Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

Hà Nội mùa vắng những cơn mưa

"Hà Nội mùa này ... vắng những cơn mưa 
 Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh 
 Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp 
 Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về. 

 Hà Nội mùa này chiều không buông nắng 
 Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô 
 Quán cóc liêu xiêu một câu thơ 
 Hồ Tây ... Hồ Tây tím mờ. 

 Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ 
 Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay 
 Hơi ấm trao em tuổi thơ ngây 
 Tưởng như ... tưởng như ... còn đây." 

(Hà Nội mùa vắng những cơn mưa, lời bài hát của Trương Quý Hải, dựa trên ý thơ Bùi Thanh Tuấn)

ngoài tài năng thiên bẩm không thể phủ nhận, người thời ấy được giáo dục như thế nào, được dạy dỗ, lớn lên trong hoàn cảnh như thế nào, để cảm nhận được, để viết được về một thành phố sâu lắng đến như vậy. một thành phố mà tưởng như không chỉ là một thành phố, còn là vách ngăn của linh hồn, trong đó chứa đựng bao nỗi niềm, tưởng của riêng, mà rồi ai cũng cảm thấy được chia sẻ, cũng soi thấy bóng mình trong đó. 

có lẽ một thời mà dòng người không quá đông đúc. con người thời ấy là một phần của cảnh vật, biết dành ra một khoảng lặng để chiêm ngưỡng những gì xung quanh, những gì đã cấu thành nên cuộc sống, chứ không ồ ạt tràn ra thừa mứa, cố chiếm lĩnh cảnh vật, chiếm lĩnh từng khoảng không, tấc đất. con người hài hòa trong sự giao thoa cân bằng của trời đất, thiên nhiên, và những ấn tượng nghệ thuật. vẻ đẹp của thời ấy đọng lại giữa dòng chảy của thời gian, để khi tình cờ lướt qua, ta được chậm lại, được thanh lọc, thỏa mãn khát khao được gần hơn với khái niệm chân-thiện-mỹ..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét