Thứ Ba, 21 tháng 7, 2009

Ngõ lá

Ngõ lá

A. Khang

Nhà ấy nằm trong cái ngõ cụt, chỉ có một lối nhỏ đi vào. Nhiều nhà xây giống nhau, với bức tường thấp, cái cửa sắt hoa uốn loằng ngoằng màu xanh, và một cây hoa gì đó lá xanh biếc, đổ thành giàn trên cổng, phủ kín cả bờ tường, đi qua cứ ngỡ cái ngõ xây toàn bằng lá rì rào. Riêng nhà ấy có thêm một cái bàn bóng bàn trong sân nhỏ, cái hồ cũng nho nhỏ, lún phún bèo và hoa tím ngắt, làm đứa con gái đi qua nhất định cứ phải liếc mắt vào mà ước ao. Nhưng thằng con trai đến lớp thì kêu ca : " Buồn lắm, đêm cứ có con gì kêu oạp oạp không sao chịu nổi" . Rồi một lần so bì, nó nhìn mấy đứa con gái, tự ti mà nói: "Chúng mày dân phố, làm sao mà biết được ". Đứa con gái nghe thấy, buổi chiều đã hẹn đến lấy quyển vở rồi, nhưng cứ ngần ngừ mãi ngoài cổng, nhìn cái chuông leng keng treo ở cửa, rồi quay về.

Ngày học cuối, cả lớp kéo nhau rồng rắn lượn trên đường, áo đồng phục In hình mặt trời đỏ chói cả mắt. Đi qua đường Phan Đình Phùng, một đứa nào đó rầm rì: "Sao phố này đẹp thế nhỉ. Đi vào mát rượi cả lưng" . Đứa khác lãng mạn hơn, so sánh : " Trời trên đầu mình toàn lá thôi" . Thằng con trai lùn tịt, gò lưng chở thằng bạn béo đằng sau, còn cố nói " Không, phải gọi phố này là một cái ngõ lá" . Bọn con trai cười rầm rĩ, lãng mạn quá rồi ông ơi, nhiễm phim bộ nặng quá rồi. Chỉ có đứa con gái môi cười mà mắt nhìn nghiêm túc đồng cảm, muốn nói rằng tớ hiểu, tớ đã đi qua cái ngõ lá nhà ấy mười một lần. Nhưng thằng con trai chẳng hiểu gì, đinh nhinh mặt mình nhọ nhem gì đây, cái bạn ấy cứ nhìn mình cười mãi .

Rồi không gặp nữa. Thi thoảng thằng bé gặp con bé đi vèo qua ngõ nhà mình, mắt nhìn thẳng mặt lạnh lùng, thờ ơ, mà không để ý chỉ ba phút sau đã có tiếng xe đạp lách tách ấy vòng lại. Ngõ cụt mà. Càng không biết, những buổi sáng sớm, có người trên giỏ xe còn nhấp nhổm quả bóng chuyền, phóng ù ù vào con ngõ nhỏ, chỉ để nhìn một lát, cái cửa sổ màu xanh cũ kĩ ở tầng hai, và đám hoa bèo tím nhức mắt trong ao nhỏ. Cây lá rợ rạp hai bên, xôn xao…Ừ thì thôi, ngõ cụt, nhưng hai bên tường bằng lá, cứ xanh quanh năm, cứ xanh âm ỉ như một thời…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét