Riêng – Chung – Mùa hạ
Đinh Thu Hiền
Có phải hè về khô nước mắt cho em?
Mùa xuân cuối bước qua thềm không nói
Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi
Phiêu du trôi theo gió thổi giao mùa.
Có phải hè về lau nốt những dây dưa
Còn ướt lạnh cơn mưa chiều Hà Nội
Nắng thì biết bao giờ thôi nông nổi
Cháy cạn mình không thể tới đêm sâu.
Chao ôi thương ve chưa nở đã sầu
Phượng chết vẫn nguyên màu nhức nhối.
Em đày đọa cả đời chưa tìm nổi
Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu.
Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều
Nên đành gửi chuyện tình theo trăng gió
Nên bình thản trên vạn lời bỏ ngỏ
Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét