầu hết mọi vật dụng của ông như quần áo, khăn mũ…đều do người nhà mua cho, đặc biệt là người vợ đảm của ông.

Bất cứ lúc nào ra chợ hoa, ông cũng dắt theo quyển sổ. Thấy gì hay, ông ký họa, sau đó về chuyển thành tranh. Bùi Xuân Phái giải thích, xúc cảm không phải là cái dễ bịa, tâm trí của con người cũng rất hạn chế, chỉ thiên nhiên là ông thấy phong phú, ẩn chứa nhiều bất ngờ mà mình phải học theo."

[Lai lịch thú vị những tấm thiệp Tết của Bùi Xuân Phái (trích) - Thu Huyền (Theo lời kể của họa sĩ Bùi Thanh Phương) - vietnamnet.vn]

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

written by Farhad Tash http://farhadtash.blogspot.com/?expref=next-blog

Can you raed tihs? Olny srmat poelpe can. I cdnuolt blveiee taht I cluod aulaclty uesdnatnrd waht I was rdanieg. The phaonmneal pweor of the hmuan mnid, aoccdrnig to a rscheearch at Cmabrigde Uinervtisy, it deosn't mttaer in waht oredr the ltteers in a wrod are, the olny iprmoatnt tihng is taht the frist and lsat ltteer be in the rghit pclae. The rset can be a taotl mses and you can sitll raed it wouthit a porbelm. Tihs is bcuseae the huamn mnid deos not raed ervey lteter by istlef, but the wrod as a wlohe. Amzanig, huh? Yaeh, and I awlyas tghuhot slpeling was ipmorantt!

--------

fun and true :))

anyway, i love the "next blog" technique of blogspot, because sometimes it gives me a great chance to discover such interesting blogs :> i'll never know which blog comes next, which stimulates my curiousity and makes me feel like i'm taking some kind of adventure on net :')

Khoảnh khắc 2009



[Bức ảnh của nhiếp ảnh gia Stephano de Luigi đăng trên VII Network tháng 7/2009]

Chú hươu cao cổ chết khát trên một con đường ở Wajir, Kenya, nơi mà trong nhiều năm nay khan hiếm những con mưa dẫn đến tình trạng khô hạn nặng nề và một cuộc khủng hoảng nước kéo dài. Năm 2009 cũng là năm mà những cảnh báo về môi trường được đặt ở mức báo động cao nhất khi Hội nghị thượng đỉnh Copenhagen 15 về biến đổi khí hậu diễn ra tại Đan Mạch, được kỳ vọng là sẽ tìm ra những giải pháp mới để cứu Trái đất khỏi khí thải, ô nhiễm môi trường và các thảm họa thiên nhiên.

Tuy nhiên, một bước đi mang tính đột phá tầm cỡ quốc tế đã không trở thành hiện thực tại Copenhagen. Sự bất đồng về mức cắt giảm khí thải, nhiều ít thế nào cho từng quốc gia, góp vốn hỗ trợ tỉ lệ ra sao dựa trên căn cứ nào là hợp lý nhất cho lợi ích của từng quốc gia... đã làm nghị trường nóng bỏng suốt 1 tuần làm việc mà không đem lại được kết quả ưng ý. Nhưng dù sao, toàn thể thế giới ít ra cũng đã ngồi lại được với nhau và hiểu rằng "người nói cần phải phải có người nghe". Nói như cách của Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon, Copenhagen là "sự khởi đầu cần thiết" của thế giới trong nỗ lực bảo vệ ngôi nhà chung của loài người.


---------------------------------------------------------



[Bức ảnh của phóng viên Mick Tsikas, đăng tải trên Reuters, chụp ngày 8/2 tại một khu rừng bị thiêu rụi ở Australia]

Năm 2009 là năm mà khu vực Châu Á Thái Bình Dương tan hoang khi phải oằn mình trước những thảm họa thiên tai kinh hoàng kéo dài suốt từ đầu năm cho tới cuối năm. Cháy rừng ở bang Victoria, Australia bắt đầu vào ngày 7/2 trở thành thảm họa cháy rừng tồi tệ nhất trong lịch sử đã được gọi là "Ngày thứ Bảy đen tối" (Black Saturday) để tưởng niệm 173 nạn nhân thiệt mạng cùng hơn 400 người bị thương. Đây là con số thương vong chưa từng có trong lịch sử của Australia do cháy rừng gây ra khi gió mạnh đưa ngọn lửa phủ khắp một vùng rộng lớn 4500 km2, thiêu cháy mọi thứ trên đường di chuyển.

Sau đó, liên tiếp 2 cơn bão siêu mạnh từ ngày 7/8 đến 26/9 đã tràn qua Đài Loan và Philippines gây ra những tổn thất nặng nề về người và của. Cơn bão Ketsana đã trút xuống Thủ đô Manila một lượng mưa kỷ lục, lớn nhất trong vòng gần nửa thế kỷ qua, nhấn chìm nhiều vùng trong biển nước. Cơn bão này sau đó đã đổ bộ vào Việt Nam (bão số 9) với sức tàn phá lớn nhất trong vòng 40 năm qua và làm hàng trăm người thiệt mạng cùng với thiệt hại về vật chất lên tới 14.000 tỉ đồng. Đỉnh điểm của thiên tai là trận động đất mạnh 7,6 độ Richter hôm 30/9 trên vùng biển đảo Sumatra, Indonesia, làm sập hàng trăm nghìn nhà cửa, hơn 1.000 người thiệt mạng...

nguồn: giadinh.net.vn

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

Tết chặt cây và Tết sát sinh

Tết chặt cây và Tết sát sinh
Tác giả: Nguyễn Quang Thiều vietnamnet.vn

Có một phong trào rất đáng trở thành một phong tục trong ngày Tết cổ truyền là phong trào trồng cây . Hồi tôi còn học tiểu học, cứ vào một ngày đầu năm là nhà trường tổ chức Tết trồng cây. Đó là một ngày hội thực sự. Mỗi học sinh trồng một cái cây. Rồi suốt những năm sau đó, mỗi học sinh luôn luôn chăm sóc cái cây của mình cho đến khi nó trở thành một cái cây vững chãi và toả bóng mát. Không chỉ nhà trường mà cả các thôn, xóm cũng tổ chức Tết trồng cây.

Nếu phong trào này được duy trì thì nó sẽ trở thành một phong tục đẹp. Nhưng ngược lại, nó không được tiếp tục. Và bây giờ, với thú chơi hoa đào rừng, đào núi ngày tết, chúng ta biến cái Tết trồng cây thành Tết chặt cây.

Có thể nói, từ rằm tháng Chạp đến sát Tết, trên mọi nẻo đường từ các tỉnh phía Bắc về Hà Nội và các thành phố khác, chúng ta thấy một cuộc vận chuyển khổng lồ và có hệ thống những cành đào to, nhỏ với hầu hết các loại xe được huy động như xe tải, xe khách, xe du lịch, xe hơi 7 chỗ, 4 chỗ của các cơ quan Nhà nước.

Với số lượng cành đào chuyển về riêng ở địa phận Hà Nội thì chắc chắn mỗi năm người ta ngốn hết một cánh rừng nhỏ. Cứ liên tục như vậy trong nhiều năm, những cánh rừng đào sẽ không còn nữa. Trước hết, nó mất đi vẻ đẹp mà thiên nhiên đã ban tặng. Sau đó, nó làm cho con người có một thói quen xấu là tàn phá thiên nhiên vì lợi ích và những thú chơi của cá nhân mình.

Ngay ở giữa Hà Nội, những cây sưa với những mùa hoa tuyệt đẹp bị đốn hạ bằng mọi lý do của ngay cả những đơn vị quản lý cây xanh. Những hồ nước và những công viên tuyệt đẹp bị bức tử. Những di tích lịch sử và văn hoá bị các cá nhân và các tập đoàn phá vỡ cảnh quan hoặc lấn chiếm bởi những công trình xây dựng của mình.

Tôi cam đoan rằng: nếu chính quyền đồng ý thì sẽ có không ít tập đoàn hồ hởi và sẵn sàng phá chùa Trần Quốc hay Tháp Rùa ngay lập tức để xây khách sạn năm, bảy sao gì đấy. Nhận định này của tôi bắt nguồn từ những gì họ đã làm và những gì mà báo chí đã từng lên tiếng nhiều năm trở lại đây.

Việc thi nhau chặt những cây đào rừng, đào núi một cách vô tội vạ vì lợi ích và thói hưởng thụ cá nhân không ảnh hưởng gì đến an ninh quốc gia hay nền kinh tế nước nhà. Nhưng nó đồng nghĩa với một lối sống thiếu giáo dục và phi văn hoá đang mỗi ngày một lan rộng.

Bi hài thay, chúng ta có Tết chặt cây lại có Tết sát sinh. Nói về Tết sát sinh là tôi nói đến hành động phóng sinh trong ngày Tết ông Công, ông Táo. Tục phóng sinh (cá chép) là một tục đẹp và mang ý nghĩa nhân văn. Nhưng hãy nhìn cách phóng sinh của người dân mà xem. Ngay sau khi họ phóng sinh một con cá thì phóng sinh luôn rác thải xuống hồ, xuống sông. Ven bờ hồ và bờ sông là những túi nylon và đủ các loại rác thải khác nổi lềnh bềnh.

Số lượng những hồ nước và những dòng sông bị nhiễm độc mà chết ngày một tăng lên. Chiều 23 Tết vừa rồi, sau khi lễ ông Công, ông Táo xong, vợ tôi phải nhờ một đứa cháu mang con cá chép nhỏ đến tận một hồ nước còn khả dĩ sạch sẽ để phóng sinh cho dù nhà tôi chỉ cách sông Nhuệ mấy bước chân.

Cách đây hơn 10 năm, trong trường ca Nhân chứng của một cái chết, tôi đã nói đến cái chết của sông Nhuệ. Xác của dòng sông thối rữa và bốc mùi lên tận lưng trời. Bây giờ thì dòng sông ấy chết thật. Dòng nước trong xanh, thơ mộng với những ngọn gió sông trong lành thổi vào thành phố và các làng mạc ven sông của mấy chục năm trước giờ đây chỉ còn là một cái xác thối rữa.

Chúng ta mua những con cá để phóng sinh nhưng chúng ta lại phóng sinh chúng vào một môi trường chết do chính chúng ta gây ra một cách vô ý thức. Chính thế mà hành động phóng sinh của chúng ta trở nên bi hài và đầy thói đạo đức giả. Hành động phóng sinh thực sự có lương tâm chính là hành động bảo vệ môi trường. Cũng như hành động vì những người nghèo khổ một cách thực sự là chúng ta không tiêu xài hoang phí và không tham ô, tham nhũng tiền đóng thuế của người dân. Còn hành động mang cho người ngèo mấy gói mỳ ăn liền phần lớn vẫn là một trò diễn mà thôi.
Tết chỉ còn mấy ngày nữa, lẽ ra chẳng nên nói những chuyện buồn nản như thế này làm gì. Nhưng biết làm sao được. Cầu chúc mọi người lúc nào đó có một cái Tết vẫn có hoa đào đẹp để ngắm và vẫn thấy lòng thanh thản vì đã phóng sinh.

Đăng U Châu Đài Ca

Đăng U Châu Đài Ca

- Trần Tử Ngang -

Tiền bất kiến cổ nhân,
Hậu bất kiến lai giả.
Niệm thiên địa chi du du,
Ðộc sảng nhiên nhi thế hạ.

---

Bản dịch:

Bài ca trên đài U Châu (*)

Ai người trước đã qua
Ai người sau chưa đến
Ngẫm trời đất vô cùng
Một mình tuôn giọt lệ

(Nhất Hạnh dịch)


---

(*) U Châu: tên gọi cũ của Bắc Kinh