từ khi nào, loài nhện cái thôi không nhai nỗi đau tự tạo
lìa đời phen diễm tình
phân thể chìm đột quỵ
thoáng hương mất hút
rạn khô nứt mắt
vàng nâu run bần bật
từng khối màu phù thũng
em có thấy?
này Z
hãy thành khẩn hồn nhiên
để khối lòng nghiêng
điền tròn vành vực thẳm
(Phạm Vũ Văn Khoa)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét