CHO CÔ GÁI ĐẾN TỪ HÔM QUA
Liêu Hà Trinh
Em nhìn vào cô gái ngày xưa cười khẩy “quá yếu mềm”
Cô ta nhìn em, lắc đầu “Cô lạnh quá”
Cô gái ngày xưa non nớt lạ
Chẳng biết gì, ngoài hai chữ “yêu thương”
Cô gái ngày xưa bị bỏ lại giữa đường
Ôi khóc lóc, đau buồn và rũ rượi
Chẳng như em, mỗi ngày như hoa mới
Tươi tỉnh chào đời, đạp lên những bất công
Cô gái ngày xưa ơi, tỉnh giấc nồng!
Hãy tin chị, đâu tình nào vĩnh cửu
Tình mãi mãi là khi mình hiểu đủ
Hít thở như chưa đau đớn lần nào
Thế giới kia bao người dẫm lên nhau
Có chút buồn, cớ chi mà bỏ cuộc?
Em nhìn đi, chông gai còn phía trước
Em thấy không, bao đứa trẻ không nhà
Em nghe chưa, nước mắt của mẹ cha
Không mạnh mẽ, ai chở che cho họ?
Khóc đi em, rồi khi trăng sáng tỏ
Nói với trăng rằng em đã hiểu lòng
Người hiểu trò đời là vở kịch buồn cười
Buồn xong rồi, bây giờ mình tươi tiếp!
Hoa để nở, chứ nào đâu để ép!
Cô gái bản sao của chị ơi… Em thân yêu kiều diễm…
“Chị thương em, cô gái nhỏ yếu mềm…”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét