Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Gió thu

Gió thu

Tản Đà

Trận gió thu phong rụng lá vàng
Lá rơi hàng xóm lá bay sang
Vàng bay mấy lá năm già nửa
Hờ hững ai xui thiếp phụ chàng.

Trận gió thu phong rụng lá hồng
Lá bay tường bắc lá sang đông
Hồng bay mấy lá năm hồ hết
Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không.

_______________________________
nói ra thì thấy kì lạ. nhưng khi đọc bài thơ này, mình cảm thấy mình đã ở đó. mình đã là người đó. da mình đã chạm gió thu, mắt mình đã chứa lá bay.

tay mình đã buông
đầu mình đã quay
và mắt không cay..

thật kì lạ. mình còn nghĩ đến xiêm áo và màu tường rêu phủ.

thật kì lạ. mọi thứ ảo mà rõ, rõ mà không có..

luân hồi

ôi. chỉ là một bài thơ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét