Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

"..Nhưng Scarlett, có bao giờ cô nghĩ rằng ngay cả mối tình bất diệt nhất cũng có thể lụi tàn?

[...]

Tình yêu của tôi lụi tàn rồi.

[...]

Đã có bao giờ cô nghĩ rằng tôi yêu cô đến hết mức một người đàn ông có thể yêu một người đàn bà? Yêu từ bao năm trước khi tôi cưới được cô. Trong thời gian chiến tranh, tôi muốn đi thật xa để cố quên cô, song không được, và bao giờ tôi cũng phải quay lại. Sau chiến tranh, tôi dấn thân vào vòng tù tội chỉ để trở lại gặp cô. Tôi yêu cô đến mức tưởng có thể giết chết Frank Kennedy nếu anh ta không chết.
Tôi yêu cô nhưng không thể để cô biết. Cô thật tàn nhẫn đối với những người yêu cô, Scarlett. Cô nắm lấy tình yêu của họ vung lên đầu họ như một cây roi.

[...]

Tôi biết lúc chúng ta lấy nhau, cô không yêu tôi. [...] Xin cô cứ cười, nếu cô thích, nhưng tôi đã muốn săn sóc, chiều chuộng cô, cho cô tất cả những gì cô cần. Cô đã phải vật lộn gay go biết mấy, Scarlett. Không ai biết rõ hơn tôi những gì cô đã phải trải qua và tôi đã muốn cô thôi không phải đấu tranh nữa, để tôi đấu tranh thay cho cô. Tôi đã muốn cô được vui chơi như một đứa trẻ - vì cô là một đứa trẻ, một đứa trẻ vừa can đảm, vừa khiếp sợ, vừa bướng bỉnh. Tôi nghĩ, ngay cả bây giờ, cô vẫn còn là một đứa trẻ. Chỉ có một đứa trẻ mới có thể ương ngạnh và vô tình đến thế.

[...]

Giá cô để tôi thoải mái, tôi có thể yêu cô một cách dịu dàng và âu yếm như chưa một người đàn ông nào yêu một người đàn bà đến thế. Nhưng tôi không thể để cô biết vì cô sẽ nghĩ là tôi yếu đuối và tìm cách dùng tình yêu của tôi để trị tôi..

[...]

Thế rồi cái đêm tôi bế cô lên gác.. tôi đã tưởng.. tôi đã hi vọng.. tôi đã tràn đầy hi vọng đến nỗi tôi sợ phải giáp mặt cô sáng hôm sau. Phải, tôi sợ mình đã lầm và thật ra cô chẳng yêu tôi. Tôi sợ cô cười vào mũi tôi, sợ đến nỗi phải bỏ đi và uống cho thật say. Và khi trở về, tôi run từ trong ruột và nếu cô nhân nhượng đi một bước trước, tỏ một dấu hiệu gì đó, thì hẳn tôi đã quỳ xuống hôn chân cô rồi.

[...]

Ồ, thế đấy. Hình như chúng mình đã hiểu lầm nhau, phải không? Nhưng bây giờ cái đó chẳng quan trọng nữa. Tôi kể với cô chỉ cốt để cô khỏi thắc mắc về chuyện đó. Khi cô ốm - đó là tại tôi gây ra - tôi cứ đứng ngoài cửa buồng, hi vọng cô gọi tôi, nhưng cô không gọi. Lúc đó, tôi liền hiểu ra rằng mình ngu biết bao, rằng thế là hết.

[...]

Nhưng còn có Bonnie và tôi thấy suy cho cùng chưa phải đã hết tất cả. Tôi thích tưởng tượng Bonnie là cô lại biến thành một bé gái trước khi chiến tranh và nghèo đói ném cô vào bao thử thách. Nó mới giống cô làm sao, bướng bỉnh, dũng cảm, tươi vui và đầy phấn hứng. Và tôi có thể cưng nó, nuông chiều nó.. đúng như tôi muốn cưng cô vậy. Nhưng nó không như cô.. nó yêu tôi. Thật là một ân phước khi tôi có thể đem mối tình yêu mà cô không thèm dồn vào cho nó. Khi nó đi, nó đã mang theo tất cả.

[...]

Scarlett yêu dấu, cô thật trẻ con. Cô tưởng cứ nói "Tôi lấy làm tiếc" là có thể sửa chứa tất cả những lầm lỗi, những xúc phạm trong quá khứ, có thể tẩy hết mọi nọc độc khỏi những vết thương cũ.. Cầm lấy mùi soa của tôi này, Scarlett. Chưa bao giờ, trong một cơn khủng hoảng của đời cô, tôi thấy cô cần một chiếc mùi soa.

[...]

Scarlett, tôi không phải loại người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, đem gắn lại với nhau rồi lại tự nhủ rằng một vật chắp vá cũng coi như mới. Cái gì đã vỡ là đã vỡ.. Và tôi thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất, còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ. Có lẽ nếu tôi còn trẻ hơn.. Nhưng tôi đã quá tuổi để tin vào những chuyện lãng mạn như làm lại cuộc đời. [...] Tôi ước sao có thể quan tâm đến những việc cô làm hoặc những nơi cô đến, nhưng không thể được.

[...]

Cô bé thân mến ạ, tôi mặc xác."

[Rhett Butler, tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió của Margaret Mitchell, bản dịch của Dương Tường]

_____________

thật đau lòng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét