Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

"Hôm đó về đến nhà, ngồi trên ghế sôpha, nhìn trời sáng dần qua cửa sổ.

Do bận công việc, căn nhà thuê đã lâu không sửa, chậu hoa trên ban công mua về để đấy, không biết đã ra hoa tự lúc nào, vài cánh đã tàn phất phơ trước gió, chỉ còn một cánh màu đỏ trên đài hoa nhỏ xíu màu tím nhạt.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình giống như loài hoa không biết tên này.

Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai thăm hỏi."

(lời Hà Dĩ Văn)

[Bên nhau trọn đời - Cố Mạn]

1. tôi không thích Hà Dĩ Văn. nhưng những lời này của cô ấy đã thật sự làm tôi cảm động.

2. thích nhất Cố Mạn ở những chữ "loài hoa không biết tên"

không phải là không tên, mà là không biết tên

có những thứ,
dù ta có biết hay không,

chúng vẫn cứ tồn tại..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét