Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

thơ Nguyễn Bình Phương

Tháng mười một 

U uất những khoảng vắng trên đồng 
Mưa phùn bay giấc mơ màu ngọc 
Mình nghĩ mãi về đốm sáng lạ lùng 
Cuộc chia tay dài không dám nhắc 

Ồ những đêm này gối chăn thật rộng 
Đời mênh mông hay ta mênh mông hơn 
Ai biết được cuối thu có người còn thèm ngủ
Gót sen hồng sang nở giữa trời đông 

U uất những khoảng vắng trên đồng 
Tóc ấy hài ấy sao dễ tàn hơn cỏ 
Anh đánh chiêng đánh trống gọi chim về Chim bay kín mặt trăng em làm sao thấy được 

Những con chim ngủ yên trong mặt trăng bằng nước 
Mưa phùn bay giấc mơ màu ngọc 

--------------------------------------- 
Hình cũ 

Bóng những bông hoa bị ngắt 
Nửa đêm về đậu trên cuống run run 
Sau lưng nở nụ cười lơ đãng 
Vầng trăng trên nước toạ im lìm 

Em đã bỏ ta đi 
Em đã ngắt một chùm hoa nhỏ 
Chú chim sâu thuở ấy rất buồn 
Không thể hẹn hò nhau được nữa 

Cuối tình yêu có một cơn mưa 
Có đôi tay trần từ trời cao dịu dàng buông xuống 
Bóng xưa về trên cuống rưng rưng 

---------------------------------------- 
Ngày đông 

Những quả đồi lơ mơ tối 
Lơ mơ vạt cỏ gianh 
Ngôi nhà rét 
Chiếc cần giếng cong queo 
Và gió... 

Gió đã từng đến reo 
Em đã từng thờ ơ hoa trắng 

Ngoài chuồng trâu vọng tiếng cọ sừng 
Một người nựng con 
Phát con 
Rồi ru 
Một người cầm đèn đi vào sương mù

------------------------------------------- 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét