Thứ Hai, 20 tháng 7, 2009

Đoạn tuyệt kiểu Rome

"Khi đó Inge ngước đôi mắt màu tím nhạt về phía anh - [...] - và nàng nói những lời kỳ lạ đối với nàng, những lời tất cả những ai đang dỏng tai lên đều nghe thấy, mà mọi người thì đều dỏng tai:

- Luigi, em thấy buổi dạ hội này chán lắm. Anh đưa em đến chỗ khác được không?

Như thể có một tiếng sét từ trên trời đánh xuống, những tiếng pha lê vang lên, tất cả mọi người như biến đâu mất hết và Luigi chợt hiểu. Hai người chăm chú nhìn nhau, trong đôi mắt người phụ nữ, tím biếc và tuyệt đối chân thành, không phải là một câu hỏi ngây thơ, mà là một sự khẳng định vô điều kiện, ý muốn nói: “Em yêu anh, anh ngốc ạ”. Và cũng bằng cách ấy, trong đôi mắt nâu của người đàn ông mệt mỏi của Rome là một câu hỏi ngây thơ, nam tính và trẻ con: “Thật thế sao?”. Và tất cả đều bị lộn ngược. Khung cảnh, mọi người, các ý tưởng, các chương trình và cả phần kết cục buổi dạ hội. Các “bạn bè” bỗng bị treo ngược lên trần, giống như những con dơi mùa đông."

[Đoạn tuyệt kiểu Rome - Françoise Sagan]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét